Thiên La

Chương 407: Phong Minh Viên



Hồng y nữ tử cầm bình ngọc trong tay, nàng mỉm cười nhìn mọi người, giọng nói dịu dàng.

- Tiểu nữ Lý Mộng Kỳ, muốn dùng 5 viên thiên cấp Hỏa Vân Đan đổi lấy một gốc thiên dược song hệ bất kỳ.

- Lý Mộng Kỳ, hình như cái tên này từng nghe ở đâu thì phải.

Lâm Phong nhíu mày, hắn chắc chắn đã từng nghe qua cái tên này chỉ là nhất thời không nhớ ra được.

Hắn chuẩn bị hỏi lão đầu thì giọng nói của Như Mộng từ bên cạnh truyền đến.

- Mộng Kỳ tiên tử là thiên tài đan đạo đứng thứ hai của Lý gia, cũng là thiên kiêu xếp thứ bảy trên Đan Bảng.

- Tại hạ nhớ ra rồi, đa tạ Nam Cung đạo hữu nhắc nhở.

Lâm Phong đã từng xem qua thập đại thiên kiêu trên Đan Bảng, cũng từng thấy qua cái tên Lý Mộng Kỳ nhưng lại không nhớ ra được.

Không phải vì hắn bất cẩn mà là vì cái tên của nàng đã bị ánh hào quang của một cái tên khác che mất, mỗi lần nhắc đến Lý gia thì người ta chỉ nhớ đến Tây Hoang đệ nhất kỳ nữ, Lý Nguyệt Thần.

Lâm Phong thở dài, Lý Mộng Kỳ là nữ tử tài sắc song toàn, dung mạo của nàng chỉ kém Nam Cung Như Mộng một chút, thiên phú thì khó ai sánh bằng, chỉ hận nàng sinh không đúng thời, gặp phải yêu nghiệt đến cả lão đầu cũng phải kiêng kỵ.

Sau khi cảm thán cho đối phương, Lâm Phong bắt đầu cảm thán cho số phận của mình, tuy Lý Mộng Kỳ không thể so với Lý Nguyệt Thần nhưng cũng là thiên kiêu của Lý gia, muốn đối phó hắn không phải là chuyện khó.

- Tình hình có chút không ổn.

- Xem ra chỉ có thể sử dụng tuyệt chiêu.

- Tiền bối có cao kiến gì sao?

- Mỹ nam kế.

Theo như lão đầu quan sát thì Lý Mộng Kỳ hoàn toàn không có thù oán gì với Lâm Phong, vấn đề nằm ở chỗ tên hắc bào nam tử kia.

Cái tên đen thui đó có thể lợi dụng mối quan hệ mờ ám với Lý Mộng Kỳ thì tại sao Lâm Phong lại không thể?

- Lão muốn ta đi câu dẫn Lý Mộng Kỳ?

- Nếu đã ôm đùi thì phải ôm cái đùi to nhất.

- Ta phản đối, quân tử sĩ khả sát bất khả nhục.

Dùng mỹ nam kế với Lý Mộng Kỳ thì Lâm Phong còn có vài phần nắm chắc nhưng nếu đối tượng là Lý Nguyệt Thần thì đúng là thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại chui vào.

Tuy Lâm Phong chỉ tiếp xúc với Lý Nguyệt Thần vài lần nhưng hắn có cảm giác nữ nhân này còn nguy hiểm hơn cả Linh Mộng, tuyệt đối không thể động vào.

Trong lúc Lâm Phong và lão đầu bàn luận kế sách, đại hội vẫn tiếp tục diễn ra, lần này đến lượt thiên kiêu Đông Hoang bước lên.

- Tại hạ Trương Thừa Ân muốn dùng một viên hồn châu để đổi lấy một viên yêu đan của thiên cấp hỏa điêu sở hữu vương huyết.

Bên trong hộp ngọc là một viên bạch châu tỏa ra linh quang mờ ảo, thứ này vừa xuất hiện liền làm cho không khí đại tiệc trở nên yên tĩnh, đám tu sĩ cảm giác linh hồn như bị một đạo dị lực áp chế.

Giọng nói của một tên thiên kiêu truyền đến.

- Trương đạo hữu, có phải viên hồn châu của đạo hữu đến từ Thượng Cổ Chiến Trường không?

- Không sai.

Lại có thêm một giọng nói truyền đến.

- Trương đạo hữu, có thể dùng vật phẩm khác để trao đổi không?

- Vậy phải xem thành ý của đạo hữu.

Lâm Phong đột nhiên đứng lên, mỉm cười nhìn đối phương.

- Tại hạ muốn dùng tin tức của Liệt Diễm Điêu Vương cùng với một gốc thiên cấp nguyên dược để trao đổi, không biết ý của Trương đạo hữu thế nào?

- Lâm đạo hữu thật sự biết tin tức của Liệt Diễm Điêu Vương?

- Thiên chân vạn xác, quân tử nhất ngôn.

- Được, tại hạ đồng ý.

Trương Thừa Ân vừa dứt lời liền có một nữ tử bước đến nhận lấy hộp ngọc mang đến chỗ Lâm Phong.

Sau khi kiểm tra vài lần, Lâm Phong lấy ra một cái hộp ngọc cùng với một cái ngọc giản đưa cho đối phương.

