Nam Cung Ngạo Phong nhìn đối phương thu lấy tính vật, hắn chuẩn bị xoay người rời đi chợt nghe thấy giọng nói của Lâm Phong truyền đến.
- Đạo hữu xin dừng bước.
- Lâm đạo hữu còn chuyện gì sao?
- Tại hạ có vài chuyện muốn thỉnh giáo đạo hữu không biết có được không?
- Mời nói.
Chuyện là Lâm Phong đang rơi vào bình cảnh, không cách nào tu luyện ra linh vực của bản thân nên muốn nhân cơ hội này thỉnh giáo Nam Cung Ngạo Phong.
Mấy hôm trước, lão đầu đã bày cho Lâm Phong một phương pháp mới để tu luyện linh vực gọi là cảm vực.
Nói một cách đơn giản là Lâm Phong sẽ tìm một vài người đáng tin để bọn họ thi triển linh vực vây khốn hắn vào bên trong, từ đó có thêm cảm ngộ về linh vực.
Tự cổ chí kim đã có rất nhiều tu sĩ lựa chọn phương pháp này, hơn một nửa trong số đó thành công đột phá, số còn lại thì đột tử.
Một khi rơi vào vực của người khác chẳng khác nào giao sinh mệnh cho đối phương, cho nên phương pháp này chỉ có thể tìm người đáng tin để thực hiện.
Nam Cung Ngạo Phong vừa nhìn đã biết là cao thủ, am hiểu về linh vực chắc chắn không thua kém Thanh Thanh, cơ hội tốt như vậy sao có thể bỏ qua.
Sau khi thương lượng xong, cả hai tìm một nơi thanh tịnh để luyện tập.
- Lâm đạo hữu cẩn thận.
Nam Cung Ngạo Phong vừa dứt lời liền động thủ, hai ngón tay hóa chỉ.
- Kiếm vực, mở.
Lâm Phong cảm giác không gian bắt đầu thay đổi, cơ thể hắn như bị thứ gì đó vây khốn, sau đó là vô số kiếm ảnh xuất hiện xung quanh.
Từng đạo kiếm ảnh đâm về phía Lâm Phong, hắn vội vận linh lực hộ thể, hỏa quang hóa thành một vòng sáng ngăn lại kiếm ảnh.
Tất nhiên Nam Cung Ngạo Phong chỉ dùng chưa tới một phần uy lực của kiếm vực, nếu hắn hoàn toàn thi triển ra linh vực thì chỉ cần một đạo kiếm ảnh cũng đủ hạ gục Lâm Phong.
Dù là như vậy nhưng Lâm Phong cũng không dễ chịu chút nào, mỗi lần kiếm ảnh đâm vào cơ thể tuy không làm hắn bị thương nhưng vẫn tạo ra cảm giác đau đớn, linh lực cũng bị chém đến tan tác, vẻ mặt nhăn nhó như ai thiếu hắn mấy chục vạn linh thạch.
Cách đó không xa, Thanh Thanh và Huân Vũ nhìn Lâm Phong bị vây trong kiếm ảnh, vẻ mặt ẩn hiện lo lắng.
Huân Vũ nhịn không được mà nhìn về hướng khác, Phong Thanh Thanh nhìn một lúc cũng xoay người, ngọc thủ nắm chặt, nếu có thể thì cả hai nàng đều hy vọng người ở bên trong kiếm vực là bản thân chứ không phải hắn.
Hôm sau, hơn trăm tu sĩ tiếp tục cưỡi Đà La Yêu Cầm hướng về phía Hỏa Nguyên, ngoại trừ nhiệt độ cao đến bất thường thì mọi thứ còn lại vẫn bình thường.
Chuyến đi lần này không chỉ có thiên kiêu các vực mà còn có cường giả của tam đại gia tộc và Hỏa Dương Thánh Cung hộ tống, phải nói là thanh thế vô cùng to lớn, cho dù là thiên thú nhìn thấy cũng phải nhường đường.
Lâm Phong cưỡi Đà La Yêu Cầm, bộ dáng vô cùng thảnh thơi, vẻ mặt nhàm chán, đã năm ngày trôi qua vẫn chưa có chuyện gì xảy ra làm cho hắn cảm giác không quen.
- Lão đầu, hình như có gì đó không đúng.
- Chỗ nào không đúng?
- Lão không thấy chuyến đi lần này quá thuận lợi sao, có khi nào là bình yên trước giông bão không?
- Với cái đội hình này thì cuồng phong bão tố cũng chỉ là cơn mưa ngang qua.
Không nói đến đám thiên kiêu, chỉ riêng chín vị tôn giả cũng đủ sức bình định cái Sa Nguyên này rồi.
Sa Nguyên không giống với Hoang Nguyên, yêu thú nơi này vô cùng thưa thớt, phần lớn bọn chúng đều độc lai độc vãng, số yêu thú sống thành đàn chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Hơn nữa con đường này không phải tự nhiên mà thành, chắc chắn tam đại gia tộc và Hỏa Dương Thánh Cung đã nghiên cứu qua địa đồ, tìm ra những nơi có ít yêu thú hoạt động để xây dựng.
