Thiên Mệnh Hành Giả

Chương 24: DỊ BIẾN DƯỚI ĐÁY VỰC SÂU





Gió rít qua vành tai Ninh Phàm như hàng vạn lưỡi cưa cùn. Bóng tối đặc quánh của cái hố sụt nuốt chửng lấy thân hình gầy nhom đang rơi tự do.

Cơ bắp toàn thân hắn gồng cứng lại. Hắn không vung vẩy tay chân la hét. Hắn ép cằm sát vào xương đòn, vắt chéo cẳng tay phải — nơi có thanh sắt gỉ được quấn chặt bằng giẻ rách — ép sát lên lồng ngực trái.

Xoẹt!

Lưng áo tơi rách toạc. Da thịt mạn sườn hắn sượt qua một mỏm đá lởm chởm. Máu nóng vừa tứa ra lập tức bị luồng gió lạnh buốt cuốn bay. Cùng lúc đó, bả vai hắn va đập vào vách hầm. Ở ngay kẽ nứt nhô ra, cái xác khô quắt của một con dơi mù bị vai hắn miết qua, vỡ nát thành lớp bụi xám lả tả rơi rụng vào khoảng không vô nghĩa.

Khoảng không bên dưới hụt đi. Đáy hố ập tới.

Ninh Phàm cắn chặt răng. Hắn vặn người, dùng cẳng tay phải đập mạnh xuống một gờ đá nhô lên trước khi lưng chạm đất.

Keng! Bịch!

Thanh sắt gỉ giấu dưới lớp giẻ rách gánh chịu toàn bộ lực va đập bạo liệt. Phế liệu không nảy tia lửa. Nó triệt tiêu chấn động, nhưng dư lực dội ngược lên vẫn làm xương ống tay Ninh Phàm rạn nứt. Hắn hộc ra một búng máu tươi, ngã lăn lông lốc trên nền đất nhão nhoét, trượt dài thêm hai trượng mới dừng hẳn.

Mùi hủ thi khí và lưu huỳnh quánh lại thành một thứ mủ đặc xộc thẳng vào mũi.

Ninh Phàm chống một tay lóp ngóp bò dậy. Dưới gót giày nát của hắn, một mảnh xương sườn hóa thạch của một sinh vật không rõ hình thù gãy rắc, vỡ vụn thành bột trắng chìm vào vũng nước đen.

"Chưa nát gân cốt..."

Hắn thều thào nhổ bọt máu trong miệng ra. Ngóc cái đầu lên quét nhìn quanh. Xung quanh là những vách đá nhẵn thín, trơn tuột, phủ đầy rêu đen sền sệt. Không có điểm bám. Không có dây leo. Càng không có dưỡng khí.

Nơi này hoàn toàn tĩnh mịch. Không có một âm thanh nào của sự sống. Chỉ có một luồng oán khí cổ xưa, đặc quánh đến mức ngột ngạt lấp kín mọi không gian, đè bẹp xuống từng lỗ chân lông khiến hắn không thể hít thở bình thường.

Sát lồng ngực trái hắn, khối vật chất lạnh lẽo từng là viên ngọc bùn chìm vào nhục thân bỗng co giật dữ dội. Nó như một con ký sinh trùng khổng lồ bị đánh thức bởi thứ oán khí đậm đặc dưới đáy hố.

"Đói... đói... ta đói..."

Giọng nói cưa xẻ quỷ dị vang lên, không phải trong đầu, mà rít lên từ chính buồng phổi của hắn. Khối dị vật bắt đầu bành trướng, điên cuồng biến kinh mạch của Ninh Phàm thành một cái phễu để hút lấy hủ thi khí bên ngoài.

Cơn đau xé toạch cơ thể hắn. Hai tay hắn cào lấy ngực áo tơi.

"Chuyện quái gì vậy? " Hắn gầm gừ nghiến răng kèn kẹt, lồng ngực đau xé như bị đục khoét bằng đinh sắt. Từng khớp xương, từng thớ cơ của hắn rách toạc, nát vụn.

