Thiên La

Chương 458: Sa Hà



Lâm Phong đang vận công chợt mở mắt, hắn nhìn về phía một đám người trong hang động, từ ký hiệu trên y phục cho thấy bọn họ là thiên tài Đông Hoang.

Trong đám thiên tài có một tên cũng đang nhìn về phía Lâm Phong, ánh mắt của tên này làm cho hắn cảm giác có chút khó chịu.

- Lão tử đâu có mượn linh thạch của ngươi, có cần phải nhìn như vậy không?

- Tiểu tử ngươi phải đề phòng cái tên đó.

- Có chuyện gì sao?

- Lão phu có thể nhìn thấy một chút sát ý ẩn sâu bên trong ánh mắt của tên tiểu tử đó.

Dù đệ nhất thiên tài đan đạo Đông Hoang là Hồ Nhất Trung thành công tiến vào thập đại thiên kiêu nhưng lại đội sổ nên không thu được danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên.

Nghe nói đám thiên kiêu Đông Hoang phải bỏ ra số lượng lớn linh thạch để đổi lấy danh ngạch, cuối cùng cũng chỉ được có bốn cái, một cái trong số đó là của Lâm Phong.

Theo lý thì đám thiên kiêu Đông Hoang phải cảm tạ Lâm Phong, sao lại có thể nổi lên sát tâm với hắn.

- Chẳng lẽ bọn chúng muốn đòi lại linh thạch?

- Tiểu tử ngươi đi mà hỏi bọn chúng.

Lão đầu từ chối cho ý kiến, tuy lão bát đại tinh thông nhưng không không phải chuyện gì cũng biết được.

Nơi đám thiên kiêu Đông Hoang nghỉ ngơi, Đồng Vũ Sinh nhìn Lâm Phong tiếp tục vận công, khóe miệng khẽ nhếch.

- Nhân phẩm của tên này cũng không tệ.

- Đồng đạo hữu có chuyện gì sao?

Tô Kiến Hồ ngồi đối diện Đồng Vũ Sinh, ánh mắt khinh thường nhìn đối phương.

- Chẳng lẽ Đồng đạo hữu không có được mỹ nhân nên muốn hạ thủ với đạo lữ của nàng để xả giận?

- Tô Kiến Hồ, ngươi đừng có ngậm máu phun người.

- Thanh danh tốt đẹp của Đồng đạo hữu đã sớm truyền khắp Đông Hoang, có ai mà không biết.

Trong số đám thiên kiêu Đông Hoang có một nữ tử, ánh mắt nàng nhìn Đồng Vũ Sinh hiện rõ chán ghét, rõ ràng là không ưa gì đối phương.

- Được rồi.

Thanh niên còn lại đang vận công chợt lên tiếng, hai mắt không hề mở ra nhưng lại khiến ba tên đồng bạn nghe theo.

- Chuyến đi lần này do Đằng mỗ dẫn đội, người không phục có thể rời đi, người ở lại phải tuân thủ quy tắc, nếu không đừng trách tại hạ vô tình.

Tô Kiến Hồ mỉm cười, bộ dáng không chút ý kiến, Đồng Vũ Sinh trầm mặt nhưng cũng không nói một lời, vì hắn không đánh lại đối phương.

Nữ tử còn lại im lặng ngồi một bên, ánh mắt nhìn về phía thanh niên họ Đằng kia ẩn hiện dị sắc, thật là một nam nhân bá đạo làm cho lòng người rung động.

Sáng hôm sau, tất cả mọi người tiếp tục hành trình thẳng tiến Hỏa Nguyên, sau khi gặp phải Sa bạo thì tâm trạng của đám thiên kiêu đã không còn nhàm chán như lúc trước.

Lâm Phong ra lệnh cho Đà La Yêu Cầm phải bám sát Huân Vũ và Thanh Thanh lỡ như có chuyện xảy ra thì còn kịp thời ứng cứu, trong tay hắn nắm một tờ pháp chỉ, bất cứ lúc nào cũng có thể kích hoạt.

Nếu không phải Đà La Yêu Cầm chỉ có thể chở theo một người thì Lâm Phong đã để hai nàng đi chung, dù sao ba người vẫn an toàn hơn.

Nhưng có vẻ lo lắng của Lâm Phong là dư thừa, vài ngày tiếp theo Sa Nguyên vẫn tĩnh lặng, đừng nói là Sa Bạo cho dù là một ngọn gió thổi qua cũng không có.

Dù là như vậy thì mọi người vẫn luôn giữ tâm trạng đề phòng, bởi vì nguy cơ mà bọn họ đối mặt là Sa Bạo, chỉ một chút sơ suất cũng có thể vạn kiếp bất phục.

Nửa tháng trôi qua, đám người Lâm Phong tổng cộng gặp phải Sa Bạo hai lần, nhờ được cảnh báo từ trước mà tất cả đều an toàn vượt qua, không một ai gặp nguy hiểm.

Lúc này đám tu sĩ đang cưỡi Đà La Yêu Cầm lơ lửng trên không, trước mặt bọn họ vẫn là Sa Nguyên vô tận chỉ khác ở chỗ cát vàng phía dưới không đứng im mà liên tục chuyển động giống như một dòng đại hà.

- Đây chính là Sa Hà sao?

Lâm Phong nhìn dòng cát vàng bên dưới chầm chậm di chuyển, cảm giác thật yên bình nhưng vẻ mặt lại hiện rõ thận trọng, vì hắn biết ẩn bên dưới sự yên bình đó là một cái tử địa.