- Lão nói y như ta dự.
Lâm Phong gật đầu, hắn quên mất nơi này là Sa Nguyên chứ không phải Hoang Nguyên, có chín vị tôn giả bảo kê chỉ cần không gặp phải Sa Bạo, Lưu Sa thì thiên địa này mặc sức tung hoành.
- ẦM…
Một canh giờ trôi qua, đột nhiên có một tiếng nổ kinh thiên từ xa truyền đến, trăm dặm phía trước chợt xuất hiện một đóa hoa lửa rực rỡ.
- Chẳng lẽ có bảo vật xuất thế?
Vẻ mặt nhàm chán của Lâm Phong lập tức biến mất, hai mắt hưng phấn nhìn đóa hoa lửa phía xa, dị tượng to lớn như vậy nhất định là tuyệt thế bảo vật.
- Bảo vật cái gì, chạy nhanh còn kịp.
Giọng nói của lão đầu truyền đến như một gáo nước lạnh dập tắt hy vọng của Lâm Phong, lão vừa nhìn qua liền biết đóa hoa lửa kia không phải là thiên địa dị tượng.
Đúng lúc này, đám lão đầu phía trước đột nhiên đổi hướng, một lão đầu lớn giọng quát.
- Tất cả thu lại yêu cầm, toàn lực phi hành.
Đám thiên kiêu vội thu lại Đà La Yêu Cầm, mỗi tên lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, vài chục đạo linh quang lướt qua Sa Nguyên tạo nên một cảnh tượng rực rỡ.
Thực lực của Lâm Phong thuộc hàng yếu nhất nên rơi lại phía sau, hắn có thể sử dụng Thiên Ảnh Ma Điêu nhưng lại sợ phiền phức kéo đến nên chỉ dùng Phi Vân.
Lúc này, một cái ngọc thủ chợt xuất hiện trước mặt Lâm Phong, giọng nói lạnh nhạt của Phong Thanh Thanh truyền đến.
- Còn không mau bắt lấy.
- Đa tạ.
Lâm Phong lập tức nắm lấy ngọc thủ của bạo nữ, cảm giác mềm mịn vô cùng, so với đám linh thạch cứng ngắt của hắn có vẻ tốt hơn một chút.
Phong Thanh Thanh vận linh lực, tốc độ tăng nhanh, nàng vốn sở hữu phong linh thể kết hợp với Thanh Phong Dực, trong cùng cấp gần như vô đối về tốc độ.
- Ú… HÚ…
Lâm Phong đang chìm đắm trong cảm giác sung sướng chợt nghe thấy tiếng gào thét từ xa truyền đến, hắn vừa quay đầu lại nhìn, sắc mặt lập tức đổi màu.
- Ôi mẹ ơi...
Phía chân trời có một bức tường cát khổng lồ đang lao tới, dù có cách xa cả trăm dặm vẫn cảm giác được đạo sức mạnh hủy thiên diệt địa.
Lâm Phong đã từng gặp qua Sa Bạo một lần nhưng thứ hắn gặp lúc trước so với thứ hắn gặp lần này giống như đại thụ so với cự sơn, chênh lệch đến vô lý.
- Sao trận Sa Bạo này lại lớn như vậy?
- Tiểu tử ngươi không có câu nào khác sao?
Lão đầu nhất thời cạn lời, trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc mà tên tiểu tử này vẫn có thể thốt ra câu hỏi cao thâm như vậy, đến cả lão cũng tự nhận không bằng.
Sa Bạo có lớn có nhỏ, càng tiến sâu vào Sa Nguyên thì Sa Bạo càng nguy hiểm, thứ trước mắt Lâm Phong vẫn chưa phải là lớn nhất.
Trong số cường giả đi theo bảo hộ có một vị tôn giả sở hữu phong linh thể đi trước mở đường, một khi gặp phải Sa Bạo hay những nguy cơ tương tự sẽ lập tức phát ra tính hiệu cảnh báo.
Nhờ vậy mà cả đám thiên kiêu có thể thành công thoát khỏi Sa Bạo, đây cũng là một trong những lý do làm cho danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên có giá trị cao ngất ngưỡng.
Nếu không có cường giả hộ tống cùng với tuyến đường bí mật của tam đại gia tộc dù là vương giả cũng chưa chắc đến được lối vào Hỏa Nguyên chứ đừng nói đến chuyện tầm bảo.
Sau khi thoát khỏi Sa Bạo thì thiên địa cũng đổi sắc, nhật nguyệt dần đổi ngôi, cả đám lại phải quay trở về chỗ ở đêm qua để nghỉ ngơi, cả ngày hôm nay xem như đi dạo một vòng Sa Nguyên để ngắm Sa Bạo, ngay cả một bước cũng không thể tiến thêm.