Phần lớn thời gian Địa Mẫu Thánh Liên ẩn nấp bên dưới nham hồ, cách vài ngày nó sẽ nổi lên một lần để tuần tra lãnh thổ, theo đúng chu kỳ thì hai ngày nữa mới đến thời điểm tuần tra.
Nhưng lúc này Địa Mẫu Thánh Liên đã sắp tiếp cận mặt hồ, vừa rồi nó cảm giác được một đạo khí tức của đồng loại thoáng qua, có thể là một tên nào đó muốn chạy tới tranh giành địa bàn với nó.
Đối với linh dược đã thông linh, một khi phát hiện địa bàn bị xâm chiếm chỉ có hai lựa chọn, nếu gặp phải đồng loại thì sẽ quyết đấu một trận, nếu đối thủ là thiên địch như tu sĩ, yêu thú thì lập tức quay đầu bỏ chạy.
Cho nên Địa Mẫu Thánh Liên không vội xuất chiến, nó cẩn thận ẩn nấp bên dưới nham hồ một thời gian để cảm nhận khí tức của đối thủ.
Bên trên nham hồ, sắc mặt Lâm Phong càng lúc càng tái nhợt, không phải vì đan độc bên trong cơ thể mà là vì hắn đã dùng hơn một nửa số dược phấn bên trong hộp gỗ, đây chính là lá bài tẩy cuối cùng của hắn, nếu như không thể hái được Địa Mẫu Thánh Liên thì lần này lỗ nặng rồi.
- Chẳng lẽ lão đầu tính sai rồi?
Lâm Phong nhìn một nửa số dược phấn còn lại bên trong hộp gỗ, vẻ mặt do dự, nếu bây giờ hắn rời đi thì có thể giữ lại một chút thánh dược nhưng chuyến đi Tây Hoang lần này gần như là vô ích.
Để đến được Tây Hoang, đám người Lâm Phong đã trải qua không biết bao nhiêu nguy hiểm, không ít lần đối đầu với đạo tặc và yêu thú, bản thân Lâm Phong cũng từng bị trọng thương, suýt chút là mất mạng.
Nhưng chuyện Lâm Phong trải qua so với Linh Mộng chẳng đáng là gì, mỗi lần bọn họ gặp nguy hiểm yêu nữ chính là người xông lên đầu tiên, không chỉ giải quyết phần lớn đạo tặc và yêu thú mà còn bỏ ra không ít công sức để thu thập thông tin liên quan đến Thiên Hỏa Sơn, nhờ đó mà hắn có thể dễ dàng đến được nơi sinh trưởng của Địa Mẫu Thánh Liên.
Vì lấy được thánh dược, một nữ tử kiêu ngạo như Linh Mộng phải nhường nhịn một tên vô sỉ như Lâm Phong suốt cả đường đi, nhiều lần nàng bị hắn chọc giận đến hỏa khí công tâm vẫn phải cắn răng chịu đựng.
Nếu để Linh Mộng biết Lâm Phong vì mấy vạn thượng phẩm linh thạch mà bỏ qua cơ hội đoạt lấy Địa Mẫu Thánh Liên, lúc đó có trời mới biết nàng sẽ làm ra những chuyện gì, không chừng nàng sẽ mang hắn xông thẳng vào Thiên Hỏa Sơn sau đó ném hắn xuống nham hồ.
Vừa nghĩ đến đây, ánh mắt do dự của Lâm Phong dần trở nên kiên định.
- Không phải chỉ có hơn chục vạn thượng phẩm linh thạch thôi sao, cùng lắm thì tìm lão đầu đòi lại.
Gần như toàn bộ kế hoạch đoạt lấy Địa Mẫu Thánh Liên lần này là do lão đầu vạch ra, tính ra thì lão mới chính là chủ mưu, nhất định phải bắt lão chịu trách nhiệm.
Lâm Phong chuẩn bị rải thêm dược phấn xuống nham hồ thì chợt phát sinh dị biến, hỏa khí bên dưới chân hắn đột nhiên xoáy thành vòng, dung nham dần hiện rõ, một bóng hình từ bên dưới nham hồ nổi lên.
Sau khi ẩn nấp một thời gian, Địa Mẫu Thánh Liên bắt đầu hành động, liên diệp không ngừng vung vẫy, hỏa khí xung quanh dần tụ lại thành một khối hỏa cầu.
Lúc này, một nửa thân thể của Địa Mẫu Thánh Liên đã rời khỏi nham hồ, trên đầu nó lơ lửng một khối hỏa cầu chuẩn bị ném về phía đối thủ nhưng nó chưa kịp hành động thì đã bị cảnh tượng trước mắt dọa cho đứng hình.
Lâm Phong vừa nhìn thấy Địa Mẫu Thánh Liên xuất hiện, hắn liền kích hoạt Phi Vân, cả người như một đạo lưu quang bay thẳng về phía thánh liên, giọng nói căm phẫn đến tột độ.
- TIÊN SƯ NHÀ NGƯƠI, TRẢ LINH THẠCH CHO LÃO TỬ…
- ÓA HÁ HÁ…
Địa Mẫu Thánh Liên lập tức xoay người bỏ chạy nhưng nó chưa kịp trốn vào dung nham đã bị một cái đại thủ tóm được, tiếp đó là một giọng cười nham nhở vang vọng khắp nham hồ.