"Ăn...ăn...." Giọng nói bên trong cuồng loạn, tham lam giật lấy từng luồng khí độc ép vào mạch máu hắn.

"Giọng nói chói tai liên tục vang lên trong đầu". Ninh phàm hoảng loạn.

Trong lúc này đây chỉ một tia ý niệm còn tồn tại hắn nghĩ “ Tao phải sống”

Nhưng áp lực của thứ oán khí đang vón cục lại nơi đây không phải sức mạnh phàm nhân có thể chống đỡ. Vật ký sinh muốn ăn, nhưng lượng hủ thi khí và oán niệm ở đây nặng bằng cả một ngọn núi.

Khí độc ồ ạt tràn vào. Lồng ngực Ninh Phàm phồng lên dị dạng. Từng bộ phận trên cơ thể hắn đang sưng phù lên.

"Áp lực… quá lớn... Lùi lại... Sẽ nát mất..." Giọng nói quỷ dị bắt đầu hoảng loạn. Thứ tàn hồn ký sinh bên trong nhận ra cái phễu lọc phàm nhân này không thể chịu nổi tải trọng, và chính lớp vỏ ngọc của nó cũng đang rạn nứt trước oán khí khổng lồ.

"Lùi đi đâu? Mày sợ à" Ninh Phàm ho sặc sụa, máu rỉ ra từ khóe mắt. Hắn không chống cự lại luồng khí độc, mà chủ động dang hai tay, ép phổi hít một hơi thật sâu. "Mày ký sinh trên cơ thể tao .. ha .. ha .. sống chết phải theo luật của tao."

"Dừng lại! Lớp vỏ ngọc này không thể vỡ... Ta không thể..."

"Vỡ đi!"

Ninh Phàm thét lên một tiếng khàn đặc. Hắn dồn toàn bộ sức lực còn sót lại, chủ động đẩy kinh mạch mở toang, đón trọn vẹn luồng áp lực tử vong tột độ giáng thẳng vào lồng ngực trái.

RẮC!

Không có hào quang rực rỡ. Không có hư ảnh thần tiên hiện lên xoa đầu truyền đạo.

Một âm thanh giòn tan, khô khốc vang lên từ sâu thẳm tâm nhĩ. Có gì đó vỡ nát ngay bên trong lồng ngực hắn.

Cơn đau xé rách màng nhĩ giật tung hệ thần kinh. Ninh Phàm ngã gục xuống vũng máu, người co quắp lại như một con tôm bị ném vào chảo mỡ sôi. Hắn há hốc mồm, nhưng không phát ra được tiếng thét nào. Chìm sâu vào hôn mê.

Ngay khi viên ngọc vỡ nát. Những văn tự cổ xưa màu vàng đồng tỏa ra từ lồng ngực, xoay tròn quanh cơ thể chữa trị lại những vết thương.

Cùng lúc đó, thứ tàn hồn quỷ dị kia không hề bị tiêu diệt. Nó chỉ cạn kiệt năng lượng, chìm vào một giấc ngủ say sâu thẳm bên trong Đạo Tâm hắn, âm thầm chờ đợi ngày thức giấc.

Cả cơ thể và hệ thống kinh mạch của hắn dưới sự cộng hưởng của những văn tự ấy lập tức phát sinh một cuộc lột xác bạo liệt. Mọi kẽ hở rệu rã khép lại. Một "Hắc Động" chân chính, sâu hoắm và câm lặng mở toang ngay tại vị trí lồng ngực trái.

…………

Cơn đói.

Một cơn đói nguyên thủy, tàn bạo gấp vạn lần cơn khát thực quản bùng lên. Không phải sự đói khát của quái vật, mà là sự đói khát của một con người khao khát sinh tồn muốn ăn tươi nuốt sống cả thế giới.

Hắn vừa ngoi lên từ địa ngục sau một giấc ngủ dài, từ từ ngẩng đầu lên. Tròng mắt hắn lúc này tĩnh lặng đến đáng sợ, trắng dã, không còn tia máu, không còn sự đau đớn. Chỉ còn cơn đói cồn cào đang hành hạ.

