Huân Vũ nhìn ánh mắt thất thần của Lâm Phong, nàng có thể đoán được vài phần nguyên nhân, dù sao trên đời không có mấy chuyện có thể làm cho hắn bận tâm, không phải linh thạch thì chính là nữ nhân.
Trong số nữ tử ở bên cạnh Lâm Phong thì Hàn Băng là người có tình cảm sâu nặng với hắn nhất, bây giờ mỗi người một nơi sau có thể không đau buồn.
Dù là như vậy nhưng trong lòng Huân Vũ cũng có chút không vui, hai tay của hắn đang ôm nàng vậy mà trong lòng lại nhớ đến nữ nhân khác.
- Số danh ngạch đó chàng thật sự tặng cho Nam Cung chấp sự sao?
- Hả?
- Chẳng lẽ ngay cả ta chàng cũng muốn giấu?
- Thật ra số danh ngạch đó ta đã dùng để trao đổi với Nam Cung đạo hữu.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Huân Vũ, rõ ràng vừa rồi trời xanh mây trắng sao bây giờ lại sắp nổi bão rồi, nữ nhân thật là khó hiểu.
Lâm Phong cảm giác tình hình không ổn cho nên thành thật lấy ra hai cái hộp ngọc mà Nam Cung Như Mộng để lại.
Tuy Huân Vũ không có mặt lúc hai người giao dịch nhưng nàng vẫn ngửi được chút mùi hương còn đọng lại trên hộp ngọc, đúng là hương thơm trên người Nam Cung Như Mộng.
- Bên trong là thứ gì vậy?
- Ta cũng không biết.
- Ngay cả vật phẩm chàng vẫn chưa xem mà đã dùng danh ngạch để trao đổi?
Huân Vũ dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn tên nam nhân đối diện, đây không phải là bản tính thường ngày của Lâm Phong, chẳng lẽ những lời của Thanh tỷ thật sự linh nghiệm rồi.
Lâm Phong cũng biết chuyện giao dịch lần này rất vô lý, hắn vội lấy hộp ngọc mở ra xem, hy vọng có thể cứu vớt phần nào.
- Đây là…
Bên trong hộp ngọc đầu tiên là một mảnh hắc giáp, mặt giáp ẩn hiện hoa văn huyền bí tối nghĩa nhưng Lâm Phong vừa nhìn liền nhận ra ngay, vì đây chính là Hộ Thần Giáp mà hắn ngày đêm tìm kiếm.
Bên trong hộp ngọc thứ hai là một khối tiểu thạch tỏa ra cửu sắc linh quang mờ ảo.
- Hộ Thần Giáp, Bất Diệt Thạch.
Nếu là lúc trước, Lâm Phong chắc chắn chỉ để ý đến mảnh Hộ Thần Giáp nhưng từ khi hắn tìm được hạt giống thần bí có thể gia tốc thời gian thì Bất Diệt Thạch đã nằm trong danh sách những vật phẩm cần tìm.
Hai món bảo vật này cho dù là thứ nào thì Lâm Phong cũng nguyện ý dùng để trao đổi danh ngạch, lần này trúng lớn rồi.
Lâm Phong một tay cầm Hộ Thần Giáp, tay còn lại cầm Bất Diệt Thạch, vẻ mặt hưng phấn được một lúc thì đổi sắc, đột nhiên hắn có cảm giác gì đó không đúng.
Huân Vũ nhìn sắc mặt nam nhân bên cạnh thay đổi, nàng nhịn không được hỏi.
- Có chuyện gì sao?
- Chuyện ta nhờ nàng tìm mảnh hắc giáp có ai biết được không?
- Không có.
Cuối cùng Lâm Phong cũng phát hiện ra vấn đề, hai thứ này đều là thứ hắn đang tìm kiếm, nếu là một thứ thì có thể trùng hợp nhưng hai cái thì làm gì có kiểu trùng hợp như vậy, cho dù nhân phẩm có tốt cũng không đến mức đó.
- Lão đầu, có khi nào chúng ta bị theo dõi rồi không?
- Tiểu tử ngươi nghi ngờ nha đầu kia?
- Ta không tin trên đời lại có chuyện trùng hợp như vậy.
- Không tệ.
Nếu là vài năm trước, khi nhân phẩm bạo phát thì Lâm Phong sẽ cười như điên sau đó thu lấy bảo vật rồi tính tiếp, bây giờ hắn đã biết động não, không còn ăn tạp như lúc trước.
- Tâm cơ của nha đầu đó chưa lợi hại đến như vậy.
Nếu Nam Cung Như Mộng thật sự hiểu rõ tầm quan trọng của hai vật phẩm bên trong hộp ngọc thì ngay từ đầu nàng đã sớm mang ra làm điều kiện, cần gì phải nhiều lời như vậy.
Theo lão đầu đánh giá, Nam Cung Như Mộng có thể xem là thiên tài nhưng tâm cơ của nàng lại không bằng thiên phú, luận về âm mưu quỷ kế chỉ sợ còn thua cả Lâm Phong.
Tất nhiên lão đầu cũng không tin vào nhân phẩm của Lâm Phong, hai vật phẩm bên trong hộp ngọc chắc chắn không phải trùng hợp.
