Lão đầu nghe Lâm Phong kể lại mọi chuyện, vẻ mặt trầm ngâm.
- Lần này chỉ sợ tiểu tử ngươi lại gặp phiền phức rồi.
- Không thể nào, dù sao lúc đó người bị chiếm tiện nghi là ta chứ có phải nữ nhân đó đâu.
- Bớt nhảm.
Dù Lâm Phong có bị lột trần thì lão đầu cũng không quan tâm, vấn đề ở đây là Lý Nguyệt Thần không nên xuất hiện vào thời điểm đó.
Theo tin tức lão đầu thu thập được, thông thường đám thiên kiêu chỉ mất từ một đến hai ngày để tìm linh dược, thời gian còn lại bọn họ sẽ tìm một chỗ tốt bên trong Thiên Hỏa Sơn để tu luyện.
Từ lúc Lâm Phong rời khỏi nham hồ cho đến khi Thiên Hỏa Sơn đóng lại còn hơn một ngày, trong khoảng thời gian này theo lý thì đám thiên kiêu vẫn chưa kết thúc quá trình tu luyện.
Lý Nguyệt Thần đột nhiên xuất hiện ở gần đỉnh Thiên Hỏa Sơn chỉ có hai khả năng, một là nàng đang tìm nơi tu luyện, khả năng còn lại chính là nàng đang chờ đợi Lâm Phong.
Với trình độ của lão đầu tất nhiên nhận ra bên trên Thiên Hỏa Sơn có tụ linh chi địa, Lý Nguyệt Thần là đệ nhất thiên kiêu Lý gia, sao có thể không biết được những chỗ này, cho nên khả năng thứ hai là rất lớn.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, hắn lại có một suy nghĩ khác.
- Tự cổ chí kim, nhân vô thập toàn, thiên hạ này có mấy người là hoàn mỹ, Lý Nguyệt Thần tài sắc song tuyệt, dù có bị mù đường một chút thì cũng bình thường.
- Bình thường cái đầu ngươi.
- Vậy lão nói xem, nữ nhân đó chờ ta làm gì, chẳng lẽ là nhất kiến chung tình nên muốn tìm một chỗ không người để thổ lộ.
- Vậy tiểu tử ngươi tiến vào Thiên Hỏa Sơn để làm gì?
Lâm Phong nghe lão đầu nói, sắc mặt khẽ biến, bộ dáng nghiêm túc trở lại.
- Ý của lão là chuyện ta lấy Địa Mẫu Thánh Liên có thể đã bị nàng phát hiện?
- Khả năng này không nhỏ đâu.
- Không thể nào.
Chuyện đám người Lâm Phong đến Tây Hoang hái Địa Mẫu Thánh Liên là tuyệt mật, bên trong Cửu Huyền Thánh Cung chỉ có một vài người biết được, Lý Nguyệt Thần ở tận Đan Thành sau có thể ngửi thấy.
- Nếu nữ nhân đó phát hiện ta có ý đồ với Địa Mẫu Thánh Liên vậy sao lúc đó nàng lại không động thủ?
- Chuyện này đúng là khó hiểu.
Theo những lời Lâm Phong kể lại, lão đầu biết được thực lực của Lý Nguyệt Thần không đơn giản, muốn tóm được tên tiểu tử ngốc này thì chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt trầm ngâm của lão đầu, khóe miệng nhếch lên nụ cười đắc ý.
- Có lẽ mọi chuyện chỉ là trùng hợp, lão đừng quá đa nghi.
- Chuyện của nha đầu đó tạm thời để qua một bên, trước mắt còn có một chuyện cần phải giải quyết.
Vấn đề quan trọng bây giờ là làm sao để Lâm Phong tiếp tục ở lại Tây Hoang, vừa rồi thái độ của Linh Mộng trước khi rời đi vô cùng dứt khoát, ngay cả cơ hội giải thích cũng không cho hắn.
- Hay là ta cứ đóng cửa không ra, lão thấy có được không?
Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi nói, nơi này là Đan Thành tuyệt đối nghiêm cấm tu sĩ giao chiến, dù là yêu nữ cũng không dám động thủ.
- Đây chỉ là hạ sách, tiểu tử ngươi có muốn nghe thượng sách của lão phu không?
- Cái gì mà hạ với thượng, kế sách của ta không ổn chỗ nào?
- Chỗ nào cũng không ổn.
Tây Hương Lâu là sản nghiệp của Lý gia chứ không phải của Lâm Phong, chỉ cần Cửu Huyền ra mặt thì sớm muộn gì hắn cũng bị người ta đá đi.
- Tiểu tử ngươi đoán xem Lý gia có thể vì một tên thiên kiêu mà đắc tội với Cửu Huyền không?
- Ta không đáng giá như vậy sao?
- Nếu ngươi chịu rời Cửu Huyền để gia nhập Lý gia không chừng sẽ có cơ hội.
Kế sách của Lâm Phong không phải là không thể nhưng muốn thực hiện thì phải trả một cái giá rất đắt, một khi trở mặt với Cửu Huyền cũng là trở mặt với Lãnh gia.
