Thiên La

Chương 445: Trở Về



Hắc quang nhắm thẳng vào Ung Ngạn bay tới, tốc độ như chớp, thoáng cái đã tiếp cận được mục tiêu.

Thanh đại côn của lão tôn giả nhắm thẳng vào đầu Ung Ngạn đập xuống.

- ẦM…

Huyết quang tán loạn, thi thể Ung Ngạn từ trên cao rơi xuống, đám yêu nghiệt Ma Giáo còn lại thì bỏ chạy tứ tán.

- Đã đến lúc lão tử xuất hiện.

Lâm Phong hướng ra bên ngoài hang động bước đi, mục tiêu đầu tiên của hắn là giải quyết lão tôn giả.

Nửa giờ sau, Lâm Phong đứng bên cạnh một gốc đại thụ, trước mặt hắn chính là chân thân của lão tôn giả đang vận công điều tức.

Lão đầu từng nói chỉ cần cơ thể của lão tôn giả chịu một chút thương tổn thì lão ta sẽ lập tức tỉnh lại, cho nên Lâm Phong phải nhất kích tất sát.

Nếu là một tên linh giả bình thường, cho dù lão tôn giả có đứng im cho hắn tấn công thì cũng không thể tổn thương được lão chứ đừng nói là giết chết.

Đáng tiếc lão lại gặp phải Lâm Phong, cái tên không nên động vào nhất trên cái đại lục này.

- Đi.

Lâm Phong chỉ về phía lão tôn giả, Diệt Thần Tiễn phá không bay đi, mục tiêu chính là gương mặt của lão.

Diệt Thần Tiễn vừa chạm vào cơ thể lão tôn giả, hai mắt lão lập tức mở ra, cả người hóa thành một đạo hắc vụ bay đi nhưng chỉ bay được một lúc thì rơi xuống.

Lâm Phong cẩn thận thu hồi Diệt Thần Tiễn, thứ này chính là một con dao hai lưỡi không phân biệt địch ta, hắn đi tới bên cạnh lão tôn giả kiểm tra, phát hiện sinh cơ của lão đã hoàn toàn đoạn tuyệt, vết thương chí mạng duy nhất chỉ là một vết xước nhỏ lướt qua gương mặt già nua của lão.

Lâm Phong nhặt lấy giới chỉ của lão tôn giả, thần thức đảo qua vài lần, khóe miệng khẽ nhếch lên.

- Có thể an táng cùng một nơi với thánh nhân không phải ai cũng có cơ hội đâu.

Mục tiêu tiếp theo là Ung Ngạn, Lâm Phong cũng dùng cách tương tự để giải quyết tên này, trừ vài tên Ma Giáo hắn cố ý để chạy thoát thì tất cả đều bị xử lý.

Sau khi làm xong mọi chuyện, Lâm Phong thu lấy thạch bàn rồi cùng nhị nữ tìm một con đường khác rời đi, khả năng đám người Ma Giáo phục kích tại lối vào Lạc Sơn là rất cao.

Lâm Phong không biết hành động cẩn thận của hắn đã để một vị trưởng lão Lý gia ôm cây đợi thỏ suốt mấy ngày, nếu không có Lý Nguyệt Thần ngăn cản thì lão đã tìm tới đập cho hắn một trận.



Nơi nào đó ở Tây Hoang, bên trong một cái động phủ, một lão đầu đang tu luyện chợt mở mắt, hắc khí xung quanh dần tan biến, giọng nói âm trầm vang lên.

- Có chuyện gì?

Thạch môn mở ra, một tên hắc y nhân vội vả chạy vào, vẻ mặt hoảng hốt.

- Gia chủ, vừa rồi mệnh bài của thiếu chủ đột nhiên vỡ nát…

- Cái gì?

Lão đầu hét lớn một tiếng, khí thế tôn giả bạo phát ép cho tên thuộc hạ đối diện khó thở.

- Chẳng phải Ngạn nhi đang trợ giúp Thần Nữ sao, tại sao lại xảy ra chuyện?

- Thuộc hạ không biết.

- Hừ, một lũ vô dụng, mau đi điều tra.

- Tuân lệnh.

Thanh niên vừa dứt lời liền rời đi, bên trong động phủ chỉ còn lại một mình lão đầu, vẻ mặt âm trầm.

Ung gia là một trong số đại tộc ủng hộ Ma Giáo, thế lực hùng hậu, tôn giả có gần mười vị, thiên tài hơn trăm tên, tộc nhân có hàng vạn nhưng thiên phú như Ung Ngạn chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi, hơn nữa Ung Ngạn còn là một trong ba vị nhi tử của lão gia chủ, là người có khả năng kế thừa đại nghiệp cao nhất.

Ung Dịch Thanh siết chặt nắm tay, ánh mắt tràn đầy sát khí, nhi tử mà lão yêu thương nhất chỉ sợ đã lành ít dữ nhiều.

- Nếu không có được câu trả lời thỏa đáng thì đừng trách Ung Dịch Thanh ta trở mặt vô tình.

