Thiên La

Chương 425: Thảo Luận



Lâm Phong không đợi mọi người phản ứng liền đóng lại hộp gỗ, Lãnh Phi Dao là người đầu tiên phản đối, ánh mắt bất mãn nhìn tên sư đệ.

- Đệ làm gì vậy, mau mở ra cho ta xem với.

- Không được.

Thánh dược không phải phàm dược, khí tức của chúng rất khác biệt, lưu lại quá lâu rất dễ bị người khác nhận ra, hơn nữa dược lực cũng sẽ hao mòn.

Lãnh Phi Dao là đan sư tất nhiên hiểu rõ chuyện này, nàng cũng không dám đòi hỏi, dù sao gốc thánh dược này có liên quan đến sinh mệnh của Thánh Mẫu.

Lâm Phong đưa hộp gỗ cho Linh Mộng.

- Nhiệm vụ lần này xem như kết thúc, đừng quên những lời ngươi đã hứa với ta.

Linh Mộng cẩn thận tiếp nhận hộp gỗ, cho dù nàng có là tuyệt thế thiên tài cũng không giấu được cảm xúc của mình lúc này, một giọt lệ châu lặng lẽ lăn trên đôi gò má.

Ánh mắt Linh Mộng nhìn hộp gỗ trong tay một lúc sau đó cẩn thận thu lại, nàng ngẩng đầu nhìn nam nhân đối diện, nhỏ giọng nói.

- Đa tạ.

- Không có gì.

Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh nhìn thấy bộ dáng tiểu nhân đắc chí của tên sư đệ, ánh mắt lóe lên vẻ tinh nghịch.

- Tiểu Phong tử, nếu đệ đã lấy được thánh dược thì tại sao lúc rời nội thành lại thở dài như vậy, có phải muốn trêu chọc bọn ta không?

- Đệ không làm vậy thì làm thế nào, chẳng lẽ phải hét lên cho thiên hạ đều biết lão tử đã lấy được thánh dược, có ngon thì nhào vô.

- Đệ… coi như đệ giỏi.

Lâm Phong nhìn vẻ mặt buồn bực của tiểu sư tỷ, khóe miệng nhếch lên, với trình độ của nàng mà cũng muốn chơi hắn, quá non.

Sau khi lấy được thánh dược thì chuyện tiếp theo phải làm là tìm cách rời khỏi Đan Thành càng sớm càng tốt, Lâm Phong đề nghị đợi đến khi hắn khôi phục sẽ lập tức rời đi.

Lãnh Phi Dao nhịn không được hỏi.

- Chẳng phải đệ nói càng sớm càng tốt sao, tại sao phải đợi thêm mấy ngày?

- Thiên Hỏa Sơn chỉ vừa đóng lại, lập tức rời đi sẽ làm người khác sinh nghi.

Linh Mộng khẽ gật đầu.

- Ba ngày sau chúng ta sẽ trở về Cửu Huyền.

- Tạm thời ta còn có chuyện muốn giải quyết, chưa thể trở về Cửu Huyền.

Lâm Phong còn phải đi tìm di tích Đan Minh, giúp Huân Vũ tìm tổ địa, đưa thánh nhân về cố hương, bây giờ chưa phải lúc hắn quay trở về.

- Ta muốn vào Hỏa Nguyên một chuyến.

- Sau khi lấy được thánh dược, tất cả đệ tử chấp hành nhiệm vụ phải lập tức trở về Cửu Huyền, đây là khẩu dụ của Thánh Chủ.

Linh Mộng vừa dứt lời liền xoay người rời đi, hoàn toàn không để ý đến biểu cảm của những người còn lại.

Lâm Phong thở dài, xem ra những lời lão đầu nói đều không sai, Cửu Huyền Thánh Cung sẽ không dễ dàng để hắn rời đi.

Sau khi rời khỏi phòng của Lâm Phong, Linh Mộng lập tức trở về phòng của nàng, vừa bước tới cửa phòng thì một giọng nói từ phía sau truyền đến.

- Mọi chuyện thế nào rồi?

- Vào trong rồi nói.

Cửa phòng mở ra, Linh Mộng dẫn đầu bước vào, phía sau nàng chính là Hà Thanh trưởng lão đã biến mất từ lúc tiến vào Tây Hoang.

Linh Mộng lấy ra hộp gỗ đưa cho lão.

- Nhiệm vụ đã hoàn thành.

Hà Thanh trưởng lão cẩn thận kiểm tra hộp gỗ, tuy lão không phải đan sư nhưng chỉ cần liếc qua là biết được bên trong có phải thứ cần tìm hay không.

Sau khi xác định bên trong hộp gỗ chính là Địa Mẫu Thánh Liên, lão lập tức trả lại cho Linh Mộng.

- Nếu nhiệm vụ đã hoàn thành thì nên sớm trở về.

- Ba ngày sau sẽ rời Đan Thành.

Hà Thanh trưởng lão khẽ gật đầu, rời đi quá sớm rất dễ khiến cho người khác nghi ngờ.

- Lão phu sẽ lập tức rời thành để thông báo cho các vị trưởng lão đến tiếp viện, tên tiểu tử đó làm phiền Thánh Nữ trông chừng.

- Ta hiểu rồi.

Nhiệm vụ của Hà Thanh trưởng lão không chỉ bảo vệ đám người Lâm Phong đến Tây Hoang mà còn phải mang toàn bộ bọn họ trở về.

