Thiên La

Chương 435: Lạc Sơn



Đám tu sĩ biết bản thân bị lừa chỉ có thể dùng ánh mắt tức giận nhìn Lâm Phong, đợi bọn chúng ra ngoài sẽ cho tên khốn này biết tay.

Sau khi mắng chửi một lúc, đám tu sĩ tiếp tục công phá cự chung, bọn chúng vừa động thủ thì phát hiện linh lực bên trong cơ thể dần suy yếu.

- Chuyện gì xảy ra, linh lực của ta đâu?

- Khốn kiếp, nhất định là do tiểu tử kia giở trò.

- Chẳng lẽ là viên đan dược vừa rồi.

- Đoán đúng nhưng không có thưởng.

Không biết từ bao giờ Lâm Phong đã xuất hiện bên trong cự chung, tay cầm theo một thanh tử đao tả xung hữu đột, mỗi lần đại đao giơ lên là có một tên tu sĩ gục xuống.

Cảnh tượng này đúng lúc bị tên đại hán cầm đầu nhìn thấy, sống lưng lạnh toát, không hiểu sao hắn lại động vào đám yêu nghiệt này.

Đáng tiếc là trên đời không có thuốc hối hận, sau khi Phong Thanh Thanh đánh bại đối thủ lập tức trở lại cùng Huân Vũ giáp công đại hán.

Hai bên giao chiến chưa tới trăm hiệp, tên đại hán đã nằm bất động dưới đất, không rõ sống chết, lần này đến lượt Lâm Phong lạnh người, nhìn bộ dáng thảm hại của đám đạo tặc, hắn thầm nhắc nhở bản thân tuyệt đối không được chọc giận nhị nữ.

Lâm Phong gom hết túi trữ vật của đám đạo tặc rồi chạy tới bên cạnh đồng bọn, vẻ mặt nịnh hót.

- Huân Vũ tỷ tỷ thật lợi hại, ngay cả vương giả hậu kỳ cũng bị tỷ đánh bại.

- Người đánh bại hắn là Thanh tỷ.

- Phong chấp sự đúng là tài sắc song toàn, uy vũ bất phàm, chỉ cần dùng vài chiêu là có thể hạ gục được cả đám vương giả.

- Đừng tưởng dùng mấy câu ngon ngọt của ngươi là có thể lừa được ta.

Ngọc thủ Thanh Thanh giơ ra.

- Giao túi trữ vật của tên đại hán đó ra đây.

- Dù sao ta cũng có tham gia, hay là chia đều có được không?

Phong Thanh Thanh trừng mắt nhìn dâm tặc, bốn tên vương giả đều bị nàng và Huân Vũ giải quyết, tên này chỉ cầm chân một đám linh giả mà cũng dám mở miệng đòi chia đều, đúng là không biết ngượng.

Huân Vũ đứng bên cạnh mở lời.

- Ta thấy Lâm đạo hữu nói có lý, người có công thì phải có thưởng.

- Vẫn là Huân Vũ tỷ tỷ anh minh.

Phong Thanh Thanh đang muốn phản đối thì bị vị tỷ muội bên cạnh ngăn lại, Huân Vũ mỉm cười nhìn Lâm Phong.

- Làm phiền Lâm đạo hữu giao ra toàn bộ túi trữ vật đã lấy được.

Nụ cười trên gương mặt Lâm Phong vụt tắt, hắn thành thật lấy ra tất cả túi trữ vật của đám đạo tặc đưa cho Huân Vũ, như thế này mới gọi là chia đều.

Vật phẩm bên trong túi trữ vật có rất nhiều nhưng thứ có giá trị thì không có bao nhiêu, đáng giá nhất là thanh thiên cấp binh khí của đại hán cầm đầu cùng với một gốc thiên cấp linh dược, số còn lại không đáng nhắc đến.

Sau khi phân chia chiến lợi phẩm, đám người Lâm Phong tiếp tục lên đường, thỉnh thoảng bọn hắn sẽ ghé thăm hang động của vài vị đạo hữu yêu thú để chào hỏi, kết quả vô cùng khả quan.

Hai ngày tiếp theo trôi qua tương đối thuận lợi, trên đường đi Lâm Phong có gặp được vài đám tu sĩ đang tìm kiếm tài nguyên, hai bên chỉ chào hỏi vài câu rồi thôi, thỉnh thoảng hắn cũng gặp được vài đầu yêu thú nhưng chưa kịp chào hỏi thì bọn chúng đã chạy mất.

Lúc này đám người Lâm Phong đang nghỉ chân bên dưới một gốc đại thụ, Huân Vũ và Thanh Thanh ngồi một bên vừa trò chuyện vừa ngắm cảnh, tên còn lại lặng lẽ cầm địa đồ quan sát.

- Chỉ cần qua được ngọn hỏa sơn này sẽ đến Lạc Sơn.

Nếu mọi chuyện thuận lợi thì trong vòng hai ngày Lâm Phong có thể đến bên ngoài Lạc Sơn, đợi lão đầu quan sát một lúc sau đó tìm một chỗ có phong thủy tốt để an táng thánh cốt, thời gian còn lại hắn sẽ đi tìm vài đầu địa cấp yêu thú luận bàn, hy vọng có thể nhìn thấy bóng dáng của linh vực.