Hắn mở miệng.

Lực hút từ Hắc Động bên trong cơ thể bùng phát. Hàng hà vô số hủ thi khí và oán niệm dưới đáy hố tăm tối không còn là áp lực đè bẹp hắn nữa. Chúng biến thành dòng thác đổ ập vào cái phễu lọc không đáy. Thứ năng lượng tử vong khổng lồ kia bị nghiền thành một dòng suối nhiệt lượng đặc quánh, rực nóng tống thẳng vào tủy xương.

Cơ bắp hắn vặn xoắn, đan dệt dày thêm một tầng. Hắn đang vừa nằm vừa há mồm ăn cái thứ dơ bẩn trong hố sụt này.

Không gian tối quánh xung quanh loãng dần. Áp lực ngạt thở bị hút cạn đến mức không khí trở nên khô khốc.. Khớp xương toàn thân phát ra những tiếng lục cục rệu rã. Hắn đưa mu bàn tay run rẩy quệt đi vệt máu đen dính trên khóe miệng. Cơn đói dạ dày đã biến mất.

Thái dương hắn bỗng căng cứng, giật liên hồi, từng dòng chữ như được dùng thanh sắt nung đỏ viết thẳng vào trong não. Thiên Tâm Ngũ Đạo Lộ - Ngũ Đại Thiên Cảnh

Tầng thứ nhất : Phàm Tâm Cảnh - Tu luyện thân thể. Hấp thụ máu, hủ khí, oán niệm để cường hóa cơ thể và đổi lấy tuổi thọ.

Cơn đau đi qua.Hắn cúi gầm mặt thở dốc thầm nghĩ :“Công pháp quái quỷ gì thế này…”

Đồng tử Ninh Phàm đột ngột co rụt lại. Từ ngay giữa lồng ngực trái, nơi viên ngọc bùn từng chìm vào, một khúc xương xám ngoét, sần sùi mang theo hàn khí buốt tủy xé toạc lớp cơ ngực cắm thẳng vào lồng ngực. Khúc xương có kích thước dài bằng một bàn tay. Hắn mở trừng mắt, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Hắn không biết thứ quỷ dị này từ đâu chui ra, tại sao nó lại mọc rễ và đâm thủng trái tim mình.

Cảm giác một dị vật ghim trong xác thịt kích phát bản năng sinh tồn mãnh liệt nhất.

"Ra... ngoài..." Ninh Phàm gầm lên một tiếng nghẹn ứ nơi cuống họng. Hắn vươn bàn tay trái chộp chặt lấy khúc xương dính máu. Dồn toàn bộ tàn lực cuối cùng còn sót lại của sinh mệnh, hắn dứt khoát giật mạnh nó ra khỏi lồng ngực.

Máu đen bắn thành tia, văng lên mặt đất. Ở ngay trên vách đá sát vai hắn, một giọt bùn đen sền sệt rỏ xuống, rơi trúng vào thanh sắt gỉ quấn trên cẳng tay phải, chậm rãi trượt dọc theo nếp giẻ rách khô cứng không phát ra tiếng động.

Ninh Phàm lảo đảo ngã dúi về phía trước. Bàn tay hắn cầm dị vật vừa nhổ ra, theo bản năng sinh tồn hắn vứt Bụp xuống. Khúc xương quá lớn, cộm lên sắc lẹm. Một ý nghĩ yếu ớt xẹt qua màng não đang đình trệ: Mẹ kiếp, đây là cái quỷ gì thế…

Nhưng hắn không kịp nghĩ thêm nửa chữ. Máu đen rỉ ra từ lồng ngực vừa được các bó cơ nén lại tự cầm máu, thì bóng tối đã ập xuống. Hai mắt hắn lật trắng. Toàn thân gầy nhom đổ gục xuống, ngã sấp mặt vào vũng bùn lầy lội dưới đáy vực, triệt để lịm đi trong sự tĩnh mịch lạnh lẽo của cái hố sâu.