Bóng tối dưới hầm mỏ nặc mùi phân chuột và mồ hôi chua loét. Tiếng ngáy khò khè của đám phu mỏ vang lên từng nhịp rệu rã. Trên vách đá ướt nhẹp, một con nhện chân vằn nhẩn nha kéo tơ, nhốt một con ruồi chết khô vào giữa mạng.
Ninh Phàm vẫn ngồi bó gối trong góc khuất. Bắp tay trái của hắn ngứa ngáy điên cuồng. Dưới lớp giẻ rách ướt đẫm máu, vùng da xám ngoét đang dần bong tróc. Luồng lực hút lạnh lẽo từ lồng ngực đã xoay vòng suốt hai canh giờ, từ từ cắn nuốt sạch sẽ thứ chất lỏng tanh tưởi của cái xác, nhả ra một luồng nhiệt mỏng manh chạy dọc theo kinh mạch.
Vết thương bắt đầu đóng vảy. Hắn dùng ngón tay cái cạy nhẹ một mảng máu đen khô cứng bám sâu trong kẽ móng tay, gẩy nó rơi tõm xuống vũng bùn.
Tiếng sột soạt vang lên phá vỡ sự tĩnh mịch.
Gã mập Vạn Kim lết cái mông to béo qua đống than vụn, trượt đến ngồi xổm cạnh Ninh Phàm. Đai lưng bằng da rách của gã cọ vào vách đá kêu lẹt kẹt. Gã xòe bàn tay mập mạp bám đầy nhọ nồi ra. Trong lòng bàn tay gã, một cục quặng sắt thô đen sì đang nằm chễm chệ. Gã thản nhiên nhét cục sắt vào mồm, nhai rôm rốp như nhai đậu phộng. Mạt sắt sắc lẹm cứa rách nướu, rỉ ra chút máu loãng hòa cùng nước bọt đỏ ngòm, nhưng gã vẫn nuốt ực một cái.
"Thấy tao nhai đá, mày không bỏ chạy." Vạn Kim khịt mũi, thè lưỡi liếm vệt máu trên mép.
"Răng mày sắc." Ninh Phàm rũ mắt đáp, giọng khàn đặc.
Vạn Kim cười khùng khục. Gã thò cái tay bẩn thỉu vào sâu trong lớp bao bố trước ngực, lôi ra một vật thể đen thui, bốc mùi khét lẹt. Đó là một nửa con chuột cống nướng. Thịt chuột khô quắt, dính vài hạt cát lạo xạo.
Mùi mỡ chuột cháy xộc thẳng vào mũi Ninh Phàm. Dạ dày hắn lập tức co thắt dữ dội, dịch vị chua loét trào lên tận cuống họng.
"Muốn ăn không?" Vạn Kim đung đưa nửa con chuột trước mặt Ninh Phàm. "Đổi. Tao cho mày thịt, mày cho tao biết trong ngách mười ba có gì."
Ninh Phàm không nhìn mẩu thịt nướng. Hắn nhìn chằm chằm vào đồng tử của gã mập. Ở Hắc Thổ, kẻ mang thức ăn ra gạ gẫm giữa đêm thường là kẻ đang muốn dò xét giới hạn của con mồi trước khi siết cổ. Hắn khẽ co các đốt ngón tay phải lại, miết nhẹ vào rìa mảnh sành giấu trong tay áo.
"Một cái hốc lở. Và một cái xác người." Ninh Phàm lạnh nhạt nói.
"Mày giết nó?"
"Nó chết từ mùa đông trước." Hắn nói dối, mặt không đổi sắc. "Đá sập đè nát sọ."
Vạn Kim híp đôi mắt nhỏ xíu lại, nhìn chằm chằm vào bắp tay đang quấn giẻ rách của Ninh Phàm. Gã mập biết rõ nếu bị cái thứ trong ngách mười ba cắn trúng, da thịt phàm nhân sẽ thối rữa chỉ trong nửa canh giờ. Hắn chưa thối rữa, chứng tỏ mạng hắn cực cứng. Gã không vạch trần. Gã ném thẳng nửa con chuột nướng vào đùi Ninh Phàm.
"Tao cá cược với thằng què bên nhánh số chín hai vốc bột ngô, cược rằng đêm nay mày không chết." Vạn Kim nhổ một cục đá dăm ra khỏi miệng. "Ăn đi. Nếu ngày mai mày gục, mập gia tao lỗ to."
Ninh Phàm chộp lấy nửa con chuột. Hắn không nói một lời cảm ơn. Hắn cắn xé khối thịt dai nhách, nhai nát cả những mẩu xương sườn giòn rụm rồi nuốt thẳng. Vị đắng chát của lớp lông cháy khét và vị tanh mặn của máu tủy hòa quyện vào nhau. Thức ăn vừa chạm đáy dạ dày, luồng khí lạnh từ viên ngọc bên hông lập tức vồ lấy, nghiền nát và vắt kiệt từng giọt dinh dưỡng thô ráp nhất để truyền đi khắp tứ chi.
Bụng vẫn rỗng, nhưng khớp xương đã có lực.
"Năm viên quặng mày nộp lúc chập tối," Vạn Kim thì thầm, giọng hạ xuống mức thấp nhất, "là Hắc Lưu Hoàng tinh khiết. Đổi ở chợ đen được một tháng nước sạch. Lão Ba thọt không bao giờ nộp thứ đó lên miệng lò. Mai lão sẽ giấu nó vào ủng để tuồn ra ngoài."
"Thì sao?" Ninh Phàm dùng ngón cái miết sạch vệt mỡ chuột dính trên khóe môi.
"Tao muốn năm viên đó." Vạn Kim gãi gãi cái bụng bự sần sùi sẹo. "Tao biết lão giấu chìa khóa hòm sắt ở đâu. Mày đánh lạc hướng lão. Tao lấy quặng, mày được chia hai cái bánh ngô thật, không lấm bùn."
Ninh Phàm dựa lưng vào vách hầm ướt nhẹp. Dưới gót giày hắn, một chiếc đinh rỉ sét cong queo nhô lên từ mép vũng nước phèn. Hắn đảo mắt đo khoảng cách từ chỗ mình đến chỗ lão Ba thọt. Bảy bước chân. Lão già đó ngủ rất tỉnh, đầu gối lên cán cuốc chim, đùi luôn kẹp chặt cái túi da thú cất giấu quặng.
"Mày muốn lấy thì tự đi mà rạch túi lão." Ninh Phàm nhắm hờ mắt lại. "Tao không gánh mạng thay cho mày."
"Đồ hèn chết nhát." Vạn Kim chửi thề một tiếng, lết mông quay về đống than vụn của mình. "Nhớ đấy, nửa con chuột này là tao cho mày vay."
Gió lùa qua kẽ đá trên đỉnh đầu rít lên từng hồi thê lương. Ninh Phàm không mở mắt. Hắn không hèn, cũng không sợ lão già thọt. Nhưng ở một nơi không có ánh sáng mặt trời, kẻ ra tay trước luôn là kẻ lộ nhược điểm trước. Sự tham lam của con người không cần hắn phải kích động, nó sẽ tự thiêu rụi chính chúng. Hắn vắt tay phải lên đầu gối, giữ cạnh mảnh sành nằm ngang lòng bàn tay, ép nhịp thở chìm lẫn vào nhịp đập rệu rã của những kẻ xung quanh chờ trời sáng.
Hết chương 11
Chúc anh chị em đọc truyện vui vẻ. Đây là truyện đầu tay có gì thiếu sót mong mn góp ý ạ. Chân thành cảm ơn mn rất nhiều.