Bóng tối trong lều đặc quánh. Gió luồn qua khe nứt trên phên nứa, rít lên từng hồi sắc lẹm. Cánh cửa gãy bản lề đập cạch cạch vào khung gỗ mục.
Trên nền đất, gã mặt sẹo nằm sấp, chân phải vẫn kẹt cứng dưới hố sụt lầy lội nước phèn. Lồng ngực vạm vỡ của gã chỉ còn phập phồng những nhịp đứt quãng, yếu ớt. Bọt mép trắng xóa trào ra, mang theo thứ mùi rượu lúa mạch rẻ tiền chua loét nồng nặc.
Ninh Phàm quỳ một gối xuống mặt bùn lạnh ngắt. Gã to con chưa tắt thở hẳn. Cú đập bằng thanh sắt gỉ chỉ phá nát màng nhĩ và gây chấn động não. Hắn rút mảnh sành sắc lẻm giấu trong ống tay áo ra, kề sát xuống động mạch cổ gã, ấn mạnh và kéo ngang một đường dứt khoát.
Máu sẫm màu trào ra, nóng hổi, lan loang lổ trên nền bùn ẩm. Gã giật nảy lên ba nhịp rồi hai mắt mở trừng trừng, chết hẳn. Thanh sắt gỉ chạm vào vũng máu loang, bề mặt xám xịt của nó âm thầm hút cạn những vệt máu đen đặc mà không để lại chút tì vết nào.
Ninh Phàm buông tay. Ánh mắt hắn tĩnh lặng, mười đầu ngón tay lướt nhanh qua đai lưng của cái xác. Hắn lôi ra được một cái túi gấm thô. Bên trong có ba mươi đồng tiền kẽm rỉ xanh và một lệnh bài bằng gỗ lim khắc hình đầu lâu.
Lệnh bài của Quỷ Sa bang.
Giữ thứ này là cầm bùa gọi hồn. Hắn đặt tấm lệnh bài lên một hòn đá phẳng, dùng gót của thanh sắt gỉ nện mạnh xuống. Khối kim loại phế liệu nuốt trọn mọi chấn động. Tấm lệnh bài nát vụn thành dăm gỗ. Hắn gom mớ dăm đó nhét vào túi lót áo tơi, cùng với mớ tiền kẽm rỉ.
Mùi máu bắt đầu bốc lên tanh tưởi. Vứt cái xác ở lại lều là tự thắt cổ mình. Nhưng sức của hắn không thể vác nổi một cái xác nặng hơn hai trăm cân.
Ninh Phàm cởi phăng tấm da thú đeo chéo vai, đang quấn quanh thắt lưng dày cộm của gã mặt sẹo ra, trải phẳng trên nền đất. Hắn dùng toàn lực lật ngửa cái xác, lăn nó nằm gọn lên tấm da thú, rồi cuộn tròn lại. Tấm da thú trơn trượt sẽ làm giảm ma sát. Hắn nắm lấy hai vạt áo, kéo lê cái xác ra khỏi bậc cửa.
Bên ngoài, mưa bắt đầu trút xuống nặng hạt.
Lưng áo da cày thành một vệt sâu trên nền bùn nhão nhoét ngoài ngõ. Ninh Phàm thở dốc, bắp tay râm ran nhức buốt. Dưới gót giày hắn, một nửa mảnh ngói vỡ bị cọ xát lật úp mặt nhám xuống đất, để lộ ra mặt trong nhẵn bóng bám đầy thứ rêu đen sền sệt rỉ nước. Hắn kéo cái xác đi hơn nửa dặm, hướng thẳng về bãi rác trung tâm của khu Hắc Thổ.
Ở đó có một mương nước thải chảy ra từ xưởng luyện quặng, đặc quánh axit và lưu huỳnh. Ninh Phàm dừng lại bên mép vực. Hắn đạp mạnh gót giày, cuộn da thú mở ra đẩy cái xác lăn lông lốc xuống mương. Thứ chất lỏng vàng khè sủi bọt lập tức bao trùm lấy cái xác, bốc lên một làn khói trắng khét lẹt, tiện tay vứt luôn cái túi gấm. Đến sáng mai, khuôn mặt xăm trổ kia sẽ bị ăn mòn không còn thể nhận dạng, chỉ là một cái xác vô danh trong hàng ngàn cái xác ở bãi mỏ này. Hắn thu lại tấm da thú vào giỏ. Thầm nghĩ “Cái da thú này đổi lấy chút đồ ăn” .
Mưa lớn xối xả cuốn trôi hoàn toàn vệt bùn cày xước trên lối đi. Ninh Phàm quay lại lều. Hắn vốc từng nắm tro xám ở bệ bếp, rắc đều lấp kín vũng máu loang, che đi thứ mùi tanh tưởi.
Gió bên ngoài quật mạnh. Chỗ lồng ngực từng đặt viên ngọc nứt nẻ giờ trống rỗng, nhưng một luồng hơi ấm kỳ lạ vẫn đập cùng nhịp tim hắn. Ninh Phàm kéo cao vạt áo tơi che khuất nửa khuôn mặt, bước ngược ra màn mưa xám xịt.
Hắn đi thẳng đến khu chợ đen giáp ranh bãi mỏ. Dưới mái bạt rách bốc khói nghi ngút, lão chủ quán chột mắt đang vung dao phay chặt bụp bụp những khúc xương lợn trên mặt thớt gỗ lõm sâu chằng chịt vết xước.
"Một cân thịt mỡ. Nửa hồ lô rượu." Ninh Phàm khàn giọng. Hắn đặt mười lăm đồng tiền kẽm rỉ xanh lên mép thớt dính đầy mỡ.
Lão chột dừng dao. Con mắt duy nhất híp lại, đánh giá bộ dạng gầy rách tơi tả của tên thiếu niên. Lão dùng ngón tay cái nhón đồng tiền kẽm lên, khịt mũi.
"Tiền kẽm đúc mẻ góc. Tiền thu họ của bang Quỷ Sa." Lão chột gõ cạch đồng tiền xuống mặt gỗ. "Thằng nhãi, mày vừa bới xác ở cái hố nào lên thế?"
"Bán hay không?" Tròng mắt Ninh Phàm ráo hoảnh. Cùi chỏ phải của hắn khẽ hạ xuống, tì nhẹ vào thắt lưng.
Lão chột nhìn chằm chằm vào ánh mắt tĩnh lặng, không chút gợn sóng hay hoảng loạn của khách hàng. Lão chép miệng “Không đủ!”.
Ninh Phàm lôi tấm da thú ra đặt lên mặt bàn. Lão vung dao xẻo một tảng thịt mỡ ném phịch lên tàu lá chuối héo, lùa chỗ tiền kẽm vào tạp dề, tiện tay lấy tấm da thú lót vào ghế ngồi.
Ninh Phàm xách gói thịt, xoay lưng đi thẳng vào màn mưa. Ở Hắc Thổ, tiền bạc không có chủ nhân thực sự, nó chỉ tạm thời nằm trong túi của kẻ trễ hẹn với cái chết lâu nhất.