Thiên La

Chương 406: Trao Đổi



Lãnh Phi Dao dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Nam Cung Như Mộng.

- Nam Cung tỷ tỷ, muội cảm giác tỷ tỷ càng lúc càng xinh đẹp a.

- Có thật không?

- Không sai, Nam Cung đạo hữu là một trong những nữ tử xinh đẹp nhất mà tại hạ từng gặp được.

Đột nhiên một giọng nói xen vào, Tề Quang mỉm cười nhìn nữ tử thiên kiều bá mị đối diện.

- Tại hạ Tề Quang, chấp sự Huyền Băng Thánh Cung, hân hạnh được diện kiến tiên tử.

- Tề đạo hữu quá lời.

Như Mộng mỉm cười nhưng giọng nói lại ẩn chứa ưu thương.

- Xinh đẹp thì có ít gì, vẫn không tránh khỏi bị người khác lừa dối.

- Không thể nào.

Phi Dao mở to mắt, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.

- Là tên ngu ngốc nào lại nhẫn tâm lừa dối tỷ tỷ, ánh mắt của cái tên đó hết hạn sử dụng rồi sao?

- Có lẽ là ta tự mình đa tình.

Như Mộng vừa dứt lời, ánh mắt không biết vô tình hay hữu ý nhìn về phía Lâm Phong ngồi gần đó.

- Đậu xanh.

Lâm Phong đã sớm có dự cảm chẳng lành, từ lúc Nam Cung Như Mộng xuất hiện thì hắn đã đoán được thiên hạ không thể thái bình.

- Lâm gia đúng là hào phóng, chuẩn bị thật là nhiều mỹ vị.

- Tiểu Phong tử, đệ nói nhảm cái gì vậy?

- Sư tỷ dùng món này thử xem, mùi vị rất tốt.

Lâm Phong lấy vài món ăn để chặn miệng tiểu sư tỷ sau đó lại lấy thêm vài món cho Huân Vũ, bộ dáng tràn đầy quan tâm như sợ người khác không nhìn ra được mối quan hệ mập mờ giữa hai người.

Mỗi bàn có chín chỗ tương ứng với ba thiên kiêu được mời và sáu tên đi ké, mỗi món ăn đều được chia thành chín phần để đảm bảo không xảy ra tình trạng cung không đủ cầu.

Sau khi thức ăn được lên xuống vài lần, tiết mục chính của đại hội chuẩn bị bắt đầu, Lâm Tử Tinh đứng lên, ánh mắt nhìn đám người xung quanh.

- Tử Tinh có mang đến vài vật phẩm, nếu vị đạo hữu nào vừa ý thì có thể trao đổi với tại hạ.

Lâm Tử Tinh vừa dứt lời liền có mười mấy nữ tử từ bên ngoài lần lượt bước vào, mỗi người nâng một khay gỗ, trên mỗi khay gỗ đều có chứa một vật phẩm.

Đám người có mặt trong đại tiệc đều là thiên kiêu, thấy qua không ít bảo vật nên vừa nhìn liền nhận ra lai lịch, thanh âm bàn tán liên tục vang lên.

- Đó là một chi của thiên cấp linh dược Mộc Vân Thụ.

- Vật phẩm thứ ba hình như là thiên cấp khoáng thạch, Bạch Tinh Phong.

- Có cả thiên cấp yêu đan…

Lâm Phong nhìn mười mấy món bảo vật được đưa lên, hai mắt rực sáng, nếu có thể lấy hết thì còn gì bằng.

- Lão đầu, nhìn xem có thứ nào tốt không?

- Đều là thứ không tệ.

- Vậy…

- Nhưng không có thứ thích hợp với tiểu tử ngươi.

Tuy những thứ Lâm gia đưa ra đều là bảo vật hiếm có khó tìm nhưng lại không có quá nhiều tác dụng với Lâm Phong, có lấy được cũng chưa chắc đã dùng được.

Lão đầu lại là khí linh theo chủ nghĩa thực dụng, đối với lão thì bảo vật mà không dùng được cũng chẳng khác gì phế vật.

Trong lúc Lâm Phong đang cùng lão đầu thương lượng thì mọi người đã bắt đầu trao đổi vật phẩm, nhìn từng món bảo vật bay tới bay lui thật làm cho người ta ngứa mắt.

Đúng lúc này, giọng nói của Phi Dao ngồi bên cạnh truyền đến.

- Mẫn Quân tỷ cũng muốn trao đổi bảo vật sao?

- Đúng vậy.

Mẫn Quân lấy ra một cái hộp ngọc đặt lên bàn, ngọc thủ bắt ấn, hộp ngọc sáng lên rồi tự mở, hai đạo linh quang tỏa ra.

- Đây là thiên cấp linh dược Thủy Hỏa Song Linh Thảo, thật ra mục tiêu lần này ta đến Tây Hoang là muốn dùng thứ này để trao đổi.

Bên trong hộp ngọc là một gốc linh dược tỏa ra nhị sắc linh quang, nửa hồng nửa lam, tinh khiết như ngọc, vừa nhìn đã biết bất phàm.

