Thiên La

Chương 451: Cố Sự



Lâm Phong bị tấn công bất ngờ, vẻ mặt ngơ ngác nhìn mỹ cảnh đối diện, trái tim nhỏ bé đập liên hồi, máu nóng trong người sôi sục.

Vài hơi thở trôi qua, ánh mắt Lâm Phong chật vật dời khỏi cơ thể Nam Cung Như Mộng, hắn vội lùi lại giữ khoảng cách với nàng, vẻ mặt cảnh giác.

- Nam Cung đạo hữu làm như vậy là có ý gì?

- Ý định của Như Mộng chẳng phải đã nói rõ rồi sao?

Nam Cung Như Mộng mỉm cười, vẻ đẹp của nàng càng thêm quyến rũ.

- Số danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên đó Như Mộng sẽ xem như là sính lễ của Lâm đạo hữu, có được không?

- Chuyện này thứ lỗi tại hạ không thể đồng ý.

- Chẳng lẽ Lâm đạo hữu cho rằng Như Mộng không đáng giá vài trăm vạn linh thạch?

- Tại hạ không có ý đó.

Nam Cung Như Mộng tài mạo song toàn, được người đời ca ngợi là Nam Hoang Nhị Mộng, đệ nhất thiên tài đan đạo Trường Hà Thánh Cung, giá trị của nàng đâu chỉ có vài trăm vạn linh thạch.

Vấn đề là nữ nhân này quá nguy hiểm, nếu vừa rồi Nam Cung Như Mộng động thủ thì Lâm Phong hoàn toàn không có cơ hội phản ứng, để một nữ nhân nguy hiểm như vậy ở bên cạnh làm sao hắn có thể yên tâm mà tu luyện.

- Tại hạ đã có hôn ước, hảo ý của đạo hữu thứ lỗi tại hạ không thể nhận.

- Chuyện đó Như Mộng không để tâm.

Nam Cung Như Mộng từ nhỏ lớn lên ở Thánh Cung, nơi có cường giả như mây, chỉ cần có đủ thực lực thì tam thê tứ thiếp là chuyện thường.

Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt cẩn thận đánh giá nữ nhân đối diện vài lần, không biết đối phương lại muốn giở trò gì.

Nữ tử bình thường chấp nhận chuyện tam thê tứ thiếp không có gì lạ nhưng Nam Cung Như Mộng là ai chứ, nữ nhân cao ngạo như nàng sao có thể chấp nhận chung phu.

- Nếu Nam Cung đạo hữu đã không có ý muốn giao dịch, vậy thứ lỗi tại hạ không tiễn.

- Xem ra Lâm đạo hữu vẫn còn nghi ngờ thành ý của Như Mộng.

Nam Cung Như Mộng khẽ cúi đầu, ánh mắt thoáng qua chút hoài niệm, giọng nói của nàng ẩn chứa ưu tư.

- Đạo hữu có muốn nghe chuyện xưa không?

Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.

- Mời đạo hữu ngồi.

Như Mộng ngồi vào bàn, ngọc thủ nhẹ nhàng cầm lấy chung trà, đôi môi đỏ mọng hé mở, dáng vẻ thanh nhã thoát tục.

Vài chục năm trước, Trường Hà Thánh Cung từng xuất hiện một nữ tử tên là Tô Nhan, thiên phú đan đạo của nàng tuyệt đối đứng đầu Đan Cung, hào quang như mặt trời giữa trưa, không ai sánh kịp.

Trong vòng hai mươi năm, Tô Nhan từ đệ tử trở thành trưởng lão Đan Cung, địa vị tôn kính, cũng là người có cơ hội lớn nhất đột phá cảnh giới cửu đan.

Trong một lần bế quan đột phá, Tô Nhan không hiểu sao lại thất bại, tuy giữ được tính mệnh nhưng tu vi sụt giảm, căn cơ tổn hại nghiêm trọng, từ đây vô duyên với tu đạo.

Từ đó không còn ai nhìn thấy Tô Nhan xuất hiện, cũng không ai biết được tung tích của nàng ở nơi nào.

- Vị nữ tử thiên tài đó chính là mẫu thân của tiểu nữ.

Người ngoài không biết lý do Tô Nhan bế quan thất bại nhưng Nam Cung Như Mộng hiểu rõ, lúc mẫu thân của nàng đột phá cũng chính là lúc nàng đến với thế giới này.

Khi Tô Nhan bế quan không hề biết bản thân đã mang cốt nhục, phải mất nửa tháng trôi qua nàng mới nhận ra được khí tức sinh mệnh yếu ớt bên trong cơ thể.

Lúc này đã đến thời điểm mấu chốt, Tô Nhan chỉ có thể vừa đột phá vừa dùng linh lực bảo vệ hài tử của nàng, cuối cùng vì không đủ linh lực mà thất bại dẫn đến căn cơ tổn hại.

Lâm Phong từng nghe lão đầu nói, khi đạt đến cảnh giới vương giả, tôn giả thì mỗi lần đột phá cần bế quan một vài tháng là chuyện bình thường.

