Không khí tại bãi tập kết nhánh số bảy quánh lại vì mùi bùn đọng, mồ hôi chua loét và phân chuột. Gió lùa qua những kẽ nứt từ ngách mười ba mang theo vị lưu huỳnh gắt nồng, rít lên từng hồi u u như tiếng cưa gỗ hỏng.
Ninh Phàm lùi gót chân, ép chặt sống lưng vào sát một góc khuất tăm tối lởm chởm đá tảng. Hắn luồn bàn tay trái xuống thắt lưng, dứt khoát lôi ra thanh sắt gỉ xám xịt. Khối kim loại phế liệu cùn lụt, nặng trịch và lạnh toát.
Hắn tì thanh sắt vào vách hầm, dùng sức xé toạc một dải vải dài từ phần gấu của chiếc áo tơi rách bươm. Hắn đặt thanh kim loại áp sát dọc theo mặt ngoài cẳng tay phải. Từng vòng vải thô ráp quấn siết lại, vòng qua da thịt và lớp gỉ sét, ép chặt chúng vào nhau thành một khối. Hắn gập khuỷu tay, dùng hai hàm răng cắn lấy đầu mảnh vải, giật mạnh một nhịp.
Nút thắt khóa cứng. Thanh sắt gỉ đã nằm gọn gàng dưới lớp ống tay áo rộng lùng thùng, biến thành một tấm giáp ngầm cứng ngắc. Bất cứ thứ gì quất xuống cẳng tay phải của hắn lúc này đều sẽ đập thẳng vào một vỉa kim loại trơ lỳ. Hắc liếc mắt vào nơi ngực trái.
Dưới lớp áo lót sát lồng ngực, viên ngọc bùn cộm lên trước đây đã biến mất. Kể từ cái đêm viên ngọc tan chảy, một vật thể cứng ngắc, lạnh lẽo đã ghim thẳng vào sâu bên dưới lớp nhục thân, áp sát buồng tim hắn. Mỗi ngày nó càng to lớn hơn. Có lúc nó nằm chìm nghỉm, tĩnh lặng. Có lúc nó như cái hắc động hút tất cả mọi thứ. Thỉnh thoảng, nó truyền ra một luồng hơi lạnh buốt tủy cọ xát vào lồng ngực, giống như một con ký sinh trùng đang co cụm ngủ đông, tham lam dùng chính dòng máu nóng của hắn để ẩn náu. Hắn thở dài.
Trên một thanh xà cừ mục nát chống trần hầm ngay trên đỉnh đầu Ninh Phàm, một đoạn dây đay đứt tơi tả rung lên bần bật trong gió, từng sợi xơ gai lả tả rụng xuống mặt vũng nước phèn đục ngầu, nổi lềnh bềnh.
Keng! Keng! Keng!
Tiếng chiêng đồng nứt mẻ gióng lên chát chúa từ lối vào bãi tập kết, xé toạc sự tĩnh mịch.
Ba tên quản sự mặc áo chẽn xám bước lùi xùi xuống dốc. Hôm nay chúng không mang theo cân sắt hay cuốn sổ ghi chép định mức. Trên tay mỗi tên lăm lăm một sợi roi mây to bằng ngón tay cái người lớn. Bề mặt roi bóng nhẫy, sẫm màu vì được ngâm qua nước muối đặc và tẩm dầu thông, đan xen vài móc sắt nhỏ gỉ ngoét lởm chởm.
"Mạch nước ngầm dưới hầm cạn rồi! Lũ súc vật vô dụng chúng mày tiêu tốn quá nhiều khẩu phần!" Tên quản sự đi đầu gầm lên, khạc một bãi bã trầu đỏ lòm xuống nền đất đen. "Dọn dẹp bớt những cái mồm ăn bám đi!"
Không có giải thích thêm. Không có điểm danh. Bọn tiên nhân bề trên đã ra lệnh, mạng của Nô Khoáng lúc này chỉ là những con số cần phải trừ đi trên sổ sách.
Vút! Chát!
Sợi roi mây đầu tiên vung lên xé gió, quất thẳng xuống lưng một gã phu mỏ già đang quỳ rạp dưới đất ho khùng khục. Lớp áo gai rách toạc. Da thịt bị móc sắt cày xới, lật tung lên để lộ những thớ mỡ vàng khè và máu đen trào ra. Gã già chỉ kịp rú lên một tiếng gãy vụn, ngã đập mặt xuống đống than, sống lưng gập xuống một góc dị dạng. Tắt thở ngay lập tức.
Chát! Phập!
Đợt thanh trừng bùng nổ. Tiếng roi mây quật vào xương thịt vang lên chan chát, khô khốc. Mùi máu tươi tanh tưởi lập tức bốc lên, đè bẹp vị lưu huỳnh.
Sự hoảng loạn bủa vây bãi tập kết. Đám phu mỏ gầy giơ xương gào thét, dẫm đạp lên nhau để tháo chạy. Bọn chúng xô đẩy, trượt ngã trên những vũng bùn lầy lội, cào cấu lẫn nhau chỉ để chui rúc vào những kẽ nứt sâu hơn. Nhưng lối ra đã bị chặn kín. Bọn quản sự không quan tâm ai là ai, chúng cứ nhắm vào những bóng dáng già yếu, chậm chạp hoặc kiệt sức nhất mà quật. Một cái xác bị đánh vỡ hộp sọ, óc và máu văng tung tóe lên mặt đá hoa cương.
Từ vạt áo rách của cái xác vừa ngã gục, một đồng tiền kẽm mẻ góc văng ra, nảy lốp bốp trên mặt sỏi rồi kẹt cứng vào một rãnh nứt, nằm im lìm dưới gót giày của những kẻ đang điên cuồng giẫm đạp tháo thân.