Vài ngày sau, dưới chân Thiên Hỏa Sơn, một đám lão đầu vừa phá giải xong tòa trận pháp cuối cùng, bóng dáng cự sơn dần hiện rõ trước mặt.
Hôm nay chính là ngày cuối cùng Thiên Hỏa Sơn mở ra, theo quy tắc thì đám tu sĩ bên trong phải rời khỏi nơi này.
Đám lão đầu chỉ đứng gần trận pháp chờ đợi, toàn bộ Thiên Hỏa Sơn chỉ có một lối ra vào, không cần lo đám tiểu tử bên trong lén lút chạy đi.
Một lão đầu lấy ra tiểu chung lắc nhẹ, thanh âm vang vọng truyền đi khắp cự sơn, từ bên trong hỏa vụ mờ mịt, từng đạo linh quang liên tục lóe lên, đây chính là hiện tượng tu sĩ kích hoạt truyền tống lệnh bài tạo thành.
Vài hơi thở trôi qua, toàn bộ đan sư tiến vào Thiên Hỏa Sơn đều có mặt đầy đủ, thành chủ Lâm Cửu Sơn nghiêm mặt nhìn đám tiểu tử đối diện.
- Thời gian tiến vào Thiên Hỏa Sơn đã kết thúc, các ngươi mau theo lão phu rời đi.
- Tuân lệnh.
Đám lão đầu đi trước dẫn đường, đám tiểu bối nghiêm túc đi theo phía sau, trên đường đi, ánh mắt Lâm Phong thoáng liếc nhìn Lý Mộng Kỳ và Vương Lăng gần đó, bộ dáng bọn họ vẫn bình thường như lúc vừa tiến vào.
Lúc nhìn thấy đôi nam nữ này, trong lòng Lâm Phong có chút kinh ngạc, theo lý thì bọn họ phải bị giải đi rồi mới đúng, không hiểu sao vẫn còn ở đây.
- Chắc là đại trận chưa mở nên không ra được.
Cả đám đi tới tòa đại trận thứ ba thì dừng lại, trước mặt bọn chúng là một cái đại môn cao vài trượng, bên trên khắc đầy hoa văn kỳ lạ.
Cái đại môn này chuyên dùng để kiểm tra không gian trữ vật, cũng vì thứ này mà Lâm Phong không dám mang lão đầu theo cùng.
Lâm Cửu Sơn đi tới trước đại môn thì dừng lại, ánh mắt nhìn về phía thập đại thiên kiêu.
- Lấy linh dược của các ngươi ra.
Lão vừa dứt lời thì một đám thanh niên thiếu nữ xuất hiện, bọn chúng lần lượt đi về phía thập đại thiên kiêu.
Lâm Phong lấy ra hộp ngọc có chứa Ngọc Hỏa Cửu Linh Thảo đưa cho thanh niên bên cạnh, đối phương kiểm tra vài lần sau đó mang theo hộp ngọc rời đi.
Lâm Cửu Sơn nhìn toàn bộ hộp ngọc đã được thu hồi, giọng nói uy nghiêm của lão lại vang lên.
- Qua môn.
Từng tên thiên kiêu bước qua đại môn, dẫn đầu là đệ nhất thiên kiêu Lý Nguyệt Thần cho đến khi tất cả hoàn thành quá trình kiểm tra.
Lâm Phong vừa bước qua đại môn, trong lòng âm thầm thở phào một hơi, hộp gỗ Linh Mộng chuẩn bị cho hắn không phải là không gian bảo vật, cũng vì vậy mà thứ này chỉ chứa được một ít linh dược nếu không hắn có thể dùng Thông Thiên Lệnh lấy thêm mấy gốc.
Sau khi kiểm tra không gian bảo vật, tu sĩ sẽ tiếp tục đi qua Dược Môn, một khi cảm ứng được khí tức linh dược thì hoa văn trên đại môn sẽ xuất hiện phản ứng.
Lâm Phong bước tới gần dược môn, vẻ mặt vẫn bình thản nhưng trong lòng không thể áp chế toàn bộ lo lắng, hy vọng Ẩn Linh Mộc có hiệu quả nếu không hắn thê thảm rồi.
- Lão đầu, nhất định phải phù hộ ta đó.
Nửa ngày trôi qua, một đám người từ bên trong Thiên Hỏa Sơn bước ra, Lâm Phong không ở lại nội thành mà trực tiếp đi về phía ngoại thành.
- Lâm đạo hữu.
Lâm Phong vừa đi được vài bước thì một giọng nói ngọt ngào từ phía sau truyền đến, hắn vội xoay người lại nhìn.
- Nam Cung đạo hữu tìm tại hạ có chuyện gì sao?
- Như Mộng có thể đi cùng đạo hữu một đoạn không?
Nam Cung Như Mộng bước tới bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt chờ mong của nàng làm cho người đối diện không nỡ từ chối.
Lâm Phong theo bản năng gật đầu nhưng sau đó lại lắc đầu, có mỹ nhân bên cạnh là chuyện tốt nhưng có quá nhiều mỹ nhân thì lại không tốt chút nào.
- Tại hạ có chuyện gấp, cáo từ.
Lâm Phong đoán không lầm thì bây giờ hai vị lão bà đang đợi bên ngoài nội thành, nếu để hai nàng phát hiện hắn đi cùng với một đại mỹ nhân như Nam Cung Như Mộng thì sẽ rất phiền phức.