Đúng lúc này, giọng nói cảm thán của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử ngươi bây giờ đã hiểu cái gì là đại đạo vô tình chưa?

- Cái gì mà đại đạo vô tình, chẳng qua chỉ là tai nạn ngoài ý muốn.

Sau khi Tô Nhan bế quan thất bại đã không còn mặn mà với tu luyện, nàng dùng tất cả thời gian còn lại của mình để chăm sóc và dạy dỗ nữ nhi.

Như Mộng cũng không phụ tấm lòng của mẫu thân, ngày một thể hiện ra thiên phú tuyệt thế, so với mẫu thân của nàng năm đó cũng không thua kém bao nhiêu.

- Mười năm trước, bệnh tình của mẫu thân trở nên nguy kịch, đã không may qua đời.

- Sống chết có số, đạo hữu đừng quá đau lòng.

- Trước khi mẫu thân rời đi đã căn dặn Như Mộng phải hứa với người hai chuyện.

Thứ nhất là trước khi thành tựu bát đan tuyệt đối không được kết đạo lữ, chuyện thứ hai là nếu Như Mộng muốn tìm phu quân thì nhất định phải lấy đan sư, hơn nữa trình độ đan đạo của đối phương không được thua kém nàng quá nhiều.

Lâm Phong nghe đến đây nhịn không được hỏi.

- Tại sao phải là đan sư, tại hạ thấy chiến sư, pháp sư cũng không tệ.

- Phụ thân của tiểu nữ là một vị chiến pháp song tu.

Từ lúc Nam Cung Như Mộng chào đời đến khi mẫu thân nàng rời đi thì phụ thân của nàng chỉ đến thăm vài lần, phần lớn thời gian đều dùng để bế quan tu luyện và giải quyết thánh vụ.

- Có lẽ vì vậy mà mẫu thân không thích chiến sư và pháp sư.

- Cho dù có tu luyện thì cũng đâu thể bỏ vợ bỏ con như vậy được, tiền bối thật là vô tâm.

- Phụ thân là người làm đại sự, gánh trên vai trọng trách to lớn, cũng là thân bất do kỷ.

- Cổ nhân có câu đường đi khó không phải vì ngăn sông cách núi mà là vì lòng người ngại núi e sông, quan trọng là có lòng hay không mà thôi.

Cho dù là người làm đại sự thì sao chứ, chẳng lẽ làm 24/7 luôn à, Lâm Phong không tin là lão ta không có chút thời gian rảnh nào.

Như Mộng nhìn vẻ mặt cảm thán của nam nhân đối diện, ánh mắt thoáng qua chút tinh nghịch.

- Như Mộng sẽ thay đạo hữu chuyển lời đến gia phụ.

- Tiền bối vẫn còn tại thế sao?

- Gia phụ chính là đại trưởng lão Trường Hà Chiến Cung, Nam Cung Trường Thiên.

Lâm Phong âm thầm nuốt nước bọt, sắc mặt dần đổi màu, đúng là cái miệng hại cái thân.

Theo đúng kịch bản thì sau khi mẫu thân Nam Cung Như Mộng qua đời, phụ thân của nàng cảm thấy hối hận nên cũng ra đi, cả hai hóa thành một đôi uyên ương hồ điệp tạo ra một giai thoại lưu truyền hậu thế, chẳng hiểu kiểu gì mà lão ta vẫn còn sống đến giờ.

Đại trưởng lão Trường Hà Chiến Cung, không cần gặp mặt chỉ cần nghe danh thôi đã thấy trâu bò rồi, thù này tuyệt đối không thể kết.

Lâm Phong miễn cưỡng nở nụ cười nhìn đối phương.

- Tiền bối vì đại nghiệp thiên hạ mà hi sinh tình thân, đúng là một người vĩ đại, một tấm gương sáng cho hậu thế noi theo.

- Gia phụ không chỉ lòng mang đại nghiệp mà chấp niệm của người cũng rất lớn.

Khi Nam Cung Trường Thiên biết tin Tô Nhan qua đời, lão từng ở trước mộ phần của nàng lập lời thề sẽ chăm sóc thật tốt cho nữ nhi.

Nhờ có uy danh của Nam Cung Trường Thiên mà Như Mộng có thể trải qua một cuộc sống không lo không nghĩ, nếu không một đại mỹ nhân tài mạo song toàn như nàng sao lại không có ai để ý.

- Nếu gia phụ biết công tử không chịu trách nhiệm với Như Mộng, chỉ sợ người sẽ không bỏ qua.

- Nam Cung đạo hữu không thể trắng đen lẫn lộn, số danh ngạch đó tại hạ vẫn…

- Tiểu nữ không nói đến danh ngạch.

- Tại hạ ngu muội vẫn chưa hiểu được ý của đạo hữu.

Lâm Phong nhíu mày, hắn nhớ chỉ từng hứa với Nam Cung Như Mộng hai chuyện, một là danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên, chuyện còn lại là báo đáp ân tình nàng giúp hắn mai mối với Liễu gia, trước khi rời Trường Hà thì hắn đã trả hết ân tình cho nàng, U Minh đan thư cũng đã giao đủ.