Lâm Phong chợt nhớ đến một chuyện, đó chính là trận đánh cược giữa hai người.
- Có phải Nam Cung đạo hữu muốn nói đến chuyện đánh cược không?
- Chẳng lẽ Lâm đạo hữu muốn đòi tiền cược?
- Tại hạ chỉ xem đó là một chuyện hiểu lầm, đạo hữu không cần phải để ý.
- Vậy còn chuyện xảy ra bên trong Cửu Huyền bí cảnh thì sao, đạo hữu cũng muốn xem đó là một sự hiểu lầm?
Lời nói vừa dứt, đôi gò má của Như Mộng thoáng ửng hồng làm cho vẻ đẹp của nàng càng thêm kiều diễm.
Tuy lúc đó Như Mộng vẫn hôn mê bất tỉnh nhưng nàng vẫn nhớ rõ hiện trạng trước khi bỏ trốn, phần nội y phía trên đã bị nàng kích hoạt cũng tức là một nửa cơ thể gần như trống không.
Lâm Phong là người giúp nàng băng bó vết thương, chỉ cần hắn không phải người mù thì chắc chắn đã thấy được những thứ không nên nhìn thấy.
Dù Cửu Huyền bí cảnh đã kết thúc được vài năm nhưng Lâm Phong vẫn nhớ như in tình cảnh lúc đó, dù sao đó cũng là lần đầu tiên hắn được đại khai nhãn giới, lần nhìn lén Hàn Băng trong hang động chỉ thấy được phía sau nên không tính, hơn nữa lúc đó băng nữ vẫn còn mặc nội y.
- Lúc đó tại hạ không còn cách nào khác, vì cứu người chỉ có thể mạo phạm đạo hữu.
- Đại ân của công tử kiếp này Như Mộng sẽ không quên nhưng danh tiết của một nữ tử cũng quan trọng không kém sinh mệnh của nàng.
Lâm Phong tất nhiên hiểu rõ điều này, năm đó hắn chỉ vỗ mông yêu nữ có mấy cái kết quả bị nàng bán hành cho tới tận bây giờ, nếu không phải hắn cứu nàng một mạng chỉ sợ đã sớm đoàn tụ với tổ tiên rồi.
Như Mộng nhìn vẻ mặt do dự của nam nhân đối diện, giọng nói có chút không cam lòng.
- Chẳng lẽ Lâm đạo hữu cho rằng Như Mộng không xứng với đạo hữu.
- Nam Cung đạo hữu tài sắc song toàn, thiên hạ có mấy người sánh được.
Nữ nhân như Nam Cung Như Mộng có nam nhân nào mà không muốn, không chỉ tài mạo song toàn, xuất thân hiển hách mà còn có đại trưởng lão Trường Hà Chiến Cung làm chỗ dựa, lấy được nàng thì nửa đời sau không cần phải lo.
Nhưng cũng chính vì lý do này mà Lâm Phong không thể đồng ý, Nam Cung Như Mộng là trụ cột của Trường Hà, một khi hắn đồng ý với nàng thì phải từ bỏ Cửu Huyền, cũng tức là từ bỏ sư phụ, đồng môn huynh đệ và có thể là cả Hàn Băng, nếu không thì hắn phải có đủ thực lực đoạt lấy người từ trong tay Trường Hà.
Lâm Phong và Nam Cung Như Mộng chỉ gặp nhau được vài lần, giữa hai bên vẫn chưa có cơ sở tình cảm, hắn cũng không hiểu nhiều về nữ tử xinh đẹp này, không biết những lời nàng nói có mấy câu là thật lòng, không thể chỉ vì vài lời nói của đối phương mà từ bỏ tất cả những người thân bên cạnh hắn.
Nhưng đó vẫn chưa phải là nguyên nhân quan trọng nhất, trước khi Hàn Băng rời Đan Thành đã hỏi Lâm Phong về chuyện của Phong Thanh Thanh tuy nàng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng nhưng hắn có thể cảm nhận được trong lòng nàng không dễ chịu.
Một nam nhân tốt sao có thể để nữ nhân của mình đau lòng, nghĩ đến đây, ánh mắt Lâm Phong càng thêm kiên định.
- Chắc là Nam Cung đạo hữu cũng biết được tình hình lúc này của tại hạ đúng không, nếu chúng ta kết thành đạo lữ nhất định sẽ mang lại phiền phức cho Trường Hà Thánh Cung.
- Mâu thuẫn giữa Thánh Cung và Ma Giáo đã kéo dài hơn ngàn năm, có thêm đạo hữu cũng không nhiều.
Nam Cung Như Mộng đặt chung trà lên bàn, ánh mắt xinh đẹp nhìn về phía đối phương.
- Những lời nên nói Như Mộng đã nói hết, tiểu nữ chỉ hy vọng nghe được một câu trả lời thật tâm từ đạo hữu.
- Nam Cung đạo hữu thứ lỗi, tại hạ chỉ có thể dùng tâm ma phát thệ, đời này sẽ không bao giờ tiết lộ những chuyện đã xảy ra bên trong Cửu Huyền bí cảnh cho người ngoài biết, nếu làm trái lời thề sẽ bị trời tru đất diệt.
Ánh mắt Lâm Phong kiên định nhìn đối phương, chuyện hắn có thể làm chỉ có thể như vậy mà thôi.
Nam Cung Như Mộng khẽ cúi đầu, ngọc thủ nắm chặt, đôi mắt ửng hồng ẩn chứa thất vọng, không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng, lúc sau nàng lấy ra sa y và áo choàng che lại ngọc thể.
