Thiên La

Chương 437: Ma Giáo



Lúc sau, Huân Vũ cũng đã khôi phục được một chút sức lực, nàng nhìn Lâm Phong nằm thoi thóp trên mặt đất như cá mắc cạn, trong lòng không nỡ.

- Thanh tỷ, có thể giúp muội đỡ hắn không?

- Chuyện này giao cho ta là được rồi, muội chỉ vừa khôi phục không nên dùng sức.

Phong Thanh Thanh tiến lại bên cạnh Lâm Phong, dùng một tay của hắn vòng qua vai nàng.

Lâm Phong được bạo nữ giúp đỡ, vẻ mặt không chút cảm kích mà còn đề phòng.

- Ngươi đừng có thừa nước đục thả câu đó.

- Ngươi nói thêm một câu nữa có tin lão nương ném ngươi cho đầu cự viên kia không?

Cả ba người lại tiếp tục hành trình, vì Lâm Phong bị thương nên tốc độ có phần chậm lại, chỉ bằng một nửa lúc đầu, đến khi trời tối thì bọn họ vẫn chưa thoát khỏi huyễn trận.



Bên ngoài Lạc Sơn, mười mấy tu sĩ tụ tập cùng một chỗ, nổi bật trong số đó là một nam tử có vẻ mặt âm trầm và một nữ tử có khí chất xuất thần.

Hoàng y nữ tử nhíu mày nhìn nam tử bên cạnh.

- Là chỗ này sao?

- Đúng vậy.

Ung Ngạn gật đầu, tuy hắn đã mất dấu Lâm Phong trong quá trình truy tung nhưng vẫn có thể dựa vào chút khí tức còn sót lại đuổi đến Lạc Sơn.

Hoàng y nữ tử nhìn cảnh vật xung quanh, ánh mắt thoáng qua chút kinh ngạc.

- Không ngờ một nơi như thế này lại xuất hiện cao thủ trận pháp.

- Ở đây có trận pháp sao?

Ung Ngạn nghe hoàng y nữ tử nói, ánh mắt liếc nhìn xung quanh, hoàn toàn không thấy được chút dấu vết nào của trận pháp.

Giọng nói của hoàng y nữ tử không nhanh không chậm.

- Loại trận pháp này gần như đã dung hợp vào địa thế, so với thiên địa kỳ trận cũng không thua kém bao nhiêu.

Hoàng y nữ tử lấy ra một cái trận bàn kích hoạt, linh quang rực sáng, hỏa vụ tán đi, không gian xung quanh trở nên trong lành, cảnh vật dần hiện rõ.

Sau khi quan sát một lúc, hoàng y nữ tử hướng về một phía bước đi, đám tu sĩ im lặng theo sau, ngay cả Ung Ngạn cũng không dám lên tiếng.

Nửa canh giờ trôi qua, hoàng y nữ tử dừng bước, nàng thu lại trận bàn.

- Một canh giờ nữa lối vào sẽ xuất hiện ở đây.

- Tại sao không lập tức tiến vào?

- Loại trận pháp này chỉ hiện ra trong một khoảng thời gian cố định.

Hoàng y nữ tử vừa dứt lời liền tìm một chỗ vận công điều tức, Ung Ngạn nhìn theo bóng lưng nữ tử, ánh mắt âm trầm.

Một canh giờ trôi qua, hỏa vụ xuất hiện biến động, lối vào trận pháp dần hiện rõ, hoàng y nữ tử dẫn theo mọi người lần lượt tiến vào bên trong.



Cách đó vài dặm, một lão đầu đang vận công đột nhiên mở mắt, giọng nói kinh ngạc.

- Không ngờ ở đây lại có một cái trận pháp huyền diệu như vậy.

Mấy hôm trước, lão theo dõi Lâm Phong đến chỗ này thì mất dấu, dù đã tìm kiếm rất nhiều lần nhưng vẫn không phát hiện được tung tích, lão không cam lòng nên vẫn ở lại nơi này chờ thời.

Còn nguyên nhân vì sao lão theo dõi Lâm Phong thì phải bắt đầu kể từ lúc diễn ra đấu giá hội của Vạn Bảo Các ở Đan Thành.

Cặp Dưỡng Hồn Ngọc mà Lâm Phong đấu giá được là bảo vật của lão ủy thác, hy vọng có thể tìm được người nào đó nhận ra lai lịch của bọn chúng.

Mấy chục năm trước lão vô tình tìm được động phủ của một tên thiên cấp đan sư, cặp Dưỡng Hồn Ngọc đó chính là được lấy từ trên di hài của tên đan sư, tuy lão không biết thứ này dùng để làm gì nhưng chắc chắn không phải phàm vật.

Sau nhiều năm nghiên cứu vẫn không có kết quả, lão chỉ có thể tìm đến Đan Thành với hy vọng sẽ có một tên đan sư nào đó nhận ra được thứ này.