Lãnh Phi Dao nhìn thấy tên sư đệ hoàn thành giao dịch, vẻ mặt hưng phấn.

- Tiểu Phong tử, cho ta xem viên hồn châu của đệ một chút có được không?

- Không thành vấn đề.

Lâm Phong vừa dứt lời liền đưa hộp ngọc cho Phi Dao.

- Hình như cũng không có gì đặc biệt.

Phi Dao nhìn viên bạch châu nằm im trong hộp ngọc, thứ này ngoại trừ làm cho linh hồn của nàng có chút áp lực và tỏa ra một ít bạch quang thì không còn công dụng nào khác.

- Tiểu Phong tử, lần này đệ thảm rồi.

Lãnh Phi Dao dùng ánh mắt đồng cảm nhìn tên sư đệ, dùng một gốc thiên cấp nguyên dược để đổi lấy thứ đồ chơi nhàm chán này, nhìn kiểu gì cũng thấy lỗ.

- Lão đầu, có thể cho ta xin chút hy vọng không?

- Mọi chuyện đều nằm trong tính toán của lão phu.

Bên trong Thượng Cổ Chiến Trường, Lâm Phong cũng từng lấy được một viên hồn châu, từ đó đến giờ vẫn được lão đầu bảo quản.

Lúc nhìn thấy Trương Thừa Ân mang hồn châu ra trao đổi thì lão đầu lập tức kêu Lâm Phong đối lấy còn nguyên nhân thì lão không nói, hắn thu lại hồn châu, mặt không đổi sắc.

- Không sao, dùng một gốc thiên dược để kết giao với một vị thiên kiêu cũng không tệ.

- Vậy Lâm đạo hữu có muốn kết giao với Như Mộng không?

Nam Cung Như Mộng mỉm cười nhìn tên nam nhân bên cạnh, ánh mắt phong tình.

- Tiểu nữ cũng chỉ cần một gốc thiên dược là được.

- Đúng là cái miệng hại cái thân.

Lâm Phong thầm nói, bây giờ mà không đồng ý thì chẳng khác nào nói Nam Cung Như Mộng không phải thiên kiêu, cũng không so được với Trương Thừa Ân.

Trong lúc Lâm Phong không biết làm sao thì nghe được giọng nói của tiểu sư tỷ truyền đến, cảm giác không khác gì nghe được tiên âm.

- Ta cũng muốn kết giao, chỉ cần 100 vạn trung phẩm linh thạch là được.

- Mọi người cứ xem như tại hạ chưa nói gì.

Thời gian trôi qua, đến lượt Mẫn Quân trao đổi vật phẩm, chỉ tiếc là không tìm được Băng Hỏa Linh Chi.

Lâm Phong dùng tài nguyên đổi được vài khối Không Gian Chi Thạch, lúc trước hắn đã dùng không ít ma trận bên trong Thượng Cổ Chiến Trường, trên đường đến Tây Hoang lại dùng thêm mấy cái, bây giờ trong người chỉ còn hơn chục cặp thôi, đúng lúc có thể bổ sung.

Thêm vài giờ trôi qua, đại hội kết thúc, thiên kiêu lần lượt rời đi, vừa rời khỏi Bạch Vân Lâu, Lâm Phong nhờ Huân Vũ đưa Phi Dao đến nội thành sau đó chạy mất.



Phong Minh Viên là tửu lâu tương đối nổi danh bên trong Đan Thành, tuy không thể so với Bạch Vâu Lâu nhưng cũng là một nơi không tệ để tu sĩ tụ tập.

Lâm Phong mất nửa giờ để tìm được nơi này, trước mặt hắn là một đại môn to lớn rộng mở, có vài tu sĩ ra vào.

- Hy vọng là không đến muộn.

Vừa rời khỏi Bạch Vân Lâu, Lâm Phong lập tức chạy đi tìm một chỗ để dịch dung sau đó chạy thẳng đến Phong Minh Viên nhưng vẫn mất một khoảng thời gian.

Nếu như Lý Mộng Kỳ đến Phong Minh Viên trước Lâm Phong thì kế hoạch của hắn xem như đổ sông đổ bể.

Lâm Phong vừa đi vừa cầu nguyện, ánh mắt liên tục liếc nhìn xung quanh, vẻ mặt ẩn hiện kinh ngạc.

- Nơi này thật rộng a.

Phong Minh Viên không giống với tửu lâu thông thường, phía sau đại môn là một không gian rộng lớn với đầy hoa thơm cỏ lạ.

Ngoại trừ tửu quán ra thì còn có mấy chục cái tiểu viện đơn độc dùng để phục vụ những vị khách nhân thích yên tĩnh và hướng nội.

Lâm Phong bước vào tửu quán sau đó tìm một chỗ cách đại môn không xa ngồi xuống, sẵn tiện gọi thêm một bình linh tửu và vài món ăn.

- Lão đầu, có muốn làm vài ly không?

- Tiểu tử ngươi vẫn còn tâm trạng để uống rượu?

- Nhất túy giải thiên sầu, đây gọi là đúng người đúng thời điểm.

Tâm tình của Lâm Phong lúc này rất phức tạp, cuộc đời của hắn giống như một trận cá cược, lúc đỏ lúc đen.