Thiên La

Chương 444: Kế Hoạch



Bên trong huyễn hồn trận, lão tôn giả bị cự viên rượt đuổi suốt một canh giờ, cuối cùng lão phải thi triển cấm thuật mới có thể thành công đào thoát.

Lúc này lão đang ẩn trốn bên trong một cái vách núi, tranh thủ thời gian vận công trị thương, đột nhiên có một giọng nói buồn bực từ đâu đó truyền đến.

- Cái nơi quỷ quái gì thế này, tìm mấy ngày trời cũng không thấy lối ra.

Cách chỗ lão tôn giả vài chục trượng, Lâm Phong vừa đi vừa nói nhảm, ánh mắt liên tục liếc nhìn xung quanh để tìm kiếm lối đi.

Đúng lúc này, một cái bóng đen xuất hiện, Lâm Phong còn chưa kịp phản ứng thì cảm giác trời đất quay cuồng, bất tỉnh nhân sự.

Lão tôn giả nhìn tên tiểu tử trong tay, vẻ mặt âm trầm, vì tìm cái tên này mà lão đã tốn không ít công sức, chút nữa là không còn mạng để trở về.

Một đạo hắc vụ xuất hiện cuốn lấy lão tôn giả và Lâm Phong bay đi, lúc sau hắc vụ dừng lại bên trong một cái khe núi chật hẹp.

Lão tôn giả thu lấy giới chỉ và túi trữ vật của Lâm Phong, đại thủ vỗ lên người hắn một cái rồi ném qua bên cạnh.

Lâm Phong dần tỉnh lại, cảm giác cả người đau nhói, linh lực toàn thân tán loạn, hắn chật vật ngồi dậy, ánh mắt mờ mịt quan sát xung quanh.

Đến khi Lâm Phong nhìn thấy lão đầu bên cạnh thì vội lùi lại, vẻ mặt cảnh giác.

- Lão là ai, sao lại bắt ta?

- Hừ.

Lão đầu lục tìm giới chỉ của Lâm Phong một lúc rồi lấy ra hai mảnh ngọc bội, chính là cặp Dưỡng Hồn Ngọc mà Lâm Phong đã đấu giá được ở Vạn Bảo Các.

- Nói, tiểu tử ngươi có biết đây là thứ gì không?

- Tại sao ta phải nói cho lão biết?

Đại thủ của lão tôn giả vỗ về phía Lâm Phong, một đạo cuồng phong bay tới đánh hắn bay đi.

- Phụt…

Cơ thể Lâm Phong văng vào vách đá rồi rơi xuống, miệng phun máu, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt phẫn nộ nhìn lão đầu.

Lão tôn giả lạnh giọng.

- Tiểu tử ngươi tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút, nếu không đừng trách lão phu ra tay tàn độc.

Lâm Phong nhìn lão tôn giả lại chuẩn bị động thủ, hắn vội hét lên.

- Đợi đã, ta nói.

Lâm Phong mang hết toàn bộ mọi chuyện liên quan đến Dưỡng Hồn Ngọc nói ra, bao gồm cả phương pháp kích hoạt.

Lão tôn giả sau khi nghe xong thì lấy ra một mảnh ngọc bội từ bên trong giới chỉ, lúc này trong tay lão có ba mảnh Dưỡng Hồn Ngọc, hai cái của Lâm Phong và một cái của lão.

Lão tôn giả ném một mảnh của Lâm Phong đi sau đó kết hợp hai mảnh còn lại, đại thủ bắt ấn, hai mảnh Dưỡng Hồn Ngọc sáng lên, một cặp long phượng từ bên trong linh quang bay ra.

- Ha ha ha…

Nhìn hư ảnh long phượng lơ lửng trước mặt, lão tôn giả nhịn không được mà cười lớn, nếu mọi chuyện đúng như lời của tên tiểu tử này nói thì lão sắp có được một cái bảo tàng khổng lồ từ thời thượng cổ.

Ánh mắt lão tôn giả nhìn tên tiểu tử nằm thoi thóp bên cạnh, chuyện liên quan đến thượng cổ bảo tàng tất nhiên càng ít người biết càng tốt.

- Tiểu tử ngươi có thể yên tâm ra đi, lão phu sẽ thay ngươi đoạt lấy bảo tàng.

Lão vừa dứt lời liền điểm một chỉ về phía Lâm Phong, một tia hắc quang phá không bay đi.

- Lão…

Lâm Phong chỉ kịp trừng mắt nhìn lão tôn giả một cái rồi gục ngã, ngay cả câu chửi cuối cùng cũng không kịp thoại.

Sau khi tiêu diệt Lâm Phong, lão tôn giả tiếp tục vận công điều tức, đợi khi lão khôi phục sẽ tìm cách rời khỏi cái nơi quỷ quái này.

- Ngoài nữ nhân ra thì lời của đám lão đầu cũng không thể tin được.

- Tiểu tử ngươi nói nhảm gì đó.

- Tất nhiên là trừ lão ra.

Bên trong hang động, Lâm Phong nhìn hư ảnh của hắn nằm bất động trên mặt đất, xem ra lại phải bỏ thời gian đào thêm một cái lỗ rồi.

