Thiên Mệnh Hành Giả

Chương 14: TRO TÀN VÀ ĐÁ BÙN



Bóng tối trong ngách mười ba đặc quánh như tương hồ. Tiếng nước phèn nhỏ giọt tong tỏng xuống vũng bùn lầy, vang lên từng nhịp rỗng tuếch.

Ninh Phàm ngồi co một chân trên nền đất lạnh ngắt. Hắn nâng thanh sắt gỉ lên sát ngang tầm mắt. Không có bất kỳ vệt máu đen nào của lão Ba thọt lưu lại trên bề mặt sần sùi. Khối kim loại xám xịt, cùn lụt này giống như một cái dạ dày đói khát, đã lặng lẽ cắn nuốt sạch sẽ mọi dấu vết của sự bạo liệt vừa diễn ra. Hắn dùng ngón tay cái miết mạnh dọc theo cạnh sắt mẻ móp. Lớp rỉ sét lạo xạo cọ vào da thịt, nhưng tuyệt nhiên không cắt đứt nổi một tầng biểu bì.

Chẳng có chút linh tính hay sự sắc bén nào của một món vũ khí. Nó chỉ là một cục phế liệu nặng trịch.

Hắn vốc một nắm bùn nhão, chà xát qua loa lên thanh sắt để che đi hình thù kỳ dị, rồi xé thêm một dải áo tơi quấn chặt nó lại. Hắn nhét thanh kim loại vào thắt lưng, giấu sâu dưới mép áo rách. Ở lồng ngực, viên ngọc bùn sau khi ăn sạch linh lực từ năm viên Hắc Lưu Hoàng tinh khiết đã hóa thành một dòng chất lỏng lạnh buốt,xuyên qua lớp vải lót, thấm thẳng vào da thịt lồng ngực hắn rồi biến mất, không để lại dấu vết.

Keng! Keng! Keng!

Tiếng chiêng sắt chát chúa từ miệng hầm dội xuống, xé toạc sự tĩnh mịch. Hết canh.

Ninh Phàm chống một tay xuống đất, chậm rãi đứng dậy. Khớp gối hắn kêu rắc rắc. Hắn khom lưng nhấc chiếc giỏ mây đựng đầy quặng lưu huỳnh loại thường lên vai. Quai giỏ nghiến vào vết thương cũ trên bả vai rỉ máu. Hắn lầm lũi bước ra khỏi ngách hầm hẹp, đi về phía bãi tập kết.

Dưới ánh đuốc leo lét, đám phu mỏ đang lóp ngóp bò dậy, xếp hàng rồng rắn trước đĩa cân sắt. Mùi mồ hôi chua loét quyện với mùi phân chuột bốc lên nồng nặc.

Tên quản sự mặc áo chẽn xám đứng khoanh tay cạnh thùng nước phèn. Hắn đảo mắt nhìn quanh bãi đất trống.

"Lão Ba đâu?" Tên quản sự gắt gỏng, vung roi mây quất đánh "chát" xuống nền đá. "Thằng thọt đó trốn việc à?"

Đám phu mỏ im thin thít, gục mặt xuống ngực. Không ai dám lên tiếng.

Ninh Phàm đứng lẫn trong đám đông, tròng mắt ráo hoảnh nhìn mũi giày rách của mình. Lão Ba thọt bị hắn đánh gãy xương sườn và đập nát khớp gối trái, chắc chắn đang trốn trong một cái hốc tối nào đó. Lão không dám bò ra mách lẻo. Nếu bọn quản sự lôi lão ra ngoài, bí mật về năm viên quặng tinh khiết lão định tuồn đi bán chợ đen sẽ vỡ lở. Ở Hắc Thổ, kẻ ăn cắp tài nguyên của mỏ sẽ bị lột da sống, nhồi cỏ vào bụng rồi treo trước miệng lò. Lão già đó thà chết gục trong bóng tối còn hơn bị đưa lên mặt đất.

"Mặc xác nó. Thằng trọc, lên thay lão Ba đứng cân! Đứa nào thiếu quặng, tự giác úp mặt vào vách đá nhịn nước!" Tên quản sự nhổ bãi bã trầu xuống vũng nước.

Hàng người bắt đầu nhích lên. Ninh Phàm trút giỏ mây của mình xuống đĩa sắt. Vừa vặn qua vạch ba mươi lăm cân. Hắn xách giỏ không, bước lùi ra góc tối cạnh lối lên cửa miệng lò, lẳng lặng thở hắt ra.

