Thiên La

Chương 461: Đại Hoang Sơn Mạch



Lâm Phong nhìn đám thiên kiêu Đông Hoang bị vô số Thiết Dực Sa Hạt truy đuổi, trong lòng cực kỳ hả dạ, cho bỏ cái tật ám toán lão tử.

Trước khi lên đường tiến vào Hỏa Nguyên, lão đầu dự đoán chuyến đi lần này có thể sẽ gặp nhiều phiền toái cho nên Lâm Phong đã chuẩn bị rất nhiều thủ đoạn để phòng thân.

Mấy viên đan dược Lâm Phong ném cho Đồng Vũ Sinh cũng là một trong số đó, bề ngoài chỉ là loại đan dược chữa thương thông thường nhưng bên trong đã được thêm một ít tổ huyết của U Minh Cổ Xà.

Lâm Phong dự tính dùng số đan dược này dẫn dụ đám yêu thú để hái linh dược, đối với bọn yêu thú thì còn gì hấp dẫn hơn mùi vị của tổ huyết, không ngờ hôm nay lại phải dùng ở đây.

Mấy vạn Thiết Dực Sa Hạt chỉ truy đuổi một lúc rồi dừng vì phía trước có vài đạo khí tức hùng mạnh ập đến, lúc bọn chúng quay trở lại thì thi thể của Sa Ngư đã sớm biến mất, cả đàn chỉ có thể kéo nhau rời đi.

Thi thể Sa Ngư bị đoạt mất, nơi này đã không còn gì để ở lại, cả đám thiên kiêu tiếp tục lên đường, nếu không có gì xảy ra thì chỉ cần thời gian năm ngày là có thể vòng qua Sa Hà.

Trãi qua trận chiến tranh đoạt thi thể Sa Ngư, trong lòng đám tu sĩ đối với chuyến đi lần này lại có thêm vài phần chờ mong, vài ngày trôi qua, Sa Nguyên vẫn không có gì thay đổi, ngoại trừ dòng Sa Hà cuồn cuộn chảy bên cạnh thì chỉ còn lại một mảnh cát vàng vô tận.

Tuy không tìm được thi thể của Sa Ngư nhưng cũng không gặp phải Sa Bạo, xem như là có được có mất, tiếp tục thế này thì chưa tới mười ngày là bọn họ có thể tiến vào khu vực phụ cận Hỏa Nguyên.

Đêm xuống, bên trong một cái thạch động, có hơn mười tên hắc y nhân tụ tập cùng một chỗ, trong đó có một lão đầu cẩn thận kiểm tra xung quanh, lúc sau lão đi tới bên cạnh một nữ tử hành lễ.

- Theo khí tức để lại thì ba ngày trước đã có người ở đây.

- Làm phiền trưởng lão.

Nữ tử khẽ gật đầu, vì đề phòng hành tung bại lộ cho nên nàng không dám đuổi sát đám người Đan Thành, thời gian ba ngày vẫn nằm trong dự tính.

Lúc này có một nữ tử từ bên ngoài chạy vào.

- Thần Nữ, ám vệ của chúng ta phái đi theo dõi Ung gia vừa truyền tin về.

Lăng Tử Yên tiếp nhận ngọc bài, khóe môi khẽ cong lên.

- Xem ra chúng ta sẽ gặp phải một chút phiền phức.

Theo như tin tức truyền về, trong số ám vệ Ung gia cử đi bắt Lâm Phong có một tên kim vệ và bốn tên ngân vệ, với đội hình này thì đừng nói là một tên đan sư cho dù là thiên kiêu đại tộc cũng đủ sức chiến một trận.

Lão đầu đứng bên cạnh nhíu mày.

- Cái tên Ung Dịch Thanh này sao lại hồ đồ như vậy, một khi kim vệ xảy ra chuyện thì dù lão có là gia chủ cũng phải chịu trách nhiệm.

- Trưởng lão nói không sai.

Ánh mắt Lăng Tử Yên lóe lên, Ung Ngạn ngã xuống ít nhiều cũng có vài phần liên quan đến nàng, cho dù nàng đã dùng danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên và tin tức liên quan đến Lâm Phong để bù đắp nhưng thù giết con không đội trời chung.

Nếu như Ung Dịch Thanh không còn là gia chủ của Ung gia thì địa vị của lão chỉ hơn tôn giả bình thường một chút, muốn uy hiếp Thần Nữ Ma Giáo là chuyện gần như không thể.

- Nếu Ung gia đã quyết tâm như vậy thì chúng ta cũng nên nhượng bộ một chút.

Theo đúng kế hoạch, Lăng Tử Yên sẽ phái người cầm chân Ung gia, trong thời gian đó nàng sẽ truy bắt Lâm Phong, sau khi lấy được bí mật sẽ giao người cho Ung Dịch Thanh xử lý.

Còn bây giờ nàng sẽ ngồi xem bọ ngựa bắt ve, cho dù là ve sầu hay là bọ ngựa thì nàng cũng sẽ không bỏ qua.



Nơi rộng lớn nhất Tây Hoang là Sa Nguyên nhưng nơi có nhiều linh dược nhất không phải Đan Thành cũng không phải Hỏa Dương Thánh Cung mà chính là Hỏa Nguyên, nơi đây giống như một cái dược viên của thiên địa.

