Lâm Phong xoay người thì nhìn thấy Phong Thanh Thanh đã dừng lại, ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào một gốc linh dược lơ lửng giữa không trung cách đó không xa.
- Thiên Phong Hoa, sao thứ này lại xuất hiện ở đây?
Cách đó chỉ vài chục trượng có một gốc linh hoa lơ lửng trên không, thân cao vài tấc, lá như chiếc ô đang đón gió, toàn thân tỏa ra linh quang mờ ảo.
Đây chính là Thiên Phong Hoa trong truyền thuyết, chủ dược luyện chế Thiên Phong Đan có thể giúp tu sĩ lĩnh ngộ phong chi lực, mở rộng linh vực.
Đối với tu sĩ sở hữu phong linh thể thì giá trị của Thiên Phong Hoa có thể sánh ngang với thánh dược, quan trọng là gốc linh dược này chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, ngàn năm qua chưa từng xuất hiện.
Phong Thanh Thanh như bị gốc Thiên Phong Hoa trước mặt hút hồn, từng bước tiến về phía linh dược, đúng lúc này ngọc thủ của nàng bị một cánh tay mạnh mẽ kéo lại, giọng nói của Lâm Phong truyền đến.
- Cẩn thận, gốc Thiên Phong Hoa đó chỉ là ảo cảnh.
- Không thể nào.
Phong Thanh Thanh khẽ lắc đầu, nàng có thể cảm giác được mối liên kết mỏng manh giữa phong linh thể của bản thân và gốc Thiên Phong Hoa kia, làm sao có thể là ảo cảnh.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt nghi ngờ của bạo nữ, hắn vội giải thích.
- Ngươi thử nghĩ xem, ở một nơi tràn đầy hỏa vụ như thế này có thể xuất hiện phong nguyên dược sao?
Không chỉ Thiên Phong Hoa mà tất cả linh dược ở nơi này đều là do ảo cảnh huyễn hóa thành, lúc đầu Lâm Phong cũng không tin, hắn có thể ngửi được mùi hương của từng gốc linh dược, cảm nhận được nhiệt khí từ hỏa linh dược tỏa ra, làm gì có loại ảo cảnh nào chân thực như vậy.
Nhưng sự thật lại phũ phàng như vậy, khi hắn kích hoạt Thông Thiên Lệnh thì tất cả linh dược nơi này đều biến mất.
Lâm Phong hoàn toàn có thể dựa vào Thông Thiên Lệnh để phá trận nhưng lão đầu nói làm như vậy thì hắn sẽ không bao giờ biết được bí ẩn của Lạc Sơn.
Trận pháp nơi này không chỉ có một mà là tổ hợp liên hoàn đại trận, tất cả nối liền với nhau thành một thể thống nhất, chỉ cần mạnh mẽ phá hủy một cái thì những cái còn lại đều sẽ tự hủy, bí mật của Lạc Sơn cũng theo đó mà chôn vùi.
Trận pháp nơi này lợi hại như vậy có thể đoán thứ được bảo vệ bên trong không phải là phàm vật, nhất định là tuyệt thế bảo vật giá trị liên thành.
Cho nên Lâm Phong quyết định nghe lời lão đầu, từng bước phá giải trận pháp, không phải vì hắn ham muốn bảo vật mà là vì tôn sư trọng đạo.
Phong Thanh Thanh nhìn đóa Thiên Phong Hoa cách đó không xa, gương mặt xinh đẹp đã khôi phục được chút bình tĩnh, nếu nàng nhớ không lầm thì gốc linh dược này chỉ xuất hiện ở những nơi cực phong chi địa.
Không ngờ ánh mắt của nàng còn không bằng cả dâm tặc, thật giả cũng không thể phân biệt, nghĩ đến đây trong lòng Thanh Thanh lại có chút buồn bực.
Cả ba người tiếp tục tiến về phía trước, càng đến gần đỉnh của Lạc Sơn thì bọn họ lại càng nhìn thấy nhiều loại linh dược quý hiếm, ngay cả Mộng Hồn Hoa cũng xuất hiện, lúc đó cả ba người đều bị hương hoa mê hoặc, nếu không có lão đầu và Thông Thiên Lệnh trợ giúp thì bọn họ đã bị trận pháp vây khốn rồi.
Nửa ngày trôi qua, một đạo hồng sắc linh quang từ trên cao chiếu xuống một góc của cự sơn, vị trí chỉ cách đám người Lâm Phong gần trăm trượng.
- Thì ra những tin đồn đó đều là sự thật.
Linh quang tan biến chỉ còn lại một khối hồng sắc bảo thạch to bằng quả trứng lơ lửng giữa thiên địa, bên ngoài bảo thạch ẩn hiện hoa văn kỳ lạ, bên trong tinh khiết như ngọc quý, vừa nhìn đã biết không phải phàm vật.
Lâm Phong chợt có cảm giác hỏa linh lực bên trong cơ thể như bị thứ gì đó kích động, hắn vội vận công trấn áp nhưng bất thành, hỏa quang trên người hắn tỏa ra càng lúc càng thịnh.
- Tiểu tử mau sử dụng Thông Thiên Lệnh.
Lâm Phong lập tức truyền linh lực vào bên trong Thông Thiên Lệnh, đồng quang lóe lên, hỏa ảnh trên người hắn dần tan biến.
