Thiên La

Chương 454: Mạc Thành





Mấy hôm trước, Trương Thừa Ân dẫn theo vài người đến gặp Lâm Phong để hỏi mua danh ngạch, sau khi hai bên thương lượng cuối cùng chốt giá một trăm năm mươi vạn trung phẩm linh thạch.

Lâm Phong nghe nói giá trị của danh ngạch chỉ dao động từ một trăm vạn cho đến hai trăm vạn trung phẩm linh thạch nên mới miễn cưỡng đồng ý, sẵn tiện kết giao thêm vài tên thiên kiêu.

Không ngờ giá danh ngạch năm nay lại tăng đột biến, lão đầu suy đoán chuyện này có thể liên quan đến Ma Giáo, cụ thể là Vương Lăng.

Nếu lão đoán không lầm thì số danh ngạch của Vương Lăng đã rơi vào tay Ma Giáo, mà vật hiếm thì tất quý, giá cả leo thang là chuyện có thể hiểu được.

Sau khi có được danh ngạch, chuyện tiếp theo là tuyển chọn đối tượng tiến vào Hỏa Nguyên để tìm kiếm tài nguyên.

Vì chuyện này mà các thế lực đã triệu tập không ít tinh anh từ bên ngoài trở về, chân truyền đệ tử Hỏa Dương Thánh Cung cũng đã đến Đan Thành.

Có người đến thì cũng có người đi, bên ngoài truyền tống trận của Đan Thành, hai đại mỹ nhân đứng cạnh nhau, ánh mắt không nỡ nhìn đối phương.

Lý Nguyệt Thần thở dài.

- Hiếm có dịp muội đến Tây Hoang, không thể ở thêm một lúc sao?

- Nhiệm vụ của muội đã kết thúc, cũng đến lúc phải rời đi.

Nam Cung Như Mộng mỉm cười, Đan Thành rất tốt nhưng nơi này không phải là nhà của nàng, nếu không có chuyện của Lâm Phong thì nàng đã sớm trở về Trường Hà.

Hai người đi được vài bước, Lý Nguyệt Thần chợt dừng lại, ánh mắt suy tư nhìn nữ tử bên cạnh.

- Ta có một chuyện vẫn không hiểu.

- Trên đời còn có chuyện làm khó được Nguyệt Thần tỷ sao?

- Muội đừng có trêu chọc ta, thiên hạ kỳ sự làm sao ta có thể biết hết.

- Có phải tỷ muốn hỏi chuyện của Lâm Phong đúng không?

Lý Nguyệt Thần khẽ gật đầu, nếu lúc đó Như Mộng dùng hai vật phẩm nàng đưa làm điều kiện thì có lẽ Lâm Phong sẽ không dễ dàng từ chối như vậy.

Nam Cung Như Mộng cúi đầu, gương mặt xinh đẹp thoáng qua vẻ mờ mịt.

- Lúc đó muội cũng không hiểu.

Thật ra đến cả bản thân của Nam Cung Như Mộng cũng không biết vì sao lại không làm như vậy, có lẽ nàng không muốn làm cho ân nhân của mình khó xử, cũng có thể nàng không muốn nhận được thứ tình cảm phải dùng đến thủ đoạn để có được.

Lý Nguyệt Thần chợt mỉm cười.

- Xem ra ta đã đánh giá quá cao cái tên Lâm Phong đó rồi.

- Hắn làm sao?

- Như Mộng nhà ta tài mạo song toàn, lòng dạ trong sáng, một nữ tử tốt như vậy hắn lại không nhận ra, muội nói xem ánh mắt của hắn có phải là có vấn đề không?

Đôi gò má Như Mộng ửng hồng, vị tỷ tỷ này chỗ nào cũng tốt chỉ là thỉnh thoảng lại buông lời trêu chọc nàng.

Ánh mắt Như Mộng do dự một lúc sau đó nhìn qua vị tỷ tỷ bên cạnh.

- Nguyệt Thần tỷ, có một chuyện muội muốn nhờ tỷ giúp đỡ.

- Nếu là liên quan đến Lâm Phong thì không cần nói.

- Muội…

Lý Nguyệt Thần nhìn vẻ mặt ấp úng của Như Mộng, khóe môi khẽ cong.

- Ta chỉ đùa với muội thôi, có gì thì nói mau.

- Lúc tiến vào bên trong Hỏa Nguyên, tỷ có thể giúp đỡ cho Lâm Phong một chút không?

- Muội vẫn chưa quên được cái tên đó sao?

- Không phải.

Như Mộng khẽ lắc đầu.

- Lâm Phong có ân với muội nên muội chỉ muốn giúp hắn.

- Được rồi, đến lúc đó ta sẽ thay muội trông chừng hắn, không để hắn chạy lung tung.

- Đa tạ tỷ tỷ.

Hai người nói thêm vài câu, Nam Cung Như Mộng tiến vào truyền tống trận, linh quang rực sáng, thân ảnh của nàng dần biến mất.



Thời gian nửa tháng trôi qua, không khí náo nhiệt bên trong Đan Thành đã dần lắng xuống, sau bao ngày tranh giành thì tất cả danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên đã có chủ.

