Gió sớm lùa qua khe hở trên phên nứa, mang theo thứ mùi khét lẹt của xỉ than. Ninh Phàm đẩy cánh cửa gỗ mục nát bước vào lều.
Mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, quyện với mùi chua loét của bát nước bột ngô đổ rữa từ hôm trước. Trong góc tối, chỗ nằm của mẹ hắn vẫn in hằn một vết lõm sâu hoắm trên đống rơm xộc xệch. Tấm chăn chiên rách bươm nằm vắt vẻo một nửa trên nền đất ẩm. Ở mép vách lều, một sợi dây đay tước xơ lòi ra từ mối thắt hỏng, đung đưa nhè nhẹ theo gió.
Ninh Phàm lết đến góc lều, thả chiếc giỏ mây rỗng xuống. Hắn ngồi bệt lên nền đất lạnh ngắt. Khớp xương toàn thân kêu rắc rắc sau một đêm vắt kiệt sức lực dưới hầm mỏ.
Hắn luồn tay vào dưới mép áo tơi rách, rút thanh sắt gỉ ra. Khối kim loại đen xỉn, nặng trịch nằm im lìm trong lòng bàn tay gầy gò. Hắn nhặt nửa cái bát đất nung bị mẻ vứt dưới chân lên, cầm mép bát sắc lẹm cứa mạnh một đường ngang qua thân thanh sắt.
Lưỡi bát mẻ chạm vào bề mặt rỉ sét, lập tức vụn ra thành bột đất đỏ, lả tả rơi xuống nền đất. Âm thanh va chạm chói tai bị một cái hố không đáy bên trong khối sắt cắn nuốt sạch sẽ. Khối phế liệu này triệt tiêu hoàn toàn chấn động và âm thanh.
Rầm!
Cánh cửa gỗ vốn đã mục nát bị đạp văng hẳn một bên bản lề.
Một gã đàn ông to con, cởi trần lộ hình xăm đầu lâu xám ngoét trên bả vai bước vào. Mùi rượu lúa mạch nồng nặc phả ra trong không gian hẹp. Tay gã lăm lăm một thanh gậy gỗ đóng chi chít đinh sắt gỉ.
"Thằng chó ốm, mạng lớn đấy, chưa bỏ xác dưới mỏ à?" Gã mặt sẹo nhổ bãi nước bọt văng trúng mũi giày rách của Ninh Phàm. "Cái lều này bang Quỷ Sa thu hồi. Lột cái áo tơi ra, để lại cái giỏ mây rồi cút."
Ninh Phàm không đứng dậy ngay. Tròng mắt hắn ráo hoảnh. Hắn đảo mắt đo khoảng cách từ chỗ mình đến gã mặt sẹo. Năm bước. Lực cánh tay của một thiếu niên đói khát không thể nào đỡ nổi một gậy đinh nện xuống. Hắn liếc nhìn nền đất ngay dưới chân gã to con. Ở đó có một mảng bùn đọng nước màu vàng khè, bên dưới là hố sụt do mạch nước phèn ăn mòn từ mùa mưa năm ngoái, chỉ được che tạm bằng vài thanh tre mục và một lớp đất sét mỏng.
"Ta nộp tiền đinh tháng này rồi." Ninh Phàm khàn giọng đáp, tay phải lén nắm chặt thanh sắt gỉ giấu dưới vạt áo, từ từ đứng lên.
"Tiền của người chết đéo tính." Gã mặt sẹo nhếch mép cười gằn, bước tới một bước. "Không cút thì tao đánh gãy gót chân mày rồi quăng ra mương."
"Đồ trên người ta, ngươi tự tới mà lột."
Ninh Phàm khiêu khích, đồng thời lùi gót chân trái lại nửa bước, vờ như run rẩy muốn bỏ chạy về phía vách phên nứa.
Gã mặt sẹo mất kiên nhẫn. Sự kiêu ngạo của một kẻ đi đòi nợ thuê trước một tên phu mỏ gầy giơ xương khiến gã không thèm nhìn xuống đất. Gã gồng vai, vung cây gậy đinh lao tới, nện thẳng một cú trời giáng xuống đỉnh đầu Ninh Phàm.
Ninh Phàm lập tức lăn vòng sang bên phải, đập vai vào chiếc lu đất nung rỗng tuếch.
Rắc!
Không có tiếng gậy đập trúng người. Chỉ có tiếng ván tre mục nát gãy nát.
Trọng lượng hơn hai trăm cân của gã mặt sẹo cộng với lực lao tới khiến lớp đất sét mỏng manh sụp lở hoàn toàn. Chân phải của gã lọt thỏm xuống hố nước phèn sâu ngập đến đùi. Các cạnh ván tre tước nhọn đâm ngược vào bắp chân gã. Trọng tâm mất đột ngột, gã ngã sấp mặt về phía trước, cằm đập mạnh vào góc cái bệ đất nung nứt nẻ.
Cây gậy đinh văng khỏi tay, rơi loảng xoảng vào góc lều. Gã rên lên một tiếng đau đớn nghẹn ứ, cố dùng hai tay chống xuống bùn để rút chân lên.
Ninh Phàm không bỏ lỡ nửa nhịp thở. Hắn chồm tới từ phía hông phải của gã. Khối sắt gỉ cùn lụt, nặng trịch được vung lên bằng cả hai tay, nện thẳng một cú chát chúa vào thái dương gã đàn ông đang kẹt cứng.
Không có tiếng hộp sọ vỡ. Thanh sắt gỉ nuốt trọn mọi âm thanh và độ dội ngược. Gã mặt sẹo giật nảy lên, hai mắt trợn trắng, tĩnh mạch cổ nổi cộm rồi gục hẳn nửa thân trên xuống vũng bùn lầy lội, bọt mép trào ra trắng xóa.
Sự tồn tại không được quyết định bằng cơ bắp, mà bằng việc kẻ nào biết rõ chỗ đất mục dưới chân mình hơn.