Thời gian như gió thoảng, chỉ còn một ngày nữa Vạn Bảo Các sẽ tổ chức đại hội đấu giá, tu sĩ bên trong thành trì đều đang bàn luận về bảo vật, nghe nói lần này chẳng những có không ít thứ tốt mà còn có một số kỳ trân dị bảo xuất hiện.
Bên trong một căn phòng sang trọng, hai đại mỹ nữ ngồi cạnh nhau, Lý Nguyệt Thần lấy ra một cái ngọc bài đưa cho đối phương.
- Đây là danh sách vật phẩm đấu giá của Vạn Bảo Các.
Như Mộng dùng thần thức đảo qua ngọc bài vài lần cuối cùng dừng lại ở một vật phẩm, ánh mắt suy tư.
- Hỏa Vân Chi.
Vài năm trước nàng từng tiến vào Cửu Huyền bí cảnh để tìm kiếm Hỏa Vân Chi nhưng không may bị nội gián của Ma giáo tập kích, sau đó còn bị một đầu yêu chu tha đi.
Lúc đó Như Mộng cứ tưởng là số mệnh đã tận, không ngờ tên nam nhân đó lại vô tình xuất hiện cứu nàng một mạng.
Lý Nguyệt Thần nhìn bộ dáng ngẩn ngơ của tỷ muội, khóe môi khẽ cong lên.
- Tìm được thứ vừa ý sao?
- Không có, muội chỉ vừa nhớ lại vài chuyện.
- Có liên quan đến Lâm Phong?
- Đúng là có một chút liên quan.
Nam Cung Như Mộng khẽ gật đầu, nàng từng kể qua chuyện được Lâm Phong cứu bên trong Cửu Huyền bí cảnh cho Nguyệt Thần nghe nên không có gì phải che giấu.
Vừa nhắc đến Lâm Phong, trên gương mặt xinh đẹp của Nguyệt Thần hiện ra chút hứng thú.
- Chuyện muội nói với ta thế nào rồi?
- Hắn đã đồng ý tặng cho muội một nửa danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên.
- Có thể kể lại chuyện lúc đó cho ta nghe không?
- Lúc đó…
Chuyện là thời gian trước Như Mộng đột nhiên chạy đến chỗ Nguyệt Thần nói là muốn tu luyện một ít mị thuật.
Lý Nguyệt Thần ngoài mặt đồng ý nhưng trong lòng lại thoáng qua chút kinh ngạc, với tài mạo của vị tỷ muội này thì cần gì dùng đến mị thuật, hỏi ra mới biết là dùng để đối phó Lâm Phong.
Như Mộng lo sợ bản thân không thể tiến vào thập đại thiên kiêu nên đã đánh chủ ý lên người Lâm Phong, nàng đã điều tra rõ số lượng tu sĩ bên cạnh hắn không quá mười người, chắc chắn sẽ dư ra vài danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên.
Với bản tính tham tài của Lâm Phong thì chín phần sẽ mang danh ngạch đi giao dịch cho nên Như Mộng quyết định đi tìm hắn thương lượng trước để lấy tiên cơ.
Không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi ngoài mong đợi, nàng chỉ nói vài câu thì hắn đã đồng ý tặng một nửa số danh ngạch.
Nguyệt Thần im lặng ngồi một bên lắng nghe, đến khi câu chuyện kết thúc thì nàng mở lời.
- Hắn có đưa thứ gì cho muội làm tín vật không?
- Không có nhưng con người của hắn trước giờ nói được làm được.
- Lâm Phong không đơn giản như vẻ bên ngoài của hắn, lần này muội bị hắn lừa rồi.
Như Mộng ngẩn người, vẻ mặt khó tin.
- Nhưng lúc đó hắn đã trúng mị thuật.
- Mị thuật của muội so với ta thì thế nào?
- Có lẽ là như đèn lồng so với trăng sáng.
- Thật ra mị thuật của muội cũng không tệ chút nào.
Tuy Như Mộng chỉ vừa tu luyện mị thuật được một thời gian ngắn nhưng nàng lại có tiền vốn hùng hậu, chỉ cần một ánh mắt phong tình cũng đủ làm cho đám thiên tài ngoài kia điên đảo.
Nhưng Lâm Phong là trường hợp ngoại lệ, khi hai người vừa gặp mặt ở Tây Hương Lâu, Nguyệt Thần đã lặng lẽ thi triển mị thuật, kết quả chỉ làm cho hắn mê mang một thoáng.
- Có phải Lâm Phong đã nói sẽ tặng cho muội một nửa danh ngạch đúng không?
- Đúng là như vậy.
- Nhưng hắn không nói rõ lúc nào sẽ tặng cho muội.
Lỡ như mười năm sau Lâm Phong lại tham gia đại hội, hắn lại tiến vào thập đại thiên kiêu, lúc đó lấy danh ngạch tặng cho Như Mộng thì cũng không gọi là thất hứa.
- Hắn có thể bán phần lớn danh ngạch chỉ để lại hai cái, lúc đó tặng cho muội một cái cũng gọi là tặng một nửa.
- Tỷ tỷ nói đúng.
Như Mộng cúi đầu, vậy là những chuyện nàng làm chỉ uổng công vô ích, cái tên đáng giận đó rõ ràng không trúng mị thuật mà cứ giả vờ, làm nàng khổ tâm diễn trò.
- Nếu lúc đó hắn không trúng mị thuật vậy chuyện truyền thừa cũng là do hắn bày ra sao?
- Có thể là hắn đang lừa muội nhưng cũng có thể là lời thật lòng.
Lý Nguyệt thần cẩn thận đánh giá vị tỷ muội bên cạnh, ánh mắt tán thưởng.
