Thiên La

Chương 395: Đấu Giá Hội



Hôm sau, linh quang chưa tỏa, minh nguyệt chưa tàn, hàng vạn tu sĩ bên trong Đan Thành đã kéo đến trước đại môn Vạn Bảo Các.

Lâm Phong nhìn dòng người vội vàng tới lui trên đường, trong lòng âm thầm vui vẻ, càng nhiều người tham gia đấu giá thì vật phẩm của hắn sẽ càng có giá trị.

- Đệ còn cười.

Tâm tình của Phi Dao hoàn toàn trái ngược với Lâm Phong, đêm qua cả hai đã nói rõ sẽ gặp ở nội môn, vậy mà tên sư đệ này lại bắt một đại mỹ nữ như nàng đứng chờ gần nửa giờ.

Nàng nghe nói đại hội đấu giá lần này mười năm tổ chức một lần cho nên có rất nhiều tu sĩ tham gia, nếu không nhanh chân sẽ hết chỗ.

- Lần này ta không thể tham gia đấu giá thì đệ đừng có trách ta, hừ.

Lâm Phong cũng hết cách, hắn còn phải tranh thủ thời gian để tu luyện, không có lão đầu nhắc nhỡ thì hắn cũng quên mất tiểu sư tỷ đang chờ.

- Chuyện tìm chỗ cứ giao cho đệ.

Lâm Phong vỗ ngực đảm bảo, còn hơn hai canh giờ nữa mới bắt đầu đấu giá, cho dù bây giờ có chạy tới xếp hàng thì cũng còn dư một khoảng thời gian.

Lúc sau, cả hai dừng lại bên ngoài Tây Hương Lâu, theo kế hoạch của Phi Dao thì tất cả mọi người sẽ tụ tập ở nơi này sau đó cùng xuất phát đến Vạn Bảo Các.

Vừa đến nơi, Lâm Phong liền nhìn thấy một đám người đứng trước đại môn Tây Hương Lâu, nam nữ có đủ, trong đó có một vài gương mặt quen thuộc.

Lãnh Phi Dao vội chạy đến bên cạnh tỷ tỷ, đôi mắt to tròn tràn đầy kinh ngạc.

- Tỷ tỷ, bọn họ là ai vậy?

- Không biết.

Lâm Phong nhìn đám người đứng cách hai vị lão bà vài trượng, y phục của bọn họ có chút quen mắt, hình như hắn đã nhìn thấy ở đâu rồi.

- Nhớ rồi, thì ra đám người này đến từ Đông Hoang.

Ký hiệu trên y phục đối phương giống với Trương Thừa Ân và Tống Dung, mấy hôm trước Lâm Phong từng gặp một lần.

Từ lúc ở dược viên trở về, Lâm Phong không còn gặp hai người đó nên nhất thời quên mất, không ngờ lại gặp phải đồng môn của bọn họ ở đây.

Ánh mắt Lâm Phong đảo qua đám người Đông Hoang vài lần rồi lại hướng về vị trí lão bà, vẻ mặt tươi cười bước đến.

- Huân Vũ tỷ, đợi đệ có lâu không?

- Mọi người chỉ vừa chuẩn bị xong.

Lãnh Phi Dao trừng mắt nhìn tên sư đệ.

- Đệ còn nói, không phải tại vì đệ chậm chạp thì mọi người sao lại đứng đợi ở đây.

- Bây giờ không còn sớm nữa, chúng ta mau đi thôi.

Lâm Phong dứt lời thì có một giọng nói truyền đến.

- Các vị đạo hữu xin dừng bước.

Vài thanh niên bước về phía đám người Lâm Phong, tên dẫn đầu mỉm cười hành lễ.

- Có phải các vị đang muốn đến Vạn Bảo Các tham gia đấu giá không?

- Đúng vậy.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hiếu kỳ nhìn đối phương.

- Đạo hữu có chuyện gì muốn nói sao?

- Tại hạ Đồng Vũ Sinh, chấp sự Nhật Nguyệt Thánh Cung, không biết đạo hữu xưng hô thế nào?

- Tại hạ Lâm Phong.

- Lâm Phong?

Vừa nghe thấy cái tên này, sắc mặt Đồng Vũ Sinh lập tức thay đổi, đám người phía sau hắn cũng biến sắc.

- Có phải đạo hữu chính là đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang?

- Đó chỉ là một chút hư danh.

- Tại hạ chợt nhớ ra có chuyện cần giải quyết, cáo từ.

Lâm Phong nhìn mấy thanh niên rời đi, vẻ mặt mờ mịt, chẳng lẽ đại danh của hắn đã truyền đến tận Đông Hoang.

Lãnh Phi Dao đi đến bên cạnh tên sư đệ, ngọc thủ kéo lấy y phục của hắn.

- Đệ nhìn bọn họ làm gì, mau đi thôi.

Nếu bây giờ không xuất phát có thể bọn họ sẽ không đến kịp để tham gia buổi đấu giá.

Đồng Vũ Sinh vừa dẫn theo huynh đệ trở lại thì một giọng nói châm biếm truyền đến.

- Đúng là mất mặt.

- Tô Kiến Hồ, người khác sợ ngươi nhưng ta thì không?

- Ngươi thật sự muốn đánh với ta?

Tô Kiến Hồ nhếch môi.

