Bóng tối dưới bãi tập kết dần loãng ra, nhường chỗ cho thứ ánh sáng xám xịt hắt xuống từ kẽ nứt trên trần hầm. Một con bọ hung cụt một bên chân trước đang ì ạch đẩy viên phân chuột khô lăn qua mũi giày rách của Ninh Phàm. Hắn nhắm hờ mắt, nhịp thở đều đặn, nhưng mười ngón tay vẫn đan vào nhau, giấu kỹ mảnh sành sát trong ống tay áo.
Tiếng ngáy của đám phu mỏ thưa dần. Ở khoảng đất trống cách chỗ hắn bảy bước chân, lão Ba thọt cựa mình.
Lão chống tay ngồi dậy, khạc một bãi đờm đặc quánh xuống vũng bùn. Lão đảo mắt con ngươi vẩn đục hằn tia máu nhìn quanh. Đám phu mỏ xung quanh vẫn đang ngủ say như chết. Lão Ba thọt thò tay bẩn thỉu vào đai lưng, lôi cái túi da thú ra. Lão tháo chiếc ủng da bò mục nát bên chân trái bị thọt, dốc ngược túi, nhét năm viên quặng đen bóng tinh khiết vào sâu dưới lót đế. Xong xuôi, lão xỏ chân vào lại, nện gót bùm bụp xuống đất cho vừa vặn.
Ninh Phàm hé nửa mi mắt, ghi nhận vị trí gót ủng. Nhịp tim hắn không đổi.
Keng! Keng!
Tiếng chiêng sắt rỉ vang lên chát chúa dội từ miệng lò xuống. Ba tên quản sự mặc áo chẽn xám, hông giắt roi mây đi xuống bãi. Tên đi đầu xách theo một cuộn xích lớn còn dính máu khô đen sì.
"Dậy! Lũ súc vật! Giao quặng! Điểm danh!"
Đám phu mỏ lóp ngóp bò dậy. Mùi hôi thối xộc lên nồng nặc khi những thân thể cáu bẩn cọ xát vào nhau. Gã mập Vạn Kim lết cái mông to béo đứng lên. Lúc đi ngang qua đống củi mục dùng để đun nước phèn, gã mập bất thần vấp chân. Chiếc đinh sắt cong queo trên thắt lưng gã móc ngoắc vào sợi dây thừng buộc cái giá gỗ mẻ.
Rầm!
Cái giá đổ sập. Thùng gỗ đựng nước phèn duy nhất của nhánh số bảy nghiêng ngả. Một phần ba lượng nước quý giá trào ra, lênh láng khắp nền bùn đen. Vài gã phu mỏ đang khát khô cổ gào lên, điên cuồng lao tới nằm rạp xuống đất, thè lưỡi liếm nước lẫn bùn nhão.
"Lũ chó đói!" Tên quản sự gầm lên, vung roi mây quất vun vút vào đám đông đang tranh cướp. Da thịt rách toạc. Tiếng kêu la ầm ĩ. Hỗn loạn nổ ra.
Lão Ba thọt giật mình lùi lại để tránh vũng nước trào tới. Chân trái mang chiếc ủng độn quặng của lão bước hụt, giẫm phải một hòn đá dăm trơn trượt. Trọng tâm lệch đi, lão loạng choạng ngã ngửa ra sau.
Ninh Phàm không chớp mắt. Hắn bật dậy như một con báo ốm. Bảy bước chân được rút ngắn trong hai nhịp thở.
Hắn lao tới, vờ như bị dòng người xô đẩy chạy trốn roi mây, ngã nhào thẳng lên chân trái của lão thọt. Bàn tay phải quấn giẻ rách của hắn trượt nhanh xuống cổ chân lão. Cạnh sành sắc lẹm giấu trong tay áo trượt ra, khứa một đường gọn gàng, sắc lẹm đứt phăng phần gót bằng da bò nát.
Da mục bung ra. Năm viên quặng Hắc Lưu Hoàng tinh khiết rơi tọt vào lòng bàn tay Ninh Phàm, lạnh buốt.
"Thằng chó ốm! Mắt mù à!" Lão Ba thọt gầm lên, vung cán cuốc đập một cú trời giáng thẳng vào bả vai Ninh Phàm.
Cơn đau buốt dội lên tận mang tai. Ninh Phàm lăn vòng ra mặt bùn, lùi lại rúc vào sát vách đá ẩm ướt. Hắn cúi gằm mặt, hai cánh tay gầy nhom ôm lấy đầu vờ chịu trận. Dưới lớp áo tơi, năm viên quặng đã nằm trọn trong túi vải lót sát lồng ngực.
Ở đằng kia, Vạn Kim ôm cái lưng mập mạp rỉ máu do bị roi mây quất trúng, rên la thảm thiết. Tên quản sự điên tiết đạp thẳng mũi giày bịt sắt vào mặt gã: "Cút vào lò đào quặng cho tao! Hôm nay trừ một nửa khẩu phần nước!"
Đám đông bị dồn sâu vào các ngách hầm bằng những nhát roi xé gió.
Lão Ba thọt lóp ngóp chống cuốc đứng dậy. Lão liếc nhìn chiếc ủng rách toạc dưới gót. Sắc mặt chằng chịt sẹo bỏng của lão trắng bệch đi trong tích tắc. Lão đảo mắt điên cuồng nhìn quanh vũng bùn lầy lội, nhưng rồi lão vội vã kéo lê cái chân thọt lùi ra sau đống đá dăm, không dám hé răng nửa lời với bọn quản sự. Nếu để lộ chuyện tư túi quặng tinh khiết, lão sẽ bị bọn áo xám lột da sống ngay tại bãi.
Ninh Phàm khom lưng, nhặt cái giỏ mây rỉ máu lên, lầm lũi đi thẳng vào hẻm tối.
Dạ dày hắn lại cồn cào. Bắp tay trái nơi đóng vảy xám từ vết cắn của cái xác khô đang ngứa ran lên từng chặp. Ở sát lồng ngực hắn, viên ngọc nứt chạm vào hơi lạnh của năm viên quặng đen. Nó dường như ngửi thấy tia linh lực nguyên thủy tích tụ trong đá, bắt đầu phát ra âm thanh xè xè cực nhỏ như tiếng kiến nhai mộc nhĩ, chầm chậm hút lấy luồng hơi lạnh đó chuyển hóa thành chút nhiệt lượng mỏng manh chạy dọc sống lưng hắn.
Ninh Phàm dùng ngón tay cái gãi nhẹ một vệt bùn khô dính trên gò má. Dưới gót giày rách của hắn, một mẩu xương chuột rỗng ruột bị giẫm nát vỡ vụn, chìm lỉm vào vũng nước đọng màu vàng khè.
Hết chương 12
Chúc anh chị em đọc truyện vui vẻ. Đây là truyện đầu tay có gì thiếu sót mong mn góp ý ạ. Chân thành cảm ơn mn rất nhiều.