Thiên La

Chương 417: Thiên Hỏa Sơn



Vẻ mặt Lâm Phong trở nên do dự, nếu là bình thường thì hắn sẽ không tiếc linh thạch để mua thạch đỉnh nhưng bây giờ xung quanh hắn lại có không ít bảo vật.

Lỡ như bên trong thạch đỉnh không có gì, lỡ như bên trong di tích Đan Minh không có gì thì chẳng phải sẽ lỗ đến không thể lấp đầy sao.

- Lão đầu, bảo vật bên trong Đan Minh thật sự đáng giá như lão nói sao?

- Lão phu nhất ngôn cửu đỉnh.

- Lỡ như không tìm được thứ gì thì lão phải đền bù cho ta đó.

- Đền cái nịt.

Lão đầu lập tức từ chối, sống trên đời này tên nào liều thì ăn nhiều không liều thì ăn ít, một khi đã quyết định thì phải tự chịu trách nhiệm.

Lâm Phong gật đầu.

- Lão nói không sai, nam nhân thì phải biết chịu trách nhiệm.

Ánh mắt Lâm Phong đảo qua vật phẩm bên trong phòng, đặc biệt là một vài thứ hắn đã đánh dấu, có lẽ chúng ta không thuộc về nhau.

Trong lúc Lâm Phong lựa chọn vật phẩm thì ở bên trong một căn phòng sang trọng khác, Lý Mộng Kỳ ngồi đối diện với hai tên nam nhân, vẻ đẹp của nàng vẫn mang theo chút kiêu ngạo nhưng sâu bên trong ánh mắt lại ẩn hiện thêm vài phần lạnh lùng.

- Kế hoạch lần này có chút thay đổi, ngoại trừ mục tiêu đã định ta muốn ngươi giúp ta giải quyết thêm một tên nữa.

- Ai?

- Lâm Phong.

Vương Lăng vừa nghe nhắc đến Lâm Phong, vẻ mặt âm trầm, không biết trong lòng đang suy nghĩ gì.

Thanh niên đeo mặt nạ ngồi bên cạnh mỉm cười, giọng nói tò mò.

- Hình như Lý gia rất xem trọng tên này, ngươi không muốn lôi kéo một chút sao?

- Không cần.

Lúc đầu Lý Mộng Kỳ đúng là có ý định lôi kéo Lâm Phong nhưng khi nàng nghe nói đến điều kiện thì lập tức từ bỏ ý định.

Nhờ một vị trưởng lão trong tộc mà nàng biết được nếu Lâm Phong chấp nhận ở rễ Lý gia thì nữ tử được chọn làm đạo lữ với hắn có tới chín phần là nàng.

Theo quy định của Lý gia, một khi nữ tử trong tộc kết đôi cùng với nam nhân ngoại tộc sẽ không bao giờ có được cơ hội chấp chưởng gia tộc.

Thanh niên đeo mặt nạ khẽ gật đầu, tuy hắn không hiểu nguyên nhân vì sao nữ nhân này lại đột nhiên thay đổi ý định nhưng giải quyết một tên đan sư cũng không phải là vấn đề lớn.

- Ta sẽ giúp ngươi giải quyết tên Lâm Phong đó nhưng điều kiện phải thay đổi một chút.

- Ngươi muốn như thế nào?

- Ta muốn thêm hai phần thù lao.

- Được.

Lý Mộng Kỳ gật đầu đồng ý, chỉ cần kế hoạch thành công thì những thứ bỏ ra đều đáng giá.



Thiên Hỏa Sơn nằm ở trung tâm Đan Thành, quanh năm chìm trong hỏa vụ, tuy đây là ngọn cự sơn nổi danh nhất Tây Hoang nhưng số người nhìn thấy được hình dáng của nó lại không có bao nhiêu.

Để ngắm được phong cảnh trên Thiên Hỏa Sơn trước tiên phải tiến vào nội thành, nơi chỉ dành cho đan sư, muốn lên được Thiên Hỏa Sơn chỉ có hai cách, thứ nhất là được tam đại gia tộc trấn giữ Đan Thành và Hỏa Dương Thánh Cung đồng ý, thứ hai là tiến vào thập đại thiên kiêu trên Đan Bảng.

Thiên Hỏa Sơn mở ra mười năm một lần, mỗi lần mở ra chỉ kéo dài đúng bảy ngày, tuy thời gian khá ngắn nhưng nếu biết tận dụng vẫn thu được lợi ích to lớn.

Trời vừa hừng đông, một đám người đã tụ tập dưới chân Thiên Hỏa Sơn, dẫn đầu là tam đại gia chủ cùng với Hỏa Dương Thánh Chủ, mỗi người cầm một cái lệnh bài chuẩn bị khai mở cấm chế.

Lâm Phong đứng phía sau đám lão đầu, xung quanh hắn là thập đại thiên kiêu và đám thiên tài của tam đại gia tộc.

Ngoại trừ danh ngạch của thập đại thiên kiêu thì tam đại gia tộc và Hỏa Dương Thánh Cung mỗi nhà sẽ có thêm năm danh ngạch tiến vào Thiên Hỏa Sơn.