- Ngay cả một tên đan sư cũng không dám động thủ thì có tư cách gì khiêu chiến với ta.

- Nếu là ở bên ngoài thì một ngón tay của ta cũng đủ đè chết tên tiểu tử đó.

Bây giờ bọn họ đang ở bên trong Đan Thành, nơi đây chính là thánh địa của đám đan sư, động thủ với bọn chúng chẳng khác nào tự rước họa vào thân.

Đồng Vũ Sinh nhìn đám người Lâm Phong dần biến mất, vẻ mặt âm trầm, nữ nhân hắn nhìn trúng sẽ không dễ dàng từ bỏ như vậy.



Đúng như Lâm Phong dự đoán, phía trước đại môn của Vạn Bảo Các đã chật kín người, cả vạn tu sĩ xếp thành từng hàng để được tiến vào bên trong.

Lãnh Phi Dao nhìn dòng người dài như trường hà, ánh mắt hung hăng trừng tên sư đệ một cái.

- Tất cả đều là lỗi của đệ.

Nếu như Lâm Phong không bắt nàng đứng chờ nửa giờ thì bọn họ đã đến sớm hơn, không chừng còn tìm được một vị trí tốt.

Trái ngược với bộ dáng lo lắng của tiểu sư tỷ, vẻ mặt Lâm Phong vẫn tĩnh như thường, mọi chuyện đều nằm trong tính toán của hắn.

- Chẳng phải bên kia có lối vào sao?

Lâm Phong chỉ vào đại môn dành cho khách quý, nơi đó khá vắng, chỉ có vài thân ảnh lần lượt tiến vào.

Huân Vũ nhỏ giọng nói.

- Muốn tiến vào nơi đó cần phải có lệnh bài khách quý của Vạn Bảo Các.

- Đúng lúc đệ cũng có một cái.

- Cái của đạo hữu không dùng được.

- Huân Vũ tỷ yên tâm, cái của đệ chắc chắn dùng được.

Giọng nói Lâm Phong tràn đầy kiên định, nam nhân kỵ nhất chính là hai chữ không được.

Đan Thành được mệnh danh là đệ nhất thành trì Tây Hoang, nơi này không chỉ phồn hoa náo nhiệt mà cường giả cũng nhiều như mây.

Gần như mỗi một vị cường giả đều nhận được một thẻ bài khách quý, nếu như làm theo thường lệ thì Vạn Bảo Các chắc chắn không đủ phòng.

Vì để tránh xảy ra tình trạng quá tải, mỗi lần Vạn Bảo Các tổ chức những buổi đấu giá lớn đều sẽ phát thư mời, chỉ có những người nhận được thư mời mới có thể tiến vào đại môn dành cho khách quý.

Đám người Lâm Phong vừa bước tới trước đại môn thì một giọng nói bất mãn từ phía sau truyền đến.

- Đừng có chặn đường của bản tiểu thư.

Lâm Phong xoay người, vẻ mặt bất đắc dĩ, đúng là oan gia ngõ hẹp.

- Thật là trùng hợp, không ngờ có thể gặp được Tử Tinh huynh ở đây.

- Đúng là trùng hợp.

Lâm Tử Tinh mỉm cười.

- Không biết Lâm huynh và các vị đạo hữu có nhã hứng đi cùng với tại hạ không?

- Đúng lúc tại hạ cũng muốn vào bên trong.

Đám người chuẩn bị rời đi thì giọng nói bất mãn lần nữa truyền đến.

- Nè, sao ngươi không chào hỏi ta?

- Tiểu Hi, không được vô lễ.

Lâm Hi hoàn toàn không để ý đến lời nói của nhị ca, nàng đi đến đối diện Lâm Phong.

- Có phải ngươi muốn vào bên trong không?

Lâm Phong chuẩn bị gật đầu thì giọng nói lanh lảnh của tiểu sư tỷ truyền đến.

- Không vào bên trong thì bọn ta đến đây làm gì?

Lãnh Phi Dao bước tới đứng chắn trước người Lâm Phong, hai tay chống hông trừng mắt nhìn nữ tử đối diện.

- Tiểu sư đệ của ta thích đi đâu thì liên quan gì đến ngươi.

Tuy bình thường Phi Dao thích bắt nạt Lâm Phong nhưng khi nhìn thấy tiểu sư đệ bị người khác ức hiếp thì trong lòng nàng cực kỳ không vui, tiểu sư đệ của nàng chỉ có nàng mới được phép ức hiếp.

Lâm Hi nhìn nữ tử hung hăng trước mặt, khóe miệng khẽ cong lên.

- Đại môn khách quý của Vạn Bảo Các không phải ai cũng có thể bước qua.

- Không bước qua được thì nhảy qua, chuyện nhỏ như vậy cũng cần ta chỉ sao?

- Ha ha ha…

Phi Dao vừa dứt lời thì giọng cười từ phía sau đám người Lâm gia vang lên.

- Đại môn của Vạn Bảo Các không phải ai cũng có thể nhảy qua.

Huynh đệ Trang gia chỉ có ý định đi tới chào hỏi huynh muội Lâm gia nhưng khi nghe được lời nói của Phi Dao thì không nhịn được mà cười lớn, ở đâu lại chui ra một nha đầu ngây thơ như vậy.