Huân Vũ nhìn tên nam nhân đối diện, gương mặt xinh đẹp thoáng hiện tiếu ý, nàng thà tin yêu ngư chết đuối còn hơn tin vào cái lý do của thanh niên này.
- Chẳng lẽ Lâm đạo hữu muốn ở cùng Huân Vũ?
- Nếu tỷ tỷ thấy không tiện thì thôi vậy.
- Đúng là có chút không tiện.
- Hả?
Lâm Phong chỉ ra vẻ một chút không ngờ lại bị từ chối, nếu đêm nay không vào được phòng của Huân Vũ thì hắn phải leo cây thật rồi.
Huân Vũ nhìn vẻ mặt ngẩn người của Lâm Phong, khóe môi khẽ cong.
- Lâm đạo hữu đừng hiểu lầm, chỗ của Huân Vũ không lớn chỉ sợ đạo hữu không quen.
- Không sao, càng nhỏ càng tốt.
- Đạo hữu có ý gì?
- Ý của tại hạ là chỗ ở càng nhỏ thì sẽ càng cảm thấy ấm áp.
Lâm Phong nhìn Huân Vũ xoay người bước vào phòng, hắn lập tức đuổi theo, sau khi tiến vào còn không quên khóa cửa.
- Thời tới thời tới.
Nhưng khi Lâm Phong nhìn thấy cảnh vật bên trong căn phòng, nụ cười vụt tắt, hưng phấn tụt không phanh.
- Sao… sao ngươi lại ở đây?
- Sao ta lại không thể ở đây?
Phong Thanh Thanh đắc ý nhìn tên dâm tặc đối diện, từ lúc Huân Vũ biết chuyện giữa nàng và Lâm Phong thì tình cảm nhị nữ ngày một tốt, thỉnh thoảng chung phòng cũng là chuyện bình thường.
Lâm Phong lại thấy chuyện này rất bất thường, hắn nhớ bạo nữ có sở thích ngủ trên cây, hôm nay lại chạy tới chỗ Huân Vũ, rõ ràng là muốn giành lão bà với hắn.
Phong Thanh Thanh nhìn vẻ mặt không cam tâm của dâm tặc, nàng lấy ra một thanh trường kiếm đặt bên cạnh.
- Huân Vũ, muội có biết thanh kiếm này của ta tên là gì không?
- Không biết.
- Đây là Trảm Lang Kiếm, một khi rời vỏ nhất định phải thấy máu.
Thanh Thanh vừa dứt lời, ánh mắt vô tình liếc nhìn về phía Lâm Phong, còn tốt là nàng không biết đọc tâm thuật nếu không đã rút kiếm xử cái tên nào đó nói nàng thích ngủ trên cây.
Lâm Phong nhìn thanh trường kiếm bên cạnh bạo nữ không nhịn được mà khép chân lại, ánh mắt liếc nhìn xung quanh tìm chỗ nghỉ ngơi.
Bây giờ Lâm Phong mới hiểu vì sao Huân Vũ nói chỗ của nàng không tiện, căn phòng này thật sự rất nhỏ, chỉ riêng chiếc giường của hai nàng đã chiếm gần một nửa diện tích, ngoài ra còn có một số vật phẩm chuyên dùng của nữ tử, khoảng trống còn lại ít đến đáng thương.
Lâm Phong đi tới chỗ trống, nơi này không đủ cho hắn nằm, xem ra đêm nay phải vận công qua đêm.
- Hài, tội nghiệp thằng nhỏ.
Đúng lúc này, giọng nói của lão đầu truyền đến chẳng khác nào xát muối vào vết thương, cơ hội tốt thế này lão tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Lâm Phong vừa ngồi xuống thì số vật phẩm trong phòng đột nhiên biến mất, không cần nghĩ cũng biết là do hai nàng đã thu vào giới chỉ.
- Lão đầu, vừa rồi ta vận công nên không nghe rõ lời lão nói, lão còn đó không, alo…
Hôm sau, tất cả mọi người tập trung bên ngoài Đại Hoang Sơn Mạch, cách bọn họ vài dặm là một cái khe núi ẩn hiện bên trong hỏa vụ, đây cũng chính là con đường tiến vào Hỏa Nguyên.
Giọng nói nghiêm nghị của một vị trưởng lão vang lên.
- Bọn ta chỉ đưa các ngươi đến đây, cho dù có thu hoạch được thứ gì hay không thì ba tháng sau phải tập trung ở nơi này.
- Tuân lệnh.
Trước khi tiến vào Đại Hoang Sơn Mạch, tu sĩ cần phải sử dụng Bách Hỏa Tinh Nguyên Đan trước nửa canh giờ để dược lực được phát huy một cách tốt nhất.
Chuyến đi Hỏa Nguyên lần này không chỉ là để thu thập linh dược mà còn là cơ hội để đám thiên kiêu thí luyện, cho nên toàn bộ số Bách Hỏa Tinh Nguyên Đan được luyện chế đều là thiên cấp trung phẩm, chỉ có tác dụng với vương giả, nếu tôn giả dùng đan dược thì thời gian kháng độc sẽ bị rút ngắn xuống một nửa.
Nửa canh giờ trôi qua, đám thiên kiêu lần lượt tiến vào khe núi, dẫn đầu là tam đại gia tộc, sau cùng là Hỏa Dương Thánh Cung và thiên kiêu Đông Hoang, số còn lại sẽ đi ở giữa.