Lâm Phong nghe lão nói liền bỏ qua cái kế hoạch vừa nghĩ ra, hắn có thể rời bỏ Cửu Huyền nhưng tuyệt đối không thể rời bỏ Hàn Băng.
- Vậy thượng sách của lão là gì?
- Nhờ hỏa nha đầu giúp đỡ.
- Lão nói yêu nữ sao?
- Chẳng lẽ tiểu tử ngươi muốn nhờ nha đầu họ Lãnh kia?
Hỏa nha đầu tất nhiên là nói Linh Mộng, còn chuyện nhờ Phi Dao trợ giúp, thật lòng mà nói Lâm Phong chưa bao giờ nghĩ đến và cũng không dám nghĩ đến.
Lâm Phong vừa giúp Linh Mộng lấy được Địa Mẫu Thánh Liên, dù đây chỉ là nhiệm vụ nhưng công sức mà hắn đã bỏ ra không ai có thể phủ nhận.
Với tính cách của Linh Mộng nói không chừng sẽ nể tình mà ra mặt giúp đỡ, bên trong Thánh Cung chỉ có vài người dám bật lại lão Thánh Chủ, trùng hợp yêu nữ lại là một trong số đó.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc, vẻ mặt do dự, nam tử hán như hắn mà phải nhờ một nữ nhân thì quá mất mặt.
- Lão không còn cách nào khác sao?
- Đã có thượng có hạ thì tất nhiên phải có trung.
Nơi đây là Tây Hoang, không phải là địa bàn của Cửu Huyền Thánh Cung, Lâm Phong có thể đi tìm sự trợ giúp từ tam đại gia tộc hoặc là Hỏa Dương Thánh Cung, cách này có khả năng thành công khá cao nhưng vô cùng tốn kém nên được xếp vào trung sách.
- Vậy thì có khác gì cách của ta đâu?
- Lão phu chưa từng nói sẽ trốn chui trốn nhũi như tên nào đó.
- Cuối cùng đều không phải sẽ trở mặt sao?
- Sẽ không.
Với tính cách của Linh Mộng, một khi lấy được Địa Mẫu Thánh Liên nhất định sẽ lập tức trở về Cửu Huyền để giúp sư phụ giải độc, Lâm Phong chỉ cần tìm một lý do chính đáng để kéo dài thời gian thì có thể hiên ngang ở lại Đan Thành.
Lâm Phong khẽ gật đầu, hắn có thể mượn cớ luận đạo để ở lại, vấn đề là phải tìm được chỗ chứa chấp, có thể ngăn được Cửu Huyền thì ngoài tam đại gia tộc chỉ có Hỏa Dương Thánh Cung, trong lòng Lâm Phong chợt nhớ đến câu nói nổi danh của lão thành chủ Đan Thành.
- Họ Lâm trong thiên hạ đều là người một nhà, hy vọng lão còn nhớ câu này.
Muốn Lâm gia ra mặt nhất định phải trả một cái giá không nhỏ, còn tốt là Lâm Phong mang họ Lâm, biết đâu sẽ được hưởng chút ưu đãi.
Sau khi bàn luận với lão đầu một lúc, Lâm Phong lấy ra một cái đan đỉnh, lúc ở bên trong Thiên Hỏa Sơn hắn đã hấp thu hơn mười đạo hỏa nguyên chi khí, không biết hỏa linh thể có tinh thuần thêm chút nào không.
Lão đầu nhìn Lâm Phong chuẩn bị luyện chế đan dược, lão chợt nhớ đến một chuyện.
- Mấy khối Hỏa Nguyên Thạch tiểu tử ngươi mang vào Thiên Hỏa Sơn đã sử dụng chưa?
- Dùng rồi.
- Có thật không?
- Quân tử nhất ngôn.
Lâm Phong gật đầu khẳng định, tuy hắn tham tài nhưng cũng hiểu đạo lý nhân mệnh quan thiên, còn thở là còn gỡ, dù Hỏa Nguyên Thạch trân quý nhưng cũng không thể so với cái mạng của hắn.
Theo lời của lão đầu, một khi Địa Hỏa Thánh Liên bị tổn hại sẽ ảnh hưởng đến khả năng sản sinh hỏa nguyên chi khí của Thiên Hỏa Sơn, để không bị người khác nghi ngờ, Lâm Phong đã ném xuống nham hồ ba khối Hỏa Nguyên Thạch, lượng hỏa nguyên chi khí sinh ra đủ giúp hắn che giấu vài năm.
Đêm xuống, Sa Nguyên rộng lớn chìm vào bóng tối và tĩnh lặng, tất cả mọi thứ như tan biến khỏi thế gian, chỉ còn lại một vài bóng đen ẩn hiện.
Một nơi nào đó cách Đan Thành vài trăm dặm, bên trên một khối cự thạch có một bạch y nữ tử đang ngắm nhìn tinh vân trên cao, ánh mắt thanh tịnh như có thể phản chiếu cả dạ thiên.