- Với tài mạo của muội một khi bước vào Lâm gia còn không phải muốn gì được đó hay sao?
- Nhưng hắn đã có hai vị hôn thê, hơn nữa còn rất xinh đẹp.
- Hàn Băng và Huân Vũ đúng là mỹ nhân hiếm có nhưng vẫn không sánh được với muội, chẳng lẽ muội chưa nghe câu nói thê không bằng thiếp?
- Tỷ tỷ…
Đôi gò má Như Mộng ửng đỏ, vị tỷ tỷ này thật là bá đạo, chuyện gì cũng có thể mang ra nói.
- Đúng rồi, tỷ đoán xem trận đấu giữa Lâm Phong và Trang Phi Phàm sẽ có kết quả như thế nào?
- Lâm Phong sẽ không thua.
- Tỷ tỷ tin tưởng hắn như vậy sao?
- Muội từng nhìn thấy tên đó thua bao giờ chưa?
Từ Nam Hoang trở về, Lý Nguyệt Thần luôn cho người tìm hiểu tin tức liên quan đến Lâm Phong, bởi vì nàng nghi ngờ hắn lấy được truyền thừa đan đạo thượng cổ, Tam Dẫn Hỏa Nguyên Thuật chỉ là một trong số đó.
Nhưng càng điều tra về con người này thì Nguyệt Thần lại càng kinh ngạc, đơn giản là vì tốc độ phát triển của hắn quá nhanh.
Nếu chỉ nhìn bên ngoài thì những chuyện Lâm Phong làm giống như một thanh niên lỗ mãng chưa trải sự đời nhưng khi nghĩ kỹ lại thì giống một người từng trải qua vô số năm tháng, mỗi bước đi đều được tính toán cẩn thận.
- Đôi lúc ta còn tưởng hắn bị một lão quái vật đoạt xá.
- Có phải tỷ quá đa nghi rồi không?
- Vậy muội nói xem vì sao hắn lại đồng ý lời khiêu chiến của Trang Phi Phàm.
- Có thể là do lúc đó hắn không nhịn được.
Lý Nguyệt Thần lắc đầu, lúc đầu nàng cũng cho là như vậy nhưng bây giờ thì không, Trang gia là một trong tam đại thế lực ở Đan Thành, nơi đây chính là địa bàn của bọn họ, một khi Lâm Phong chấp nhận thách đấu đã mất đi địa lợi.
- Muội còn nhớ lúc ở Tây Phong Thành ta đã nói những gì không?
- Lúc đó..
- Có vô số đan sư ở Đan Thành muốn khiêu chiến với Lâm Phong.
Từ khi Trang Bất Phàm thất bại thì danh dự của Đan Thành ít nhiều đã bị ảnh hưởng, rất nhiều đan sư muốn tìm Lâm Phong khiêu chiến để phục thù.
Cộng thêm chuyện thách đấu của Nam Cung Như Mộng chẳng khác nào thêm dầu vào lửa, đã xấu lại càng đen, Lâm Phong còn chưa bước vào Đan Thành đã mất đi lòng người.
Thời gian tổ chức thi đấu vẫn còn hơn một tháng, nếu Lâm Phong xuất hiện sẽ bị đám đan sư liên tục khiêu chiến, gần như không còn thời gian chuẩn bị cho thiên kiêu đại hội.
Nếu hắn lâm trận rút lui thì từ nay về sau sẽ không còn chỗ đứng trong giới đan sư.
- Bây giờ muội nhìn xem, có phải cái tên Lâm Phong đó vẫn sống rất tốt không?
- Ý của tỷ là hắn dùng Trang gia để bảo vệ bản thân?
Chuyện thi đấu giữa Lâm Phong và Trang Phi Phàm đã truyền khắp Đan Thành, bây giờ đám đan sư chạy đi khiêu chiến với Lâm Phong nhất định sẽ bị thiên hạ chê cười, nói Đan Thành ỷ đông hiếp yếu, dùng xa luân chiến để giành chiến thắng.
Khóe môi Lý Nguyệt Thần khẽ cong lên để lộ nụ cười khuynh thành.
- Chỉ sợ lần này Trang gia không chỉ mất danh tiếng mà còn mất cả tài nguyên.
Như Mộng ngẩn người, bây giờ nàng đã hiểu vì sao Nguyệt Thần tỷ tỷ lại nghi ngờ Lâm Phong bị đoạt xá, ngay cả bản thân nàng cũng bắt đầu xuất hiện chút hoài nghi.
- Nguyệt Thần tỷ tỷ, có khi nào hắn thật sự bị đoạt xá không?
- Muội là đang lo sợ phải gả cho một lão đầu mấy vạn tuổi sao?
- Tỷ tỷ…
- Muội yên tâm, tên nam nhân đó chắc chắn không bị đoạt xá.
Lý Nguyệt Thần mỉm cười, ánh mắt ẩn hiện tiếu ý.
- Ta có thể cam đoan với muội Lâm Phong là một xử nam chân chính.
- Cái gì… tỷ, làm sao tỷ biết được?
- Muội đừng quên ta từng tu luyện mị thuật, là tơ hay già chỉ cần liếc qua là biết.
- Tỷ tỷ… muội không nói với tỷ nữa.
Nam Cung Như Mộng chỉ bỏ lại một câu rồi xoay người bỏ chạy, nàng thật sự không thể tiếp tục chịu đựng.
Nguyệt Thần nhìn vị tỷ muội rời khỏi căn phòng, nụ cười trên gương mặt dần biến mất, ánh mắt ẩn hiện chờ mong.
- Có lẽ lần này sẽ thành công.