Nói về mức độ nguy hiểm thì Sa Hà xếp sau Sa Bạo vì thứ này chỉ xuất hiện cố định ở một nơi nhưng nói về bí ẩn thì Sa Hà tuyệt đối đứng đầu Sa Nguyên, thậm chí là cả Thiên La đại lục.

Không ai biết được Sa Hà từ đâu mà có, cũng không ai biết bên dưới nơi này là thứ gì chỉ biết đây là một cái tử địa có vào mà không có ra.

Dù Sa Hà là một nơi vô cùng nguy hiểm nhưng vẫn có không ít tu sĩ chạy đến tìm kiếm cơ duyên, tất nhiên bọn họ sẽ không dại dột nhảy xuống dòng tử hà này.

Mục tiêu của đám tu sĩ là vùng phụ cận Sa Hà nơi thỉnh thoảng sẽ xuất hiện thi thể của Sa Ngư và một vài loại khoáng thạch.

Sau khi cẩn thận căn dặn đám thiên kiêu phía sau, cái vị trưởng lão đi đầu ra lệnh đổi hướng, bọn họ sẽ bay dọc theo Sa Hà để tìm đường qua.

Lâm Phong không hiểu vì sao các vị trưởng lão không băng qua Sa Hà nhưng hắn cũng không ngu ngốc mà đi hỏi, an toàn là trên hết, có tốn thêm một ít thời gian cũng chẳng sao.

- Dừng lại.

Vài canh giờ trôi qua, đám người lần nữa dừng lại, người ra lệnh là một vị khách khanh trưởng lão họ Triệu của Đan Thành, tu vi tôn giả hậu kỳ.

Lão đầu bên cạnh nhịn không được hỏi.

- Triệu đạo hữu có chuyện gì sao?

Triệu lão đầu mỉm cười, giọng nói không chút che giấu.

- Phía trước có thi thể của một đầu thiên cấp Sa Ngư.

- Triệu đạo hữu đang nói đùa có phải không, vài chục dặm xung quanh nơi này ngoài kim sa ra thì chỉ có mấy lão đầu chúng ta cùng với một đám tiểu bối mà thôi.

- Thi thể của đầu Sa Ngư kia cách chúng ta hơn sáu mươi dặm.

Một lão đầu bên cạnh khẽ mỉm cười.

- Từ lâu đã nghe nói thần thông Thiên Lý Nhãn của Triệu đạo hữu có thể nhìn rõ vạn vật trong vòng trăm dặm, cuối cùng hôm nay lão phu cũng được diện kiến, đúng là danh bất hư truyền.

- Lâm huynh quá lời.

- Chúng ta có chín người nhưng phía trước chỉ có thi thể của một đầu Sa Ngư, phải phân chia thế nào đây?

Lâm lão đầu vừa dứt lời, ánh mắt ẩn ý nhìn Triệu lão đầu bên cạnh, theo lý thì ai phát hiện ra trước sẽ do người đó quyết định.

Triệu lão đầu khẽ lắc đầu.

- Lão phu còn chưa mặt dày đến nỗi đi tranh giành với một đám tiểu bối.

- Vẫn là Triệu huynh rộng lượng.

Dù biết là bên trong thi thể của Sa Ngư có thể chứa bảo vật nhưng nơi này không chỉ có một vị tôn giả, cho dù là ai lấy cũng không tốt, cách tốt nhất là để lại cho đám tiểu bối, như vậy vừa tránh được xung đột vừa có được danh tiếng.

Lâm lão đầu xoay người nhìn đám thiên kiêu phía sau.

- Các ngươi cũng nghe Triệu trưởng lão nói rồi đó, bảo vật ở ngay phía trước, có lấy được hay không phải xem vào bản lĩnh của các ngươi.

Triệu lão đầu trầm giọng.

- Trong lúc tranh giành sẽ không tránh khỏi va chạm nhưng tuyệt đối không được hạ sát thủ, ai vi phạm lập tức trục xuất.

Triệu lão đầu vừa dứt lời liền có vài đạo độn quang phá không bay về phía trước, từng thiên kiêu lần lượt rời đi, vài hơi thở trôi qua, số người ở lại còn chưa tới một nửa.

Ánh mắt Lâm Phong đảo qua vài lần, phát hiện trong số những thiên kiêu ở lại phần lớn thuộc về tam đại tộc và Hỏa Dương Thánh Cung.

- Chẳng lẽ bọn họ cũng muốn tọa sơn quan hổ đấu?

Tuy Đan Thành nổi danh về đan đạo nhưng thiên kiêu chiến đạo cũng không thiếu, Lý Nguyệt Thần, Lâm Tử Tinh và Trang Phi Phàm đều là đan võ song tuyệt.

Khả năng bọn họ e ngại thiên kiêu các vực là rất thấp, Lâm Phong đoán đám người này cũng có suy nghĩ giống hắn, muốn làm ngư ông đắc lợi.

- Cổ nhân nói không sai, ngưu tầm ngưu mã tầm mã, đã là thiên tài thì có chung suy nghĩ cũng là chuyện bình thường.

- Tiểu tử ngươi nói nhảm gì vậy, còn không mau tới xem.

- Lão không biết gì hết, cái này gọi là tọa sơn quan hổ đấu.

- Ngươi đứng ở chỗ này thì xem bằng niềm tin à.