Sau khi nghỉ ngơi một lúc, cả đám lại tiếp tục hành trình, hai ngày trôi qua, phía trước bọn họ xuất hiện một ngọn cự sơn to lớn ẩn hiện bên trong hỏa vụ.

Đây chính là Lạc Sơn, một trong những nơi huyền bí nhất bên trong Bách Hỏa Sơn Mạch, nhìn qua thì cũng bình thường, không có gì nổi bật.

Lâm Phong vừa tiến vào khu vực phụ cận Lạc Sơn thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Dừng lại.

- Có chuyện gì sao?

- Nơi này đúng là có trận pháp.

- Thật hả?

Lâm Phong nghe đến trận pháp, hai mắt sáng rực.

- Có phải là thiên địa kỳ trận không?

- Dù không phải thiên địa kỳ trận nhưng cũng không kém bao nhiêu.

Tạo nghệ trận pháp của lão đầu đã sớm đạt đến cảnh giới thượng thừa, ngay cả trưởng lão Ngự Thú Thánh Cung cũng không thể so với lão, vậy mà tòa trận pháp trước mặt này lại làm cho lão nhìn không thấu.

Lâm Phong mở to mắt nhìn ngọn cự sơn trước mặt, hắn cũng nhìn không thấu, như vậy chẳng phải tạo nghệ trận pháp của hắn và lão đầu ngang nhau rồi sao?

- Không nhìn thấu cũng không sao, dùng Thông Thiên Lệnh phá trận là được.

- Trước tiên cứ đi vài vòng xung quanh xem có phát hiện được gì không.

- Cũng được.

Huân Vũ và Thanh Thanh đứng phía sau nhìn tên nam nhân trước mặt đột nhiên đổi hướng, ánh mắt nghi ngờ nhưng không lên tiếng mà chỉ im lặng đi theo.

Cả ba người đi xung quanh Lạc Sơn vài canh giờ thì dừng lại, Lâm Phong đi tới bên cạnh một khối cự thạch ngồi nghỉ, ánh mắt liên tục liếc nhìn xung quanh.

Ngoài hỏa vụ và đại thụ ra thì nơi này chẳng còn gì khác.

- Lão đầu, lối vào đại trận thật sự ở chỗ này sao?

- Không sai.

- Ở đâu, sao ta không nhìn thấy?

- Chút nữa tiểu tử ngươi sẽ thấy.

Một canh giờ trôi qua, Lâm Phong đang vận công tu luyện đột nhiên dừng lại, ánh mắt hắn nhìn về một nơi gần đó, chỉ thấy hỏa vụ nơi đó không ngừng chuyển động sau đó tụ lại thành một vòng xoáy, giống như một cái đại môn dần mở ra.

- Có rồi.

Lâm Phong hét lên một tiếng rồi chạy tới trước lối vào, ánh mắt liếc nhìn hai nữ tử bên cạnh.

- Cho dù có xảy ra chuyện gì cũng không được tách ra.

Lâm Phong vừa dứt lời liền bước vào, nhị nữ theo phía sau, đám người Lâm Phong tiến vào được một lúc thì không gian dần trở lại bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Lúc sau có một lão đầu xuất hiện gần chỗ đám người Lâm Phong biến mất, thần thức không ngừng tìm kiếm xung quanh.

- Kỳ lạ, rõ ràng tên tiểu tử đó vừa mới ở đây.

Hai mắt lão nhắm lại, thần thức tỏa ra tứ phía, tất cả sinh vật trong vòng mười dặm xung quanh đều bị lão nhìn rõ nhưng vẫn không tìm được hình bóng của đám người Lâm Phong.

Cách đó mấy trăm dặm, Ung Ngạn đang phi hành đột nhiên dừng lại, vẻ mặt hoài nghi.

- Chẳng lẽ tên đó đã phát hiện ra.

Trong tay Ung Ngạn là chìa khóa Lâm Phong sử dụng khi thuê phòng bên trong khách điếm, bên trên vẫn còn lưu lại một ít khí tức của hắn.

Ma Giáo có một loại thuật pháp dựa vào khí tức của tu sĩ để truy tung, phạm vi có thể lên đến cả vạn dặm, nhưng nếu đối phương phong bế khí tức thì thuật pháp sẽ lập tức mất đi hiệu quả.



Dưới chân Lạc Sơn, ba người Lâm Phong từng bước hướng về phía ngọn núi, càng đi vẻ mặt bọn họ càng kinh hãi.

- Không biết là tên ngu ngốc nào nói nơi đây chỉ có vài gốc linh dược.

Nửa giờ trôi qua, Lâm Phong đã nhìn thấy hơn ngàn loại linh dược, tuy cấp độ của bọn chúng không cao nhưng số lượng lại nhiều đến mức kinh người.

Lâm Phong vừa đi qua một nơi mọc đầy hoàng cấp Hỏa Xà Thảo, số lượng lên đến cả vạn gốc, nhìn như một mảnh hoa viên rực cháy.

Nếu không phải lão đầu căn dặn tuyệt đối không thể động vào đám linh dược nơi đây thì Lâm Phong đã sớm động thủ.

Đột nhiên giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử, mau ngăn nha đầu phía sau lại.