Một khối thịt to béo lết tới, chắn ngang tầm nhìn của hắn.

Vạn Kim nhai trệu trạo một viên đá sỏi nhỏ trong miệng. Lưng áo bao bố của gã mập rách bươm, vết roi mây hôm qua rỉ dịch vàng nhầy nhụa dính bết vào vải. Gã thò cái mũi tẹt nặc mùi mỡ chuột hít hà quanh người Ninh Phàm.

"Mùi máu lạ." Vạn Kim híp đôi mắt nhỏ xíu lại, chằm chằm nhìn vào cổ áo tơi của Ninh Phàm. "Mày đâm ai à?"

"Đâm chuột." Ninh Phàm giọng khàn đặc, không chớp mắt.

"Khịt... Chuột đéo gì to bằng lão Ba thọt?" Gã mập cười khùng khục, hạ giọng nhỏ đến mức chỉ hai người nghe thấy. "Tao không thấy lão ra cân quặng. Mày lấy được năm viên Hắc Lưu Hoàng rồi đúng không? Đưa đây. Tao chia cho mày ba cái bánh ngô."

Ninh Phàm rũ mắt. Hắn móc từ trong túi lót ngực áo ra một vốc tro tàn màu xám ngoét, dính đầy mồ hôi đen kịt, xòe ra trước mặt Vạn Kim. Gió lùa qua hẻm đá thổi bay lả tả những hạt tro vụn vào không khí.

"Hóa tro rồi." Hắn thản nhiên đáp.

Vạn Kim trừng mắt. Gã dùng ngón tay béo múp quệt một ít tro đưa lên mũi ngửi. Không có mùi đá, chỉ có mùi khét của một thứ năng lượng bị vắt kiệt. Cơ mặt gã mập co giật. Quặng Hắc Lưu Hoàng cứng như thép, ném vào lò nung ba ngày ba đêm cũng không thể hóa thành thứ tro vụn vô dụng này.

"Mẹ kiếp... Mày giấu đi đâu rồi?" Vạn Kim chửi thề, định thò tay tóm lấy cổ áo Ninh Phàm.

Ninh Phàm không lùi lại. Bàn tay phải của hắn từ từ hạ xuống, đặt hờ lên phần thắt lưng nơi giấu thanh sắt gỉ. Ánh mắt hắn tĩnh lặng, lạnh lẽo ghim thẳng vào yết hầu gã mập. Một luồng sát khí hoang dã, không che giấu tỏa ra từ thân hình gầy nhom.

Vạn Kim khựng lại. Ở Hắc Thổ, kẻ nào dám nhìn chằm chằm vào động mạch cổ kẻ khác bằng ánh mắt đó, kẻ đó thực sự dám giết người. Gã mập từ từ thu tay về, lùi lại nửa bước, nhổ viên sỏi nát bét trong miệng ra vũng bùn.

"Được. Đồ hèn mà mạng cứng." Vạn Kim gãi cái bụng to, xoay lưng lết về phía miệng lò. "Tao đéo thèm quản mày ăn cắp kiểu gì. Nhưng mày nợ mập gia một nửa con chuột nướng. Sống cho lâu vào mà trả nợ."

Ninh Phàm thả lỏng các đốt ngón tay. Hắn theo dòng người phu mỏ lê từng bước nặng nhọc đi ngược lên con dốc trơn trượt để ra khỏi nhánh hầm số bảy.

Bình minh trên Hắc Thổ đón hắn bằng một cơn gió buốt thấu xương. Bầu trời xám đục như một vũng nước rửa bát. Mưa lất phất rơi xuống khuôn mặt cáu bẩn, rửa trôi một vệt nhọ nồi dính trên khóe môi Ninh Phàm. Khí lưu huỳnh nghẹn ứ dưới phổi được tống ra ngoài, thay bằng thứ không khí lạnh lẽo nhưng tự do của bề mặt đất hoang.

Hắn kéo cao vạt áo tơi rách, lầm lũi hòa vào dòng người rách rưới đang kéo nhau về khu ổ chuột. Dưới gót giày nát của hắn, một con cuốn chiếu chết khô bị giẫm gãy đôi, lún sâu vào lớp bùn vàng khè ven đường. Ở dưới lòng đất, máu chảy không có tiếng. Kẻ nào có thể nuốt tiếng rên la của chính mình vào bụng, kẻ đó mới được nhìn thấy mặt trời ngày hôm sau. Hắn đưa tay xoa nhẹ vào lớp vải cứng cộm lên ở thắt lưng, nhịp bước chân đều đặn không đổi.