- Thủy Hỏa Song Linh Thảo?

Lâm Phong nhìn thấy gốc linh dược của Mẫn Quân sư tỷ chợt nhớ đến Linh Mộng, lần trước tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường thì yêu nữ đã nhờ hắn đi hái thứ này, chút nữa là bay màu cả đám.

- Mẫn Quân sư tỷ, gốc linh dược này có phải tỷ tìm được bên trong Thượng Cổ Chiến Trường không?

- Không phải.

Mẫn Quân khẽ lắc đầu.

- Thứ này là của một vị trưởng lão hái được bên dưới Hắc Thủy Hồ.

- Hắc Thủy Hồ, đó là nơi nào vậy?

- Là một trong những cấm địa nổi danh của Bắc Hoang.

Tuy Hắc Thủy Hồ nằm ở Bắc Hoang nhưng bên dưới đáy hồ lại có một dòng hỏa mạch, dù hỏa mạch đã không còn hoạt động nhưng vẫn tỏa ra nhiệt khí khổng lồ đủ sức cho thiên cấp linh dược sinh trưởng.

Cũng vì nguyên nhân này làm cho nước bên trong hồ liên tục bốc hơi tạo thành bạch vụ bao phủ vài vạn dặm mặt hồ, cứ cách mười mấy năm, Hắc Thủy Hồ sẽ mở ra một lần để tu sĩ tiến vào tầm bảo.

Lâm Phong nghe đến đây nhịn không được hỏi.

- Chẳng lẽ bình thường không thể tiến vào sao?

- Có thể nhưng rất nguy hiểm.

- Không phải chỉ là hơi nước thôi sao, có gì mà nguy hiểm.

- Ngu ngốc.

Tề Quang dùng ánh mắt khinh thường nhìn Lâm Phong.

- Nếu không có gì nguy hiểm thì sao gọi là cấm địa.

Mẫn Quân bất mãn nhìn Tề Quang, nếu không phải tình thế bắt buộc thì nàng chẳng muốn đi chung với cái tên cao ngạo này.

- Lâm đạo hữu chưa từng đến Bắc Hoang, không biết cũng là chuyện bình thường.

Bạch vụ ở Hắc Thủy Hồ giống như một cái mê trận khổng lồ, một khi tiến vào sẽ không thể xác định được phương hướng, thỉnh thoảng còn xuất hiện cả ảo cảnh.

Nước bên trong hồ không phải là lam thủy bình thường mà là hắc thủy do linh trùng tạo thành, khi bạch vụ tan biến thì linh trùng sẽ tìm nơi trú ẩn, lúc đó thủy vực sẽ khôi phục lại như thường.

Nghe nói từng có một vị tôn giả bị vây khốn bên trong Hắc Thủy Hồ suốt mấy năm, phải đợi đến lúc bạch vụ tan biến mới có thể thoát ra, khi đó tinh thần của vị tôn giả đã trở nên điên loạn, sống được thêm vài năm thì vẫn lạc.

- Thời của tiểu tử ngươi đến rồi.

Lâm Phong đang ngồi nghe kể chuyện đôt nhiên giọng nói của lão đầu truyền đến làm cho hắn mất cả hứng, mỗi lần nghe được câu này của lão thì chẳng có gì tốt.

- Không hiểu sao ta lại có một dự cảm không lành.

- Tùy ngươi.

- Có chuyện gì sao?

- Ngày xửa ngày xưa…

Lãnh Phi Dao chăm chú nhìn gốc linh dược bên trong hộp ngọc, ước gì nàng cũng có một gốc như thế này.

- Mẫn Quân tỷ tỷ muốn dùng Thủy Hỏa Song Linh Thảo đổi thứ gì vậy?

- Băng Hỏa Linh Chi.

- Hình như Lâm gia không có thứ tỷ tỷ muốn đổi.

- Hi vọng là Lý gia và Trang gia sẽ có.

Theo quy tắc thì Lâm gia là chủ nhân tổ chức đại hội nên có quyền trao đổi trước, tiếp đó sẽ đến lượt Lý gia và Trang gia, cuối cùng là thiên kiêu các vực.

Sau Lâm gia thì đến lượt Lý gia trao đổi vật phẩm, một nam tử bước lên, trên tay cầm theo hộp ngọc.

- Tại hạ Lý Thanh, muốn dùng một khối Lam Tinh Kim đổi lấy một gốc thiên cấp Thủy Nguyên Dược.

Lý Thanh vừa dứt lời liền mở ra hộp ngọc, bên trong là một khối tinh thạch lấp lánh lam quang.

- Oa, đẹp quá.

Đôi mắt Phi Dao tỏa ra hào quang không thua kém gì bảo thạch, nếu như nàng có một khối Lam Tinh Kim nhất định không mang ra trao đổi mà sẽ dùng để chế tạo vài món nữ trang tuyệt đẹp.

Lâm Phong nhìn từng tộc nhân của Lý gia lần lượt lấy ra vật phẩm trao đổi, đến khi hồng y nữ tử bước lên, vẻ mặt hắn trở nên nghiêm túc.

- Cuối cùng cũng biết được lai lịch của đối phương.