Từ sau khi buổi đấu giá kết thúc, lão luôn âm thầm theo dõi Lâm Phong nhưng vẫn chưa có cơ hội ra tay, tuy lão không biết tên tiểu tử đó chạy đến Bách Hỏa Sơn Mạch để làm gì nhưng đây lại là cơ hội tốt của lão.

Khi Lâm Phong vừa tiến vào sơn mạch, lão đã có ý định động thủ nhưng lại phát hiện nơi này có không ít tu sĩ, lỡ như bị người khác nhìn thấy cũng không tốt nên lão quyết định đợi khi tiến sâu vào sơn mạch sẽ ra tay.

Không ngờ lão chưa kịp hành động thì Lâm Phong lại đột nhiên biến mất, ánh mắt lão nhìn về phía lối vào của trận pháp, vẻ mặt do dự dần trở nên kiên định.

- Ngay cả một đám vương giả cũng dám tiến vào, chẳng lẽ lão phu là tôn giả lại không dám.

Trước khi lối vào biến mất, một đạo hắc quang bay vào bên trong, không gian dần khôi phục lại như lúc đầu.

- Hài, tên tiểu tử này đúng là phiền phức, ngay cả tôn giả cũng chọc vào.

Giọng nói già nua vang lên, một lão đầu hiện ra bên cạnh lối vào, ánh mắt lão đục ngầu, trên người hoàn toàn không có khí tức của tu sĩ, nhìn qua chẳng khác nào một lão đầu hết thời.

Lão đầu lấy ra một cái lệnh bài, mặt trước có khắc hình một cái đan đỉnh, mặt sau là một chữ Lý to tướng.

- Đi.

Lão đầu quát lên một tiếng, lệnh bài phá không bay đi, ánh mắt lão nhìn về phía Lạc Sơn một lúc rồi xoay người rời đi.



Bách Hỏa Thành, bên trong một căn phòng sang trọng, Lý Nguyệt Thần đang cùng với một lão đầu thưởng trà luận đạo, đột nhiên lão đầu đứng dậy, đại thủ hướng về phía không trung chụp tới, trong tay lão xuất hiện một cái lệnh bài.

- Là Vạn Lý Truyền Tin Lệnh của tứ ca.

Lão đầu dùng thần thức kiểm tra lệnh bài vài lần rồi đưa cho nữ tử ngồi bên cạnh.

Sau khi kiểm tra lệnh bài, vẻ mặt Lý Nguyệt Thần hiện ra chút kinh ngạc.

- Xem ra tin tức của chúng ta nhận được là chính xác, Ma Giáo thật sự để ý đến Lâm Phong.

- Cái tên tiểu tử đó đúng là có chút bản lĩnh, không chỉ khiến Nguyệt Thần của chúng ta chú ý mà đến cả Thần Nữ của Ma Giáo cũng không tha.

- Lục thúc, người còn nói lung tung thì sau này Nguyệt Thần sẽ không đến thăm thúc nữa.

- Ha ha, ta không nói nữa là được chứ gì.

Lão đầu mỉm cười, lão hiểu rõ nha đầu này chí lớn, nhất định sẽ không vì một tên tiểu tử mà làm hỏng đại nghiệp.

- Nếu đã biết ý đồ của bọn chúng, vậy kế tiếp chúng ta sẽ làm gì?

- Tất nhiên là dẫn xà xuất động.

Tuy lần này kế hoạch của Ma Giáo nhằm vào Lý gia hoàn toàn thất bại nhưng đã để lại thiệt hại nghiêm trọng, danh tiếng bị ảnh hưởng, vài vị trưởng lão bị phạt vào cấm địa, Lý Mộng Kỳ bị cấm túc ba năm, sau khi thời hạn kết thúc sẽ kết hôn với một tên chân truyền đệ tử của Hỏa Dương Thánh Cung, tương lai của nàng ở Lý gia gần như đã đóng lại.

Lý Nguyệt Thần tất nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy, tuy nàng đã dùng Ung Ngạn để lấy lại chút lợi ích nhưng đó chỉ là món khai vị, nàng nhất định phải để Ma Giáo trả một cái giá đắt.



Bên trong Lạc Sơn, ba người Lâm Phong vẫn tiếp tục hành trình, nửa canh giờ trôi qua, bọn họ dừng lại bên cạnh một gốc đại thụ.

Tuy thương thế của Lâm Phong vẫn chưa khôi phục nhưng đã có thể tự đi, lúc này hai chân của hắn đã mỏi nhừ.

- Vẫn là cái nơi này sao?

Lâm Phong nhìn gốc đại thụ trước mặt, trên thân có khắc một chữ Lâm to tướng, vẻ mặt chán nản, đây đã là lần thứ ba hắn nhìn thấy gốc đại thụ này rồi.

- Lão đầu, có phải lại bị lạc đường rồi không?

- Đúng là một loại trận pháp thú vị.

- Mỏi chân chứ thú vị gì.

- Tiểu tử ngươi than cái gì, đi thêm vài vòng nữa là tới rồi.