Lâm Phong lấy ra bốn cái danh ngạch Hỏa Nguyên và một cái bình ngọc đặt lên bàn, bên trong bình ngọc là bốn viên Bách Hỏa Tinh Nguyên Đan.
- Thứ này xem như là lễ vật tạ lỗi của tại hạ.
- Tâm ý của đạo hữu, Như Mộng xin nhận.
Nam Cung Như Mộng cũng lấy ra hai cái hộp ngọc đặt trước mặt đối phương.
- Đây là bảo vật Như Mộng dùng để trao đổi, hy vọng đạo hữu vừa ý.
Lâm Phong không cần kiểm tra mà lập tức thu lại hộp ngọc, dù sao hắn đã có ý muốn tặng danh ngạch cho đối phương thì cần gì quan tâm đến bảo vật.
Hai người nói thêm vài câu, Lâm Phong tiễn Nam Cung Như Mộng rời phòng, vừa bước ra khỏi cửa, nàng liền mở lời.
- Vài ngày nữa Như Mộng sẽ trở về Nam Hoang, Lâm đạo hữu bảo trọng.
- Chúc Nam Cung đạo hữu thượng lộ bình an.
Lâm Phong nhìn thân ảnh nữ tử dần biến mất, hắn thở dài một hơi, đáng tiếc hai người chỉ có duyên gặp mặt nhưng không có nợ chung đường.
- Tiểu tử ngươi có phải hối hận rồi không?
- Đúng là có một chút, dù sao nàng cũng là mỹ nhân hiếm có.
- Hồng phấn khô lâu sao có thể so với đại đạo vô thượng, lần này ngươi làm không tệ.
- Thế à.
Cuối cùng Lâm Phong cũng hiểu vì sao lão đầu lại có thể giữ một thân đồng tử công suốt mấy chục vạn năm, chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó.
Lâm Phong xoay người bước vào phòng, hắn còn chưa kịp đóng cửa thì Phong Thanh Thanh đã xuất hiện, Huân Vũ ở ngay phía sau với vẻ mặt bất đắc dĩ.
Phong Thanh Thanh vừa bước vào phòng, ánh mắt liền đảo vài vòng xung quanh, khi nàng phát hiện mọi thứ vẫn bình thường, trong lòng thoáng qua một chút yên tâm, ánh mắt nàng nhìn thanh niên bên cạnh.
- Hai ngươi trao đổi thế nào rồi?
- Liên quan gì đến ngươi.
Bây giờ Lâm Phong mới nhớ đến hai cái hộp ngọc Nam Cung Như Mộng để lại trước khi rời đi, hắn vẫn chưa biết bên trong là thứ gì lỡ như chỉ có hai khối linh thạch chẳng phải làm trò cười cho bạo nữ sao.
Phong Thanh Thanh nhìn bộ dáng chột dạ của Lâm Phong, khóe môi khẽ cong lên, giọng nói châm chọc.
- Có phải ngươi đã mang danh ngạch tặng cho người ta rồi không?
- Phải thì thế nào, dù sao số danh ngạch đó cũng là của ta.
- Hừ.
Đúng là Lâm Phong có ý định tặng danh ngạch cho Nam Cung Như Mộng nhưng người ta thanh cao không chịu nhận, hắn cũng đâu thể làm gì được.
Huân Vũ đứng bên cạnh nhìn đôi nam nữ trừng mắt với nhau, chỉ có thể nở một nụ cười khổ, xem ra cuộc sống sau này của nàng sẽ không được bình yên.
- Chuyện đã qua rồi thì không cần phải nhắc lại, ta đã gọi thức ăn bên dưới lầu, chúng ta mau đi thôi.
- Ta không đói.
Phong Thanh Thanh bỏ lại một câu rồi xoay người rời đi, bên trong căn phòng chỉ còn lại một đôi nam nữ.
Lâm Phong mỉm cười nhìn nữ tử bên cạnh.
- Vẫn là Huân Vũ tỷ tốt với đệ nhất.
- Vừa rồi Thanh tỷ chỉ là lo lắng cho chàng, tỷ ấy sợ chàng bị người khác lợi dụng.
- Ta biết.
Huân Vũ nhìn vẻ mặt của hắn không có gì là tức giận, nhịn không được hỏi.
- Vậy sao chàng lại khẩu chiến với Thanh tỷ làm gì?
- Nàng không thấy lúc Phong chấp sự tức giận sẽ xinh đẹp hơn sao?
Huân Vũ nghe đối phương nói, vẻ mặt dở khóc dở cười, cái nguyên nhân này cũng quá vô lý rồi.
Thật ra Lâm Phong cũng không biết tại sao lại như vậy, mỗi lần nhìn thấy Phong Thanh Thanh là hắn lại nổi hứng, văn chương trong người cứ thế mà tuôn trào.
Huân Vũ mỉm cười.
- Ta thấy chàng và Thanh tỷ chính là một cặp oan gia.
- Vậy ta với nàng thì sao?
- Đạo hữu xin tự trọng.
Lâm Phong nhìn bộ dáng nghiêm túc của Huân Vũ nhịn không được mà mỉm cười, đại thủ ôm lấy eo thon, rõ ràng tình trong như đã mà mặt ngoài còn e.
Nghĩ đến đây, Lâm Phong lại nhớ đến một nữ tử với gương mặt lạnh như băng, không biết bây giờ nàng thế nào rồi.