Tuy Đại Hoang Sơn Mạch không có nhiều yêu thú sinh sống nhưng cũng không phải là nơi yên bình, đám yêu thú ở nơi này bị hỏa khí ảnh hưởng nên bản tính vô cùng cuồng bạo, gặp là đập.
Không chỉ có tính tình ngang ngược mà phần lớn yêu thú nơi này đều sở hữu độc tố bên trong cơ thể, một khi bị thương phải lập tức sử dụng giải dược nếu không sẽ rất nguy hiểm.
Trước khi khởi hành đến Hỏa Nguyên, Lâm Phong đã điều tra phần lớn yêu thú sống bên trong Đại Hoang Sơn Mạch, ngay cả giải dược hắn cũng đã chuẩn bị đầy đủ, bây giờ chỉ cần ngồi chờ xem có ai bị thương không.
Lúc này cả đám thiên kiêu đã tiến vào bên trong hỏa vụ, lối vào Hỏa Nguyên chỉ còn cách bọn họ vài dặm, bóng dáng Đại Hoang Sơn Mạch dần hiện rõ.
- Cái này thật sự là sơn mạch sao?
Đến tận bây giờ Lâm Phong mới nhìn rõ cái nơi được gọi là lối vào, nơi này đâu phải khe núi mà khoảng trống giữa hai ngọn cự sơn cao không thấy đỉnh, lớn không rõ hình.
Ngọn cự sơn này thật sự rất lớn, dù đứng cách vài dặm cũng không thấy rõ hình dáng, chỉ thấy được hai cái bóng đen mơ hồ chắn ngang thiên địa, ở giữa có một khe hở, hỏa vụ từ nơi đó không ngừng tràn ra.
Khi mọi người đi đến trước khe núi, Lý Nguyệt Thần chợt xoay người nhìn đám thiên kiêu phía sau.
- Một khi tiến vào bên trong, Nguyệt Thần hy vọng các vị đạo hữu có thể đồng tâm hiệp lực cùng vượt qua nguy hiểm, nếu có người cố ý làm loạn thì đừng trách tam đại gia tộc trở mặt vô tình.
Lý Nguyệt Thần đợi một lúc vẫn không có ai phản đối, nàng lấy ra một viên hồng châu rồi truyền linh lực vào.
Hồng châu trên tay Nguyệt Thần tỏa ra linh quang mờ nhạt xua tan hỏa vụ xung quanh, trong vòng phạm vi mười trượng có thể thấy được cảnh vật rõ ràng.
Tộc nhân tam đại tộc và đệ tử Hỏa Dương Thánh Cung lần lượt lấy ra hồng châu kích hoạt, hỏa vụ xung quanh đám thiên kiêu dần tán đi, cảnh vật lúc này không khác gì bên ngoài sơn mạch.
Hồng châu là bảo vật tam đại gia tộc và Hỏa Dương Thánh Cung bí mật nghiên cứu để đối phó hỏa vụ, ngoại trừ một ít cao tầng trong tộc và trưởng lão thì không ai biết được cách luyện chế.
Bên trong khe núi, hỏa vụ mờ ảo, cảnh vật tương tự như bên ngoài, vẫn là đại thụ chọc trời, kỳ hoa dị thảo mọc khắp nơi.
Đi được một lúc, Lâm Phong phát hiện cảnh vật xung quanh dần có dấu hiệu thay đổi, nhiệt độ so với bên ngoài đã tăng lên một chút, lá cây dần chuyển thành màu đỏ, có lẽ là do ảnh hưởng của hỏa vụ.
- Đây là…
Đột nhiên Lâm Phong cảm giác linh lực bên trong cơ thể như bị thứ gì đó kích thích, dần trở nên bạo động, hắn chuẩn bị vận công áp chế thì linh lực đột nhiên khôi phục bình thường.
Giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Đó là ảnh hưởng của hỏa độc, tiểu tử ngươi phải cẩn thận.
- Ta hiểu rồi.
Vài canh giờ trôi qua, hỏa vụ xung quanh ngày một trở nên nồng đậm, nhiệt độ không ngừng tăng lên, cảm giác nóng bức vô cùng khó chịu.
Vài tên thiên kiêu thử vận công chống đỡ chợt phát hiện tốc độ vận chuyển của linh lực trở nên chậm chạm như bị thứ gì đó áp chế.
Lúc này giọng nói của Lâm Tử Tinh từ phía trước truyền đến.
- Các vị đạo hữu không nên tùy tiện sử dụng linh lực nếu không sẽ làm hao tổn dược lực của Bách Hỏa Tinh Nguyên Đan.
Đám tu sĩ nghe vậy liền từ bỏ ý định vận công, tiếp tục chịu đựng cảm giác nóng bức, tất cả bọn họ đều biết dược lực của Bách Hỏa Tinh Nguyên Đan có ảnh hưởng to lớn như thế nào trong chuyến đi lần này.
Nhưng không phải ai cũng cố chịu đựng, Huân Vũ và Thanh Thanh khẽ liếc nhìn nhau, tuy không sở hữu hỏa linh thể nhưng vẻ mặt hai nàng vẫn rất tốt.
Trước khi tiến vào khe núi, cả hai đều sử dụng Bách Hỏa Tinh Nguyên Đan của Lâm Phong đưa, đan dược thu được từ danh ngạch thì hai nàng vẫn còn giữ trong người.
Tuy đan dược của Lâm Phong chỉ là địa cấp nhưng dùng để giảm nhiệt thì không thành vấn đề.