Lý Nguyệt Thần khẽ gật đầu.
- Không sai, chỉ cần Lâm đạo hữu vừa ý là được.
Lâm Phong nhìn nữ nhân đối diện, vẻ mặt nàng không giống như đang lừa hắn, chẳng lẽ hôm nay nhân phẩm đột nhiên bạo phát.
Lý Nguyệt Thần mỉm cười, ánh mắt ẩn ý.
- Nếu như Lâm đạo hữu vừa ý Nguyệt Thần cũng không phải là không thể.
- Tiên tử nói đùa, tại hạ nào có diễm phúc đó.
Lâm Phong vội lắc đầu, hắn không muốn trở thành công địch của một nửa Tây Hoang.
- Vậy phương án thứ hai là gì?
- Lâm đạo hữu có thể chọn lựa ba vật phẩm tùy ý bên trong bảo khố của Lý gia, nhưng phải kèm theo một điều kiện, đạo hữu phải dùng tâm ma đại thệ từ giờ về sau không được sử dụng Hỏa Dương Thuật.
Hỏa Dương Thuật là bí thuật tổ truyền của Lý gia tuyệt đối không thể để cho người bên ngoài sử dụng, đây chính là tổ huấn.
Nếu là tu sĩ bình thường, Lý gia có vô số cách để giải quyết vấn đề nhưng Lâm Phong thì khác, chỉ riêng danh diệu đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang cũng đã làm cho Lý gia phải kiêng kỵ, chưa nói đến Lâm Phong còn là thiên kiêu đứng thứ tư trên Đan Bảng.
Lâm Phong không ngờ mọi chuyện lại phiền phức như vậy, vẻ mặt trầm ngâm, nhất thời không biết nên lựa chọn thế nào.
- Lão đầu, Lâm Phong và Lý Phong lão thấy cái nào hay hơn?
- Lão phu thấy họ Thượng khá hợp với tiểu tử ngươi.
- Thượng Phong?
- Thượng Mã Phong.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu, hắn là loại người gì chứ, sao có về vì một chút lợi ích mà thay tên đổi họ, chối bỏ tổ tiên.
- Tại hạ có thể hỏi một câu không?
- Lâm đạo hữu cứ tự nhiên.
- Bảo vật bên trong bảo khố của Lý gia không biết phẩm cấp như thế nào?
- Nhất định sẽ làm cho đạo hữu hài lòng.
Lý Nguyệt Thần thản nhiên trả lời, ẩn sâu trong ánh mắt lại thoáng qua chút thất vọng, trong lòng nàng vẫn hi vọng Lâm Phong sẽ lựa chọn phương án đầu tiên, không phải nàng có cảm tình gì đó với hắn mà chỉ đang suy nghĩ cho tương lai của Lý gia.
Lâm Phong là kỳ tài hiếm thấy, nếu hắn gia nhập Lý gia nhất định sẽ trở thành trụ cột sau này, gánh vác cơ nghiệp một phương.
Một canh giờ trôi qua, bên trong một cái thông đạo, một nam một nữ dừng lại trước thạch môn, nữ tử lấy ra một cái kim sắc lệnh bài kích hoạt.
Kim quang rực sáng, hoa văn bên trên thạch môn dần chuyển động tạo thành một đồ án kỳ dị.
- ẦM… ẦM…
Mặt đất truyền đến từng cơn rung chuyển, thạch môn dần mở ra, Lý Nguyệt Thần dẫn đầu bước vào bên trong, Lâm Phong đi theo phía sau, ánh mắt ngắm nhìn khung cảnh xung quanh, không gian nơi này khá rộng, ngang dọc vài chục trượng, chứa đầy vật phẩm.
Lý Nguyệt Thần bước đến một góc phòng, ngọc thủ chạm vào hoa văn trên thạch bích, linh quang lóe sáng, giữa căn phòng vốn dĩ là một không gian trống rỗng đột nhiên hiện ra vô số trận văn phức tạp.
Lâm Phong nhìn trận văn trước mặt, cảm giác có chút quen thuộc, hình như hắn đã từng thấy ở đâu đó.
- Là truyền tống trận văn.
- Không ngờ Lâm đạo hữu cũng am hiểu trận đạo.
- Tại hạ chỉ biết một chút.
Lý Nguyệt Thần bước vào giữa trận văn, Lâm Phong theo sau, linh quang rực sáng rồi vụt tắt, thân ảnh cả hai cùng tan biến giữa căn phòng.
Lâm Phong cảm giác một chút chấn động truyền đến làm cho hắn hoa mắt, khi tỉnh người thì đã bước vào một căn phòng khác.
Lý Nguyệt Thần đứng bên cạnh mở lời.
- Lâm đạo hữu chỉ có nửa canh giờ để lựa chọn vật phẩm.
- Đa tạ tiên tử nhắc nhở.
Xung quanh Lâm Phong có hơn mười cái kệ lớn, mỗi cái chứa khoảng mười mấy vật phẩm, tuy diện tích và số lượng vật phẩm nơi này không thể so với căn phòng đầu tiên nhưng chắc chắn chất lượng tốt hơn rất nhiều.
