Thiên Mệnh Hành Giả

Chương 25: TÚI TRỮ VẬT



Cơn đau nhói dội lên từ bắp chân phải đánh thức Ninh Phàm.

Bóng tối dưới đáy hố sụt ngách mười ba đặc quánh. Hắn mở mắt, cảm nhận rõ da thịt mình đang bị một lực giằng xé thô bạo lôi xệch đi trên nền đá nhám. Một con Hắc Nha Lang đang cắm phập hàm răng lởm chởm vào ống đồng rách của hắn, cố sức kéo xé thịt cái "xác chết" này. Nước dãi tanh tưởi của nó rỏ xuống bắp chân hắn, lạnh ngắt.

Dưới lưng Ninh Phàm, một mảnh đá lửa sứt mẻ cọ xát vào mạng sườn. Hắn không la hét. Cơ hàm bặm lại, các bó cơ dưới lớp da xám xịt bỗng nhiên gồng cứng.

Hắn chống tay trái xuống mặt bùn, xoay nửa người. Cánh tay phải vung lên với một động năng bạo liệt.

Bốp! Rắc!

Nắm đấm nện thẳng vào đỉnh sọ con Hắc Nha Lang. Tiếng xương sọ vỡ nát vang lên giòn tan. Hai hốc mắt con thú lồi ra, máu và dịch não xịt qua kẽ răng, văng lấm tấm lên mặt Ninh Phàm. Con sói ngã ầm xuống đất, co giật hai nhịp rồi chết tươi.

"Mày nhai lộn xương rồi."

Ninh Phàm khàn giọng khạc một búng máu cặn trong cổ họng ra ngoài. Hắn lóp ngóp chống tay ngồi dậy. Toàn thân hắn đang cuộn lên từng đợi sức mạnh kinh khủng. Hắn cảm nhận được sức mạnh này có thể đấm nát sắt thép.

Ngay vị trí hắn cách khoảng 10 thước, một luồng ánh sáng vàng nhạt mờ ảo hắt lên mặt bùn.

Hắn rũ mắt nhìn xuống. Đó là khúc xương có ánh vàng nhàn nhạt thứ cắm vào lồng ngực hắn lúc nãy . Nó không còn hàn khí, chỉ tản ra một vệt sáng yếu ớt. Ninh Phàm đi tới nhặt mẩu xương lên.

Từng cơn gió nhè nhẹ thổi tới lướt qua làn da hắn. Đầu mũi hắn khẽ chun lại. Gió lùa dưới đáy hố mang theo một mùi máu tươi nhè nhẹ, hoàn toàn lấn át mùi lưu huỳnh.

Ninh Phàm nắm chặt khúc xương, mượn ánh sáng vàng nhạt soi đường lết bước về phía phát ra mùi tanh. Trong một vũng nước đọng cách đó năm mươi mươi bước, một cái đuôi chuột đứt lìa nổi lềnh bềnh, va nhẹ vào mép ủng rách của hắn.

Giữa bãi đá lởm chởm, vài cái xác phu mỏ rơi từ đợt thanh trừng đang nằm vắt vẻo, tứ chi gãy gập dị dạng. Ở ngay chính giữa đống tàn tích, ba con Hắc Nha Lang khác đang điên cuồng cắn xé một khối thịt bọc trong lớp áo chẽn xám.

Đó là cái xác nát bét của tên quản sự hầm mỏ. Gã đã bị rớt lọt xuống hố sụt trong đợt thanh lọc cùng mấy tên phu mỏ.

"Chết vì giẫm đạp..." Ninh Phàm thì thầm, khóe môi nứt nẻ nhếch lên một nụ cười khô khốc. "Chết rồi! rơi xuống đây cũng chỉ là cục thịt chờ rỉa."

Hắn không lùi lại bỏ chạy. Ánh mắt hắn khóa chặt vào chiếc túi gấm lụa màu xám thẫm đang thòng lòng bên hông cái xác tên quản sự. Một chiếc Túi Trữ Vật. Thứ mà tất cả phu mỏ chưa bao giờ dám mơ tới. Trong đó có tài nguyên và tiền

Nghe tiếng bước chân, ba con sói ngừng nhai. Chúng nhe nanh, gầm gừ lao vút về phía kẻ xâm nhập.

"Đến đây."

Ninh Phàm giang rộng hai chân tạo trọng tâm. Khi con sói đầu tiên há mõm lao tới cắn vào cổ, hắn không né. Cánh tay phải vung lên, năm ngón tay nắm chặt thanh sắt gỉ trong tay, thô bạo dùng mũi của thanh sắt gỉ cắm phập ngập lút cán vào cuống họng con quái thú.

Khoảnh khắc kim loại chạm vào huyết nhục, "Hắc Động" trong ngực hắn bừng bừng thức giấc.

Lực hút câm lặng truyền qua cẳng tay, lấy thanh sắt gỉ làm đường ống. Một luồng sinh cơ hoang dã của dị thú bị rút tuột đi, đâm thẳng vào kinh mạch Ninh Phàm. Sắt gỉ đóng vai trò như một bộ màng lọc hoàn hảo, cản lại sự dơ bẩn của máu thịt, chỉ tuồn dòng nhiệt lượng tinh thuần nhất tống vào dạ dày hắn.

Con sói rú lên nghẹn ứ, cơ thể to lớn teo tóp lại thành cái bọc da rỗng tuếch chỉ trong hai nhịp thở. Hơi nóng rực lên dưới lớp da xám xịt của Ninh Phàm, lập tức ép vết cắn trên bắp chân hắn khép miệng, kéo màng trắng mờ.

Hai con sói còn lại khiếp hãi trước cái chết quỷ dị của đồng loại, cụp đuôi bỏ chạy thục mạng vào bóng tối.

Ninh Phàm rút thanh sắt ra, đá văng cái xác khô. Hắn quỳ một gối bên cạnh tên quản sự, thô bạo giật đứt chiếc Túi Trữ Vật khỏi đai lưng gã.

Mặt túi lụa lạnh ngắt. Ngay miệng túi, một vệt máu khô màu nâu đỏ được vẽ nguệch ngoạc thành một ký tự kỳ dị. Đó là "Tỏa Hồn Trận" – ấn ký nhận chủ của Túi trữ vật. Khi túi đã nhận chủ, không có linh lực tương thích mà cố ý mở, ấn ký sẽ bạo phát nổ nát cánh tay kẻ trộm.

Ninh Phàm nheo mắt nhìn vệt máu khô.

Trái tim đập liên hồi. Hắn muốn hút luôn vết máu này. Xóa bỏ ấn ký và chiếm đoạt tài sản bên trong. Hắc Động bên trong hắn đang cuộn trào cơn đói. "Ăn nó đi." Hắn kích hoạt “Hắc động” trong ngực và dùng tay bóp chặt cái túi, cưỡng ép một lực cắn nuốt thô bạo đâm thẳng từ nhục thân vào lớp ấn ký.

OÀNG!

Không phải tiếng nổ ngoài không khí, mà là một tiếng nổ trầm đục nện thẳng vào sâu trong kinh mạch cánh tay trái của hắn. Ấn ký bị hắn hút nhưng khi chưa kịp vui mừng thì:

Rắc! Phụt!

Mạch máu dưới da cánh tay trái Ninh Phàm nứt toác. Máu tươi từ hàng chục lỗ chân lông và vết nứt đồng loạt xịt ra, hóa thành một màn sương đỏ thẫm nhuộm ướt nửa