Tuy nhiên chỉ có thập đại thiên kiêu được quyền hái linh dược trên núi, mấy tên còn lại chỉ có thể thu thập hỏa nguyên chi khí, Hỏa Nguyên Thạch hoặc là tìm một chỗ nào đó để tu luyện.

- Hi vọng là mọi chuyện thuận lợi.

Lâm Phong ngẩng đầu nhìn ngọn cự sơn trước mặt, cao không thấy đỉnh, có lẽ đây là ngọn cự sơn hùng vĩ nhất mà hắn từng thấy, muốn lấy được thánh dược thì phải chinh phục được cái tên to xác này.

Ánh mắt Lâm Phong nhìn về vị trí của Lý gia, bên cạnh Lý Nguyệt Thần chính là Nam Cung Như Mộng, theo quy tắc thì Nam Cung Như Mộng không được tiến vào Thiên Hỏa Sơn, xem ra mối quan hệ giữa hai nữ nhân này không đơn giản.

Bao quanh Thiên Hỏa Sơn là một màn cửu sắc linh quang rực rỡ, mỗi một màu tượng trưng cho một loại trận pháp, muốn vào bên trong thì phải vượt qua chín tòa thiên cấp đại trận.

Đúng lúc này, linh quang lóe sáng, giọng nói uy nghiêm của một vị tôn giả truyền đến.

- Nhập sơn.

Sau khi vượt qua cấm chế đầu tiên, đoàn người đi thêm một lúc thì dừng lại, đám lão đầu lại tiếp tục phá giải cấm chế tiếp theo, một canh giờ trôi qua, tất cả cấm chế đều đã được phá bỏ, Thiên Hỏa Sơn cũng hoàn toàn lộ diện.

Lâm Cửu Sơn liếc nhìn đám đan sư phía sau.

- Các ngươi chỉ có bảy ngày thời gian ở bên trong Thiên Hỏa Sơn, một khi thời gian kết thúc thì truyền tống lệnh sẽ lập tức kích hoạt, đã rõ chưa.

- Vâng.

- Còn không mau lên núi.

Đám đan sư lần lượt hướng về phía ngọn cự sơn bước đi, thân hình bọn chúng nhanh chóng biến mất sau lớp hỏa vụ, một lão đầu mỉm cười.

- Đã đến lúc phải giải quyết chuyện của chúng ta.

- Lần này phải cho đám tà ma ngoại đạo đó biết tam đại gia tộc không phải loại dễ ức hiếp.

- Đi thôi.



Vừa bước chân vào Thiên Hỏa Sơn, thập đại thiên kiêu lập tức chia ra, trước tiên bọn họ sẽ đi tìm linh dược, thời gian còn lại sẽ tìm một nơi lý tưởng để tu luyện.

Linh dược bên trên Thiên Hỏa Sơn không có yêu thú canh giữ thay vào đó là trận pháp, mỗi một gốc linh dược đều có ít nhất một cái trận pháp bảo vệ.

Muốn phá được trận pháp thì phải có trận bài, trước khi khai mở hộ sơn đại trận, đích thân Lâm thành chủ đã phát trận bài cho thập đại thiên kiêu.

Bên trong Thiên Hỏa Sơn, hỏa vụ như sương, cảnh tượng mơ hồ, tầm nhìn chỉ vài chục trượng, còn tốt là thần thức không bị ảnh hưởng.

Lâm Phong đi được một lúc thì nhìn thấy một cái thạch trụ to lớn, cao gần cả trăm trượng, bên trên có khắc một chữ Tam to tướng.

Hắn lấy địa đồ của Linh Mộng ra xem, sau khi xác định được vị trí liền bước đi, lúc sau có một con đường mòn hiện ra trước mặt.

- Có đường đi rồi.

Tuy Thiên Hỏa Sơn không có yêu thú nhưng muốn chinh phục cũng không phải là chuyện dễ, không chỉ có huyết vụ mờ ảo mà còn có vô số đại thụ to lớn che kín tầm nhìn.

Diện tích nơi này thật sự rất lớn, dù là dưới chân núi nhưng cảm giác như đang bước đi trên đất bằng, muốn dựa vào độ cao thấp để phân biệt phương hướng là chuyện rất khó.

Nhưng đó chỉ là vấn đề nhỏ, theo lời của lão đầu thì bên trên Thiên Hỏa Sơn còn có một cái thiên địa kỳ trận, không phải gốc thánh dược nào cũng có kỳ trận bảo vệ, sở dĩ lão đầu có thể khẳng định chắc chắn như vậy là nhờ có số tin tức mà Linh Mộng đã thu thập được.

Cứ cách vài tháng, tộc nhân của tam đại gia tộc sẽ tiến vào Thiên Hỏa Sơn tu bổ trận pháp và chăm sóc linh dược, bọn họ chỉ đi theo một tuyến đường nhất định từ đó hình thành nên vài con đường mòn dẫn lên đỉnh núi.

Bên trong địa đồ của Linh Mộng đưa cho Lâm Phong có hơn mười con đường mòn, lão đầu chính là dựa vào hình dáng của những con đường này mà đoán ra được vị trí của thiên địa kỳ trận.

Con đường Lâm Phong đi là của tộc nhân Lâm gia, cách đó không xa, một đôi nam nữ cũng đang đi theo lối mòn hướng lên đỉnh núi, tốc độ so với Lâm Phong có phần nhanh hơn.