- Lão đầu, có nhớ đường đi không?
- Tiểu tử ngươi tốt nhất nên từ bỏ cái ý định đó đi.
Để đến được nơi này, Lâm Phong phải đi qua chín tòa thiên cấp đại trận, mười hai cái cấm chế, mỗi cái cần có một loại lệnh bài để kích hoạt, tiếp đó là một cái truyền tống trận dùng huyết mạch để cảm ứng, ngoài ra trên đường đi lão đầu còn cảm nhận được khí tức của ít nhất ba tên tôn giả.
Với tu vi và thủ đoạn của Lâm Phong, một khi tiến vào nơi này chẳng khác nào bước vào tử môn quan, chỉ có đi mà không có về.
Ánh mắt Lâm Phong bắt đầu đảo qua số vật phẩm bên trong căn phòng, bảo vật nơi này không nhiều nhưng đều có cấm chế bảo vệ, muốn kiểm tra hết cũng phải mất một khoảng thời gian.
Lâm Phong bước tới bên cạnh một cái hộp gỗ, đây là vật phẩm có kích thước dài nhất bên trong căn phòng.
- Bắt đầu đập hộp nào.
Hộp gỗ mở ra, bên trong là một thanh trường kiếm dài khoảng hai thước (một thước là 33 cm), thân kiếm tỏa ra kim quang mờ ảo, bên trên còn ẩn hiện một ít hoa văn.
Lâm Phong còn chưa kịp nhìn kỹ chợt cảm giác được một luồng hàn khí thổi tới làm cho hắn lạnh người, cơ thể vô thức lui lại.
- Sát khí thật là đáng sợ.
Cảm giác lạnh toát đó không phải hàn khí mà là sát khí từ bên trong thanh kiếm tỏa ra, chỉ một chút thôi đã làm cho một tên linh giả phải biến sắc.
Lâm Phong đóng lại hộp gỗ, hắn tiếp tục kiểm tra vật phẩm, bên cạnh thanh trường kiếm là một vài kiện bảo vật có cấp bậc tương tự.
Lúc Lâm Phong mở một cái lam sắc ngọc hạp ra thì lại có một luồng hàn khí truyền đến, hắn vừa định đóng lại chợt có cảm giác không đúng, luồng hàn khí này hình như có vài phần quen thuộc.
- Là pháp châm.
Bên trong ngọc hạp là một thanh pháp châm dài hơn nửa thước, trong suốt như ngọc, tỏa ra lam quang mờ ảo và hàn khí bức người.
Lâm Phong nhìn pháp châm một lúc sau đó lại nhìn qua nữ tử bên cạnh, Lý Nguyệt Thần hiểu ý mở lời.
- Đây là Thiên Hàn Pháp Châm được luyện chế từ một cành của Thiên Hàn Thánh Thụ.
- Chính là gốc thánh thụ nổi danh thiên hạ của Huyền Băng Thánh Cung đó sao?
- Đạo hữu nói không sai.
Hàn Băng từng tâm sự với Lâm Phong những chuyện đã trải qua ở Huyền Băng Thánh Cung, trong đó có nói về Thiên Hàn Thánh Thụ, nghe đồn chỉ cần ngồi bên dưới gốc thánh thụ tu luyện trăm năm là có thể hình thành băng linh thể.
Lâm Phong thu lấy ngọc hạp, ánh mắt tiếp tục quan sát những vật phẩm tiếp theo, bên cạnh chỗ để bảo vật là linh dược, phần lớn là nguyên dược và hồn dược, ngoài ra còn có một ít thiên địa kỳ dược làm cho tên nào đó vừa xem vừa hít hà không thôi.
Kế bên linh dược là đan dược, tiếp đó là pháp chỉ, trận đạo và các vật phẩm liên quan đến yêu thú, cuối cùng là khu vực dành cho kỳ trân dị bảo.
- Ý…
Lâm Phong mở một cái hộp ngọc thì phát hiện bên trong có một mảnh hắc giáp đen thui, bên trên ẩn hiện hoa văn quen thuộc, đây chính là Hộ Thần Giáp mà hắn ngày đêm tìm kiếm.
Lý Nguyệt Thần nhìn Lâm Phong thu lấy mảnh hắc giáp, vẻ mặt vẫn thản nhiên, ánh mắt thoáng qua chút tiếu ý.
Lâm Phong nhìn số hộp ngọc còn lại, trong lòng tràn đầy chờ mong, không chừng sẽ tìm được vài món bảo vật ngoài ý muốn.
Liên tiếp vài hộp ngọc được mở ra, tiếp theo lại đến một cái hộp gỗ, bên trong hộp là một cái thạch đỉnh có khắc hoa văn long phượng.
Lâm Phong vừa nhìn liền nhận ra thứ này, hoa văn bên trên thạch đỉnh giống hệt với Long Phượng Ấn, nhất định có liên quan đến Đan Minh.