- Tiểu tử ngươi đừng quên nơi này còn có một nha đầu không tệ.
- Lão muốn nói đến Lý Nguyệt Thần?
Lão đầu vừa dứt lời, trong đầu Lâm Phong liền xuất hiện hình ảnh của một tuyệt thế nữ tử, dung mạo tựa thiên tiên nhưng hắn không bao giờ muốn gặp lại.
Trong số những đối thủ mà Lâm Phong từng gặp trừ lão đầu ra thì Lý Nguyệt Thần là người khó xơi nhất, nữ nhân này tạo cho hắn một cảm giác sâu không lường được, còn nguy hiểm hơn lúc đối mặt với U Minh Cổ Xà.
Ngoài ra còn có một nguyên nhân làm cho lão đầu nghi ngờ Lý Nguyệt Thần đó là lúc Lâm Phong lấy mảnh Hộ Thần Giáp bên trong bảo khố Lý gia đã bị nàng nhìn thấy, có lẽ từ đó mà sinh ra nghi ngờ.
- Thật là một nữ nhân lợi hại.
Còn tốt là Lâm Phong sẽ không ở lại Đan Thành quá lâu, khi Hỏa Nguyên mở ra cũng chính là lúc hắn rời đi, Lý Nguyệt Thần quá yêu nghiệt, nếu còn tiếp tục ở lại nơi này không chừng đến cả lão đầu cũng bị nàng phát hiện.
Đêm xuống, bên trong căn phòng sang trọng, Ung Dịch Thanh nhìn túi trữ vật trong tay, vẻ mặt trầm ngâm.
Mấy canh giờ trước, trong lúc lão đang bế quan thì thuộc hạ của Lăng Tử Yên đã đến giao túi trữ vật, bên trong là năm danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên và một số tư liệu liên quan.
Từ lúc Ung Ngạn vẫn lạc đến bây giờ, Ung Dịch Thanh chưa bao giờ từ bỏ ý định báo thù, lão đã vận dụng gần như tất cả quyền hạn của bản thân để tìm kiếm tin tức thủ phạm, đáng tiếc ngoài cái tên Điền Tu (lão tôn giả bị Lâm Phong tiêu diệt bên trong Lạc Sơn) ra thì vẫn bặt vô âm tín.
Dù Lâm Phong không phải là thủ phạm nhưng ít nhiều cũng có liên quan đến cái chết của Ung Ngạn, tuyệt đối không thể bỏ qua.
- Người đâu.
Cửa phòng mở ra, một tên hắc y nhân từ bên ngoài bước vào, bộ dáng cung kính hành lễ.
- Tham kiến gia chủ.
- Chuyện lão phu giao cho các ngươi đã làm tới đâu rồi?
- Ám vệ đã trở về gia tộc, chỉ chờ lệnh của chủ nhân.
- Tốt.
Ám vệ là thế lực Ung gia âm thầm bồi dưỡng chuyên dùng để giải quyết những chuyện không thể công khai, cấp bậc được chia làm kim, ngân, đồng.
Trong đó kim vệ là cấp bậc cao nhất, quy tụ tinh anh của ám vệ, gần như tất cả nhiệm vụ mà bọn họ tiếp nhận đều được hoàn thành.
Tài nguyên dùng để bồi dưỡng kim vệ không thua kém đám thiên kiêu đại tộc ngoài kia, mỗi một tên kim vệ đối với Ung gia đều có vai trò quan trọng, không thể tùy ý điều động.
Nhưng vì báo thù cho nhi tử, Ung Dịch Thanh đã sử dụng quyền lực của lão điều động một tên kim vệ cùng bốn tên ngân vệ, nhất định phải bắt sống cho bằng được Lâm Phong.
Lão không chỉ muốn tìm hiểu nguyên nhân vì sao Ma Giáo lại để ý Lâm Phong mà còn muốn tra tấn tên tiểu tử đó đến khi thần hồn câu diệt để hả mối giận trong lòng.
- Có tin tức gì của Điền Tu không?
- Thuộc hạ vẫn đang cho người điều tra.
- Một khi có tin tức phải lập tức thông báo cho lão phu.
- Tuân lệnh.
Ung Dịch Thanh ra hiệu cho tên thuộc hạ rời đi, bên trong căn phòng sang trọng chỉ còn lại một lão đầu với ánh mắt tràn đầy sát khí.
- Ngạn nhi, phụ thân nhất định sẽ báo thù cho con.
Thời gian Hỏa Nguyên mở ra ngày một đến gần, không khí bên trong Đan Thành càng trở nên náo nhiệt, nổi bật nhất là trận đấu giá vài ngày trước của Vạn Bảo Các.
Tám danh ngạch Hỏa Nguyên lần lượt được chia ra đấu giá, đến cái cuối cùng thì giá trị đã lên đến ba trăm vạn trung phẩm linh thạch.
Khi Lâm Phong nhận được tin đã đóng cửa bế quan suốt ba ngày để ổn định tinh thần, hắn không giận bản thân đã tặng danh ngạch cho Nam Cung Như Mộng mà là vì bị đám thiên kiêu Đông Hoang chiếm tiện nghi.