Tiếp theo, Lâm Phong vẫn dùng chiêu cũ đối phó với đám người Ung Ngạn, không ngờ đối phương tiến vào Lạc Sơn cũng là vì hắn.

Chỉ là nguyên nhân thì Ung Ngạn chưa kịp nói đã động thủ, tên này không hạ sát thủ với Lâm Phong mà chỉ phong ấn linh lực rồi đánh cho bất tỉnh.

Ngoài ra Lâm Phong còn vô tình phát hiện được một chuyện, hắn đang bị Ma Giáo theo dõi, ngay cả khí tức trên người cũng bị đối phương lấy được.

- Lần này đúng là bất cẩn.

- Tiểu tử ngươi muốn giải quyết mấy tên này thế nào đây?

- Thật là đau đầu.

Lâm Phong không quan tâm lão tôn giả, cho dù lão ta có vẫn lạc ở đây thì cũng không ai nghĩ là do một tên linh giả như hắn làm.

Vấn đề nằm trên người tên Ung Ngạn, cái tên yêu nghiệt Ma Giáo này ngay cả Lý Nguyệt Thần cũng không dám động thủ chứng tỏ lai lịch của đối phương không đơn giản.

Vấn đề là đã có hai nữ tử của Ma Giáo chạy thoát, nếu như Ung Ngạn vẫn lạc nơi này thì khả năng Lâm Phong bị nghi ngờ là rất lớn.

- Lão đầu, bây giờ phải làm sao đây?

- Mượn đao giết người.

- Ta hiểu rồi, đúng là gừng càng già càng cay.

Lâm Phong lần nữa kích hoạt trận pháp, khóe miệng khẽ nhếch lên để lộ nụ cười vô sỉ.

Lão tôn giả đang vận công đột nhiên chuyển động, cả người lão hóa thành một đạo hắc vụ bay đi.

- ẦM…

Ngay chỗ lão vừa ngồi xuất hiện một cái hố sâu mấy trượng, khói bụi mù mịt, ánh mắt lão nhìn về phía đại thụ cách đó không xa, nơi đó có một tên hắc y nhân đang ẩn nấp.

- Ngươi là yêu nghiệt Ma Giáo?

Ung Ngạn mỉm cười khinh bỉ.

- Lão già mắc dịch, cái tên Lâm Phong đó là do lão giết đúng không?

- Thì sao?

- Lão không sợ đắc tội với Cửu Huyền Thánh Cung hả?

- Hừ, chỉ cần ngươi không nói thì sao bọn họ có thể biết được.

Ung Ngạn khẽ gật đầu.

- Chỉ cần lão giao hai mảnh Dưỡng Hồn Ngọc ra đây, ta sẽ giúp lão giữ kín chuyện này.

- Lão phu còn có một cách đảm bảo tiểu tử ngươi sẽ không tiết lộ bí mật.

Lão tôn giả vừa dứt lời liền động thủ, cả người lão hóa thành một đạo hắc quang bay về phía Ung Ngạn, hai bên bắt đầu giao chiến.

- Lão đầu thúi, có giỏi thì áp chế tu vi đánh một trận công bằng với lão tử…

- Lão sống mấy trăm năm lại ỷ lớn hiếp nhỏ, không biết hai chữ liêm sĩ viết thế nào hả…

- Lão luyện loại công pháp gì mà bốc mùi vậy, gọi lão đầu thúi đúng là không sai…

Vẻ mặt của lão tôn giả lúc này đã tràn đầy sát khí, nếu không phải lão đang bị trọng thương thì đã sớm đập tên tiểu tử này ra bả rồi.

- Đây là do tiểu tử ngươi tự tìm đường chết, đừng trách lão phu.

Lão tôn giả lấy ra một viên đan dược nuốt vào, khí tức trên người bạo phát, có dấu hiệu vượt qua cả thời kỳ đỉnh phong.

Ung Ngạn nhìn thấy tình hình không ổn liền quay đầu bỏ chạy, trước khi rời đi còn không quên hét lớn.

- Lão đầu thúi, lần sau giao chiến nhớ tắm rửa cho sạch sẽ đó.

- Muốn chết.

Cách đó không xa, đám người Ung Ngạn cũng đang rơi vào khổ chiến, không biết ở đâu chui ra một lão tôn giả chặn đường, nói là muốn thay trời hành đạo rồi động thủ.

Hai bên giao chiến chưa tới nửa giờ thì đám người Ung Ngạn đã bại trận rút lui, không hiểu vì sao lão tôn giả chỉ đuổi theo một lúc rồi ngừng lại.

- Khốn kiếp.

Ung Ngạn nhịn không được mà chửi một tiếng, sau khi nhiệm vụ lần này kết thúc hắn nhất định phải trở về bế quan tu luyện, đợi khi đột phá tôn giả sẽ quay lại trả thù.

Đúng lúc này, một đạo uy áp từ phía trước truyền đến, lão tôn giả đang đuổi theo phía sau không hiểu sao lại xuất hiện ở trước mặt, Ung Ngạn lại tiếp tục quay đầu bỏ chạy.

- Tiểu tử thúi, chạy đi đâu.