Vai trò của Lâm Phong ở Cửu Huyền chẳng khác nào Nam Cung Như Mộng ở Trường Hà, nếu không có gì xảy ra thì hắn chắc chắn sẽ trở thành trụ cột của Đan Cung trong tương lai, không thể để mất.

Linh Mộng nhìn Hà Thanh trưởng lão rời đi, sâu bên trong ánh mắt lạnh lùng thoáng qua chút do dự.

Dựa vào mối quan hệ giữa nàng và Hàn Băng nhất định có thể lôi kéo được Lâm Phong, có được sự trợ giúp của hắn thì chuyện nắm được Đan Cung chỉ là vấn đề thời gian.

Chỉ là Linh Mộng hiểu rõ lòng của Lâm Phong không ở Cửu Huyền, cái tên ngốc đó chỉ thích chạy nhảy lung tung, không chịu ở yên một chỗ.

Nếu là trước kia, Linh Mộng nhất định sẽ bắt hắn giam lại nhưng bây giờ nàng lại muốn nhìn thấy hắn tự do bay lượn, thỏa sức tung hoành.

- Tha cho ngươi lần này vậy, hừ.

Linh Mộng thu lại hộp gỗ, khóe miệng khẽ cong lên để lộ nụ cười xinh đẹp, trong lòng tự nhủ lần này nàng giúp hắn chỉ đơn thuần là muốn trả ân chuyện của sư phụ, hoàn toàn không có lý do nào khác.



Bên trong một căn phòng gần đó, Lâm Phong ngồi trên giường, vẻ mặt phức tạp, buồn vui lẫn lộn.

- Sắp tới lại phải tốn không ít linh thạch rồi đây, hài.

Lâm Phong vừa dứt lời thì giọng nói khinh bỉ của lão đầu liền truyền đến.

- Tiểu tử ngươi đừng có được tiện nghi còn khoe mẽ.

Người ta lấy được thánh dược thì vui mừng đến phát khóc, cúng bái tổ tiên, cảm tạ thần linh còn cái tên ngốc này lại giống như chó nhà có tang, than ngắn thở dài.

- Lão thì biết gì mà nói.

Lần trước lấy được Vô Cực Linh Căn đã đốt gần hết số linh thạch Lâm Phong đào được bên trong U Minh bảo khố.

- Lần này không biết phải đi đâu đào linh thạch đây.

Lúc ở bên trong nham hồ, Lâm Phong không chỉ lấy được liên hoa mà còn tóm được Địa Mẫu Thánh Liên, nếu không phải nể mặt lão đầu thì hắn đã đào cả gốc lẫn rễ rồi.

Trước khi tiến vào Thiên Hỏa Sơn, lão đầu sợ Lâm Phong nổi lòng tham nên đã nhiều lần căn dặn hắn tuyệt đối không được mang Địa Mẫu Thánh Liên ra ngoài.

Một khi thánh liên biến mất thì thiên địa kỳ trận cũng không còn, chắc chắn sẽ bị tam đại gia tộc phát hiện, lúc đó không chỉ Lâm Phong gặp nạn mà ngay cả lão đầu cũng gặp nguy.

Lâm phong tất nhiên hiểu được chuyện này cho nên hắn chỉ tâm sự với Địa Mẫu Thánh Liên một lúc rồi thả tên tiểu tử đó rời đi, trong lúc tâm sự, Lâm Phong có hỏi mượn thánh liên ba hạt liên tử cùng với chín phiến liên hoa, khi nào dùng xong thì hắn sẽ trả lại.

Lão đầu nói thi độc trong người Thánh Mẫu chỉ cần ba phiến liên hoa là có thể giải được, có nhiều thêm cũng vô dụng, vì tránh lãng phí linh dược nên Lâm Phong quyết định cất giữ phần còn lại.

Bây giờ Lâm Phong đã có chút hối hận, vừa biết tin hắn lấy được liên tử, lão đầu liền gom hết phần lớn linh thạch mang đi xây ổ cho Địa Mẫu Thánh Liên, bây giờ gia tài của hắn chỉ còn hơn trăm vạn trung phẩm linh thạch mà thôi.

- Tiểu tử ngươi than thở cái gì, đợi gốc thánh dược này trưởng thành thì chỗ tốt ngươi hưởng không ít đâu.

- Chuyện đó không cần lão nói.

Chỉ riêng hỏa nguyên chi khí do Địa Mẫu Thánh Liên sinh ra cũng đủ bù đắp thiệt hại của Lâm Phong, dù là vậy nhưng khi nhìn thấy một núi linh thạch đột nhiên biến mất ai mà không đau lòng.

Lão đầu cũng biết cái tên ngốc này tham tài như mạng, nói gì cũng vô ích, đành phải chuyển qua chuyện khác.

- Lúc tiểu tử ngươi xuống núi đã gặp nha đầu kia ở chỗ nào còn nhớ không?

- Hình như là cách nham hồ khoảng một canh giờ đi đường.

Sau khi Lâm Phong lấy được thánh dược, hắn không ở lại nham hồ mà chạy đi tìm một nơi có hỏa khí nồng đậm để tu luyện, trên đường xuống núi thì gặp phải Lý Nguyệt Thần.

Lúc đó y phục trên người Lâm Phong gần như đã bị hỏa khí thiêu trụi, hắn phải dùng tạm lá cây để che đậy, nhờ có Lý Nguyệt Thần trợ giúp nên hắn mới tìm được một bộ y phục nguyên vẹn để rời đi.