Ninh Phàm ép sát người vào vách đá. Lưng áo tơi dính chặt vào lớp rêu trơn trượt.
Hơi thở của hắn bị cưỡng ép đè xuống mức nông nhất. Ánh mắt của hắn gim chặt vào quỹ đạo vung lên của những sợi roi mây dính máu. Cánh tay phải của hắn gồng cứng, thu ép sát vào mạng sườn. Bó cơ dưới lớp da xám xịt căng như dây cung. Nếu một lưỡi roi chệch hướng văng tới chỗ hắn, hắn sẽ lập tức giơ ngang cẳng tay phải lên chắn. Lực đạo của roi mây dù mạnh đến đâu cũng sẽ bị thanh sắt gỉ bên dưới đánh bật lại, thay vì xé rách gân cốt hắn.
Giữa đám đông đang cuộn trào như bầy kiến vỡ tổ, một khối thịt bốc mùi mỡ chuột nướng lết quèn quẹt qua mặt bùn, tạt thẳng vào bóng râm chỗ Ninh Phàm đang nấp.
Là Vạn Kim.
Gã mập thở hồng hộc, khuôn mặt bự mỡ co rúm lại vì hoảng loạn. Lưng áo bao bố của gã vừa hằn thêm một vết roi tứa máu, dịch vàng nhầy nhụa dính bết vào sợi gai. Đôi mắt ti hí của gã quét nhanh qua vị trí vung roi của bọn quản sự, rồi ghim chặt vào gót giày rách của Ninh Phàm. Ở ngay sát chân Ninh Phàm chưa tới hai tấc, là mép lởm chởm của một cái hố sụt sâu hoắm, thứ kết nối thẳng xuống mạch ngầm của ngách mười ba.
Vạn Kim nhổ toẹt một vụn đá đang nhai dở trong miệng ra ngoài.
"Thằng chó ốm." Gã rít lên qua kẽ răng.
Không có lấy nửa nhịp báo trước, cũng không có vẻ gì là thù hằn. Vạn Kim xoay hông, vung cái chân béo múp bọc trong chiếc ủng da bò cứng ngắc, đạp một cú bạo liệt mang theo toàn bộ trọng lượng hơn trăm cân nện thẳng vào nhượng chân trái của Ninh Phàm.
Lực dội tới quá mạnh. Khớp gối Ninh Phàm lập tức khụy xuống. Lớp bùn trơn trượt dưới đế giày mất độ bám. Trọng tâm của hắn bị bẻ gãy hoàn toàn. Hắn ngã ngửa ra phía sau.
Khoảng không dưới lưng hắn trống rỗng. Cái hố sụt đen ngòm há miệng đón lấy thân hình gầy nhom.
Ngay khoảnh khắc nhục thân bắt đầu tuột khỏi mép vực, Ninh Phàm nghe thấy tiếng Vạn Kim thều thào sát vành tai, giọng điệu xen lẫn sự cặn bã và toan tính vụ lợi tột độ:
"Lão tử vừa lén cược toàn bộ gia tài là tháng này mày không chết... Mày mà để bọn quản sự quất vỡ sọ trên này, mập gia lỗ to. Xuống hố mà trốn đi!"
Gã đẩy người để cứu mạng, nhưng bằng một cú đạp bạo lực nhất.
Ninh Phàm rơi tự do.
Bóng tối đặc quánh dưới cái hố sụt nuốt chửng lấy hắn trong chớp mắt. Tiếng la hét thảm thiết, tiếng roi mây quật rách da thịt trên bãi tập kết xa dần, dội lại thành những âm vang méo mó rồi lịm tắt hoàn toàn. Không khí dưới hố sâu không loãng ra, mà nặc mùi lưu huỳnh và tử khí đặc quánh, ép vào buồng phổi như kẹo mạch nha.
Nhưng sự biến chuyển đáng sợ nhất không đến từ không gian bên ngoài.
Ngay khi nhục thân chìm sâu vào vùng khí độc, vật thể ký sinh dưới lồng ngực trái của hắn bỗng bừng bừng thức giấc. Cơn đói nguyên thủy của nó bùng nổ. Nó ngửi thấy lượng oán niệm và tử khí khổng lồ tích tụ dưới đáy hố sụt từ vô số năm.
Không có bất kỳ sự dung hợp êm ái nào. Một lực hút bạo liệt từ buồng tim xé toạc các mao mạch của Ninh Phàm. Khối dị vật mượn cơ thể hắn làm màng lọc, thô bạo kéo tuột luồng hủ thi khí kịch độc vào trong kinh mạch, tàn nhẫn cắn nuốt để thỏa mãn cơn khát của riêng nó.
Gió lạnh rít gào bên tai. Cảm giác bị một thứ dị vật bên trong cơ thể vắt kiệt và kiểm soát khiến thái dương Ninh Phàm nổi đầy gân xanh.
Hắn không vung vẩy tay chân hoảng loạn. Cơ hàm hắn siết chặt đến mức nổi cộm. Chấp nhận cơn đau xé ngực do vật ký sinh gây ra, hắn chủ động gập khuỷu tay phải lại, vắt chéo cẳng tay bọc thanh sắt gỉ chắn ngang trước lồng ngực trái. Hắn tạo thành một lớp khiên vật lý bảo vệ buồng tim khỏi những chấn động va đập vào vách đá khi tiếp đất.
Từ vách đất xói lở của hố sụt, một hòn đá dăm nhọn hoắt bị bong ra, nảy lạch cạch vào những gờ đá tảng rồi lẳng lặng rơi tự do cùng hắn, cả hai cùng mất hút vào đáy sâu tĩnh mịch.