Nhưng cái dược viên này không phải ai muốn đào cũng đào được, chỉ là đường đến Hỏa Nguyên đã đủ dập tắt quyết tâm của phần lớn tu sĩ trong thiên hạ.

Nếu may mắn đến được Hỏa Nguyên, thứ chờ đợi bọn họ chính là một bức tường thành khổng lồ được tạo nên bởi dãy sơn mạch hùng vĩ nhất Tây Hoang, Đại Hoang Sơn Mạch.

Đối với tu sĩ, muốn vượt qua một dãy sơn mạch là chuyện không khó nhưng với điều kiện là bọn họ có thể sử dụng linh lực một cách bình thường và không gặp phải yêu thú tấn công.

Đại Hoang Sơn Mạch tuy hùng vĩ nhưng số lượng yêu thú lại rất ít vì nơi đây có một thứ khiến cho cả tu sĩ và yêu thú không dám đến gần.

- Đó chính là Đại Hoang Sơn Mạch sao?

Lâm Phong nhìn hư ảnh của dãy sơn mạch ẩn hiện bên trong hỏa vụ, lần trước đến Bách Hỏa Sơn Mạch thì hắn đã nhìn thấy một cảnh tượng tương tự nhưng vẻ mặt lúc này vẫn tràn đầy kinh ngạc.

Đơn giản là vì dãy sơn mạch phía trước rất lớn, giống như một bức tường thành chắn ngang thiên địa làm cho người ta sinh ra cảm giác tuyệt vọng khi đối diện, không cách nào vượt qua.

Lúc này khoảng cách giữa Lâm Phong và Đại Hoang Sơn Mạch còn hơn trăm dặm nhưng hắn vẫn có cảm giác choáng ngợp, loại cảm giác này chẳng khác gì lần đầu nhìn thấy Thiên Hỏa Sơn.

Sau khi vượt qua Sa Hà, đám người Lâm Phong tiếp tục lang thang bên trong Sa Nguyên gần nửa tháng, thời gian này tương đối thuận lợi, bọn họ chỉ gặp phải Sa Bạo hai lần, tuy có hơi chật vật nhưng không thiệt hại về nhân mạng.

Hai ngày trước, tất cả mọi người đã rời khỏi Sa Nguyên, phía trước bọn họ là một thảo nguyên xanh cỏ, đầy nắng và gió, đây cũng chính là khu vực phụ cận Hỏa Nguyên.

Nhờ có những dòng đại hà từ Bắc Hoang đổ về kết hợp với thổ nhưỡng màu mỡ của Tây Hoang đã tạo ra một mảnh thiên địa lý tưởng để sinh vật phát triển, càng tiến đến gần đến Hỏa Nguyên càng thấy được nhiều gốc đại thụ có kích thước to hơn bình thường gấp mấy lần.

Yêu thú nơi này cũng không ít, ngay cả thiên thú cũng có vài đầu nhưng khi bọn chúng nhìn thấy đám người Lâm Phong xuất hiện đều tự động tránh đi.

Dù trời còn chưa tối nhưng các vị tôn giả đã quyết định nghỉ ngơi, nơi này không phải Sa Nguyên nên không có thạch động, tu sĩ có thể tùy ý dựng trại nhưng không được vượt quá khoảng cách ba dặm.

Ba người Lâm Phong tìm được một gốc đại thụ to lớn làm nơi nghỉ chân, để đảm bảo an toàn hắn còn bố trí thêm một vài trận pháp đơn giản xung quanh.

Sau khi bố trí trận pháp phòng ngự, Lâm Phong quay trở lại thì nhìn thấy một căn phòng nhỏ bên cạnh gốc đại thụ, khóe miệng khẽ nhếch lên.

- Thời của lão tử tới rồi.

Lâm Phong bước tới bên cạnh cửa phòng, trong lòng kiềm nén hưng phấn, nhỏ giọng gọi.

- Huân Vũ tỷ tỷ, đệ là Lâm Phong đây.

Lúc sau, cửa phòng mở ra, Huân Vũ xuất hiện, vì nàng chuẩn bị nghỉ ngơi nên chỉ mặc một lớp y phục đơn giản, nhìn kỹ có thể thấy nội y ẩn hiện bên trong.

- Lâm đạo hữu có chuyện gì sao?

- Tỷ tỷ có thể yên tâm nghỉ ngơi, đệ đã bày rất nhiều trận pháp xung quanh nơi này, đảm bảo không có ai đến làm phiền.

- Đa tạ đạo hữu.

Trong lúc Huân Vũ dựng chỗ có nhìn thấy Lâm Phong chạy loạn xung quanh, nàng có thể đoán ra được vài phần nguyên nhân.

- Không còn sớm nữa, đạo hữu cũng nên nghỉ ngơi.

- Đệ cũng muốn nghỉ nhưng mà không có chỗ a.

Chuyện là Lâm Phong mãi mê bố trí trận pháp nên quên mất phải dựng chỗ, đợi khi hắn phát hiện ra thì đã muộn rồi.