Vẻ mặt Lâm Phong tái nhợt, ánh mắt không dám nhìn về phía bảo thạch gần đó.
- Lão đầu, viên bảo thạch đó là thứ gì vậy?
- Thiên Hỏa Thần Châu.
Tương truyền Thiên Hỏa Thần Châu là kỳ vật do thiên địa đản sinh, có thể thao túng toàn bộ hỏa nguyên chi lực, nếu Lâm Phong có được thứ này thì muốn đánh bại Linh Mộng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Lâm Phong nghe lão nói, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn.
- Chẳng lẽ đây chính là bảo vật ẩn giấu bên trong Lạc Sơn.
- Tiểu tử ngươi đã đoán đúng một nửa.
- Lão có cách lấy được thứ này không?
- Không.
Thiên Hỏa Thần Châu không phải là bảo vật mà là ảo vật do trận pháp huyễn hóa, không có cách nào lấy được, còn thứ mà Lâm Phong đoán trúng một nửa chính là chữ vật bên trong bảo vật.
Lâm Phong thầm mắng lão đầu dở hơi, đã là lúc nào rồi mà vẫn còn tâm tình chơi chữ, vẻ mặt ức chế không chịu được.
- Lão đợi đó.
Huân Vũ nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Lâm Phong, nàng bước tới bên cạnh hắn, nhỏ giọng thăm hỏi.
- Chàng có sao không?
- Yên tâm, ta không sao.
- RỐNG…
Cả ba chuẩn bị tiếp tục hành trình thì đột nhiên nghe được một tiếng thét kinh thiên từ xa truyền đến, mặt đất ầm ầm rung chuyển, uy áp khủng khiếp tràn đến ép cho đám người Lâm Phong thở không ra hơi.
Huân Vũ và Thanh Thanh lập tức lấy ra bảo vật, nhị nữ chuẩn bị xông lên thì nghe được giọng nói của Lâm Phong truyền đến.
- Không được công kích, nếu không sẽ bị đại trận vây khốn.
- ẦM… ẦM… ẦM…
Đại địa rung chuyền càng lúc càng dữ dội, một thân ảnh to lớn từ bên trong hỏa vụ bước ra, tuy biết thứ trước mặt chỉ là ảo cảnh nhưng sắc mặt của đám người Lâm Phong vẫn không giấu được vẻ sợ hãi.
Cách đó vài dặm có một đầu cự viên khổng lồ, thân cao đến ngàn trượng, cơ thể phủ kính hỏa mao, một đôi huyết nhãn rực cháy đang nhìn chằm chằm về phía đám người Lâm Phong.
Toàn thân cự viên tỏa ra một loại khí tức viễn cổ hùng mạnh, bộ dáng bễ nghễ thiên hạ giống như một vị ma thần hàng lâm.
Lâm Phong cảm giác như bản thân đang đối diện với một vị thần linh, chỉ muốn lập tức cung kính quỳ bái, nếu hỏa viên thật sự động thủ thì hắn tuyệt đối sẽ không phản kháng.
Cảm giác bị đè ép như thái sơn áp đỉnh làm cho cơ thể Lâm Phong như muốn nổ tung, vẻ mặt của Thanh Thanh và Huân Vũ cũng đã bắt đầu tái nhợt.
Lâm Phong nắm chặt Thông Thiên Lệnh trong tay, hắn chuẩn bị kích hoạt lệnh bài thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Cố gắng chịu đựng, đây là cơ hội tốt để tiểu tử ngươi rèn luyện đạo tâm.
Lâm Phong do dự một lúc quyết định không kích hoạt Thông Thiên Lệnh, hắn tiếp tục cắn răng chịu đựng, áp lực ngày một lớn, máu huyết trong người bắt đầu ngưng đọng.
- Phụt…
- Lâm Phong.
Huân Vũ nhìn nam nhân của nàng phun máu, vẻ mặt lo lắng, ngọc thủ Thanh Thanh nắm chặt, trong lòng âm thầm quyết định chỉ cần hắn gặp nguy hiểm nàng sẽ lập tức động thủ, mặc kệ nơi này che giấu bảo vật gì.
Lâm Phong từng nói với hai nàng toàn bộ Lạc Sơn được một cái huyễn trận khổng lồ bao quanh, một khi công kích sẽ bị đại trận phản phệ, nhẹ thì bị trục xuất ra bên ngoài, nặng thì bị vây khốn bên trong.
Cự viên nhìn đám người Lâm Phong một lúc, vẻ mặt bắt đầu nhàm chán như không còn hứng thú, nó rống lớn một tiếng rồi xoay người rời đi.
Lâm Phong nhìn cự viên biến mất bên trong hỏa vụ, hắn thở phào một hơi, cơ thể rã rời, toàn thân vô lực, bộ dáng của hắn lúc này giống như vừa trải qua một trận đại chiến kinh thiên động địa cùng với mười tám vị mỹ nữ.
Trong số ba người thì Phong Thanh Thanh có tu vi cao nhất, nàng cũng là người đầu tiên có thể khôi phục hoạt động, ánh mắt nhìn tên dâm tặc nằm im trên mặt đất.
- Còn sống không?
- Cứ xem như ta chết rồi đi.
Lâm Phong thử một lúc vẫn không cử động cơ thể được, nơi này lại không thể tùy tiện dùng linh lực, hắn chỉ có thể nằm im chịu trận, chờ thương thế tự khôi phục.