Lão đầu đứng im một lúc rồi rời khỏi hang động, thân ảnh dần biến mất bên trong màn đêm.



Vài ngày trôi qua, Tây Hoang vẫn sóng yên biển lặng, chẳng ai hay biết vừa có một vị tôn giả và một tên thiên kiêu Ma Giáo ngã xuống, hơn nữa kẻ đứng sau mọi chuyện chỉ là một tên linh giả lục cấp.

Lúc này, vấn đề mà tất cả mọi người quan tâm là làm sao để tiến vào Hỏa Nguyên, một trong những nơi có trữ lượng linh dược lớn nhất Tây Hoang.

Muốn tiến vào Hỏa Nguyên thì phải có Bách Hỏa Tinh Nguyên Đan, muốn có được đan dược thì phải lấy được danh ngạch nhưng tất cả danh ngạch đều đã được phân phát sau khi thiên kiêu đại hội kết thúc.

Cho nên một số thế lực bắt đầu tìm cách liên hệ với đám thiên kiêu để trao đổi, trong đó đối tượng được chú ý nhiều nhất chính là Lâm Phong và Vương Lăng.

Trong số bát đại thiên kiêu đứng đầu thì chỉ có Lâm Phong và Vương lăng là đến từ bên ngoài Tây Hoang, thân cô thế cô, so với đám thiên kiêu của tam đại gia tộc và Hỏa Dương Thánh Cung thì tỷ lệ giao dịch thành công sẽ cao hơn.

Nhưng khi bọn họ bắt đầu điều tra thì lại có cảm giác không ổn, Lâm Phong không biết từ lúc nào đã chui vào Lý gia, còn Vương Lăng thì bặt vô âm tính.

Trong lúc mọi người không biết làm sao, Vạn Bảo Các lại truyền ra tin tức chấn động, nửa tháng sau sẽ đấu giá danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên, không rõ số lượng.

- Có nên mang mấy cái danh ngạch đó đi đấu giá không nhỉ?

Bên trong một căn phòng sang trọng, Lâm Phong ngẩn người suy tư, nghe nói danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên rất có giá trị, bây giờ trong người hắn vẫn còn dư tám cái.

Sau khi thiên kiêu đại hội kết thúc, Lâm Phong nhận được mười cái danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên, lúc ở buổi đấu giá hắn đã hào phóng hứa tặng lão thành chủ hai cái.

Bây giờ đám người Linh Mộng đã trở về Nam Hoang, chỉ còn lại Huân Vũ và Thanh Thanh bên cạnh, vị chi vẫn còn dư năm cái danh ngạch.

Trên thực tế Lâm Phong có thể tự luyện chế Bách Hỏa Tinh Nguyên Đan nhưng sau khi suy nghĩ hắn quyết định bỏ qua, lỡ như để đám người ngoài kia biết được hắn có gần chục gốc Bách Hỏa Tinh Nguyên Thảo nhất định sẽ không chịu để yên.

Chuyện danh ngạch tạm thời gác qua một bên, vấn đề quan trọng trước mắt là phải làm sao để đột phá vương giả.

Từ Lạc Sơn trở về, Lâm Phong lập tức đóng cửa bế quan, nhờ có hạt giống thần bí trợ giúp mà hắn chỉ cần bế quan mười ngày đã bằng người khác tu luyện cả tháng.

Dù cho thời gian có tăng lên gấp mấy lần nhưng kết quả vẫn không thay đổi, ngay cả một chút bóng dáng của linh vực cũng không nhìn thấy.

- Lão đầu, hình như cách của lão không ổn?

- Không ổn chỗ nào?

- Chẳng phải lão nói ta đi thực chiến một thời gian sẽ thu được cảm ngộ về linh vực sao?

- Tiểu tử ngươi thực chiến lúc nào, sao lão phu không nhìn thấy?

Bên trong Lạc Sơn, lão tôn giả và đám yêu nghiệt Ma Giáo đều bị Lâm Phong dùng trận pháp và Diệt Hồn Tiễn tiêu diệt, còn đám đạo tặc thì bị hắn dùng đan dược ám toán, như thế này mà cũng dám gọi là thực chiến.

Theo kế hoạch, sau khi Lâm Phong an táng thánh cốt xong, hắn sẽ tìm vài đầu địa cấp yêu thú để luận bàn nhưng vì sợ Ma Giáo truy đuổi nên hắn đã chạy thẳng một mạch về Đan Thành.

- Còn không phải ta sợ lão bị đám yêu nghiệt Ma Giáo đó bắt được sao.

- Muốn đột phá vương giả không chỉ dựa vào thiên phú mà còn phải xem cơ duyên và thời vận, cơ hội đột phá của tiểu tử ngươi vốn không cao nếu còn tạo thêm khẩu nghiệp thì lão phu cũng hết cách.

- Ý, lão nhìn xem hoa văn trên hạt giống khôi phục rồi này.

Lâm Phong nghe lão đầu nói cũng thấy hơi rén, hắn lấy ra hạt giống thần bí quan sát, vẻ mặt kinh ngạc.