Cách Đan Thành vạn dặm về phía tây có một cái tiểu thành trì gọi là Mạc Thành, bên trong thành có một vị thành chủ tu vi vương giả đỉnh phong tọa trấn.

Bình thường lão thành chủ chỉ ở trong phủ nhưng hôm nay thì khác, trời còn chưa sáng thì lão đã dẫn theo đám cường giả trong thành đứng đợi bên ngoài truyền tống trận.

Đám tu sĩ bên trong thành nhìn bộ dáng nghiêm túc của lão thành chủ và thành vệ xung quanh, thầm đoán nhất định là có đại sự sắp xảy ra nên cũng kéo đến hóng chuyện.

Vài canh giờ trôi qua, truyền tống trận bên trong Mạc Thành lóe sáng, linh quang tan biến, hơn trăm tên tu sĩ từ bên trong đại trận bước ra.

Dẫn đầu là một đám lão giả, nhìn qua có vẻ bình thường nhưng nhìn lại thì thấy bất thường, đám người này tạo cho tu sĩ xung quanh một cảm giác khó thở như bị thái sơn áp đỉnh, không dám ngẩng đầu.

Phía sau mấy lão đầu là gần trăm thanh niên thiếu nữ, mỗi người đều toát ra khí chất bất phàm, vừa nhìn đã biết là nhân trung long phượng.

Lão thành chủ vừa nhìn thấy đám người từ bên trong truyền tống trận bước ra lập tức bước đến hành lễ, bộ dáng cung kính.

- Thành chủ Mạc Thành Hạ Cương, tham kiến các vị tiền bối.

- Không cần đa lễ.

- Tiểu bối đã chuẩn bị chỗ nghỉ ngơi, mời các vị tiền bối xem qua.

Hạ Cương giơ tay ra hiệu, vài trăm thành vệ lập tức đi trước mở đường, tu sĩ trong thành cũng tự động tránh ra hai bên.

Lúc sau, cả đám người tiến vào Phủ Thành Chủ, mỗi người đều có một phòng riêng, hôm nay bọn họ sẽ nghỉ ngơi ở đây.

- Cũng không tệ.

Lâm Phong đẩy cửa bước vào phòng, nơi này tương đối rộng rãi, những thứ cần dùng đều có sẵn, so với khách điếm sang trọng cũng không thua kém bao nhiêu.

Sau khi kiểm tra vài lần, Lâm Phong phóng lên chiếc giường lớn nằm thẳng cẳng, hắn phải tận dụng cơ hội cuối cùng này để hưởng thụ, sau ngày hôm nay sẽ chẳng còn tìm được cảm giác yên bình như thế này.

Mạc Thành là thành trì cuối cùng trên con đường dẫn đến Hỏa Nguyên, hôm sau Lâm Phong sẽ bắt đầu hành trình lưu lạc Sa Nguyên, thời gian dự tính ít nhất một tháng.

Ngoại trừ Lâm Phong thì còn có Huân Vũ và Thanh Thanh, tam đại gia tộc Đan Thành, Hỏa Dương Thánh Cung, thiên tài Đông Hoang và Nam Hoang cùng với một số ít tiểu tộc và tán tu.

Trong số thế lực tiến vào Hỏa Nguyên thì tam đại gia tộc Đan Thành chiếm hơn một nửa danh ngạch, không chỉ số lượng mà chất lượng cũng rất tốt, Tây Hoang đệ nhất kỳ nữ Lý Nguyệt Thần cùng với Đan Thành song tử Lâm Tử Tinh và Trang Phi Phàm đều có mặt đầy đủ.

Dù bọn họ là thiên kiêu đan đạo nhưng bản lĩnh chiến đấu lại không kém gì chân truyền đệ tử Chiến Cung, chính Lâm Phong đã tận mắt nhìn lén nên tuyệt đối không thể xem thường.

Có thể nói chuyến đi lần này quy tụ gần hết thiên kiêu các vực trừ Bắc Hoang, hứa hẹn sẽ có rất nhiều chuyện thú vị xảy ra.

Lâm Phong từng nghe Hàn Băng nói mục tiêu của đám thiên kiêu Bắc Hoang là đi tìm Băng Hỏa Linh Chi, còn chuyện thi đấu đan đạo chỉ là tiện đường.

Tuy bên trong Hỏa Nguyên không thiếu tài nguyên nhưng phần lớn tu sĩ tham gia đều là thanh niên mới lớn, tinh lực cường tráng, máu liều nhiều hơn máu não, đánh nhau là chuyện không thể tránh khỏi.

Dù đám thiên kiêu Bắc Hoang có bỏ ra lượng lớn linh thạch để thu mua danh ngạch thì số lượng cũng không thể so với các hoang vực còn lại, cho nên bọn họ sớm rời đi cũng là chuyện dễ hiểu.

- Đâu phải ai cũng chịu an phận như lão tử.

- Tiểu tử ngươi quên độc khí bên trong Hỏa Nguyên rồi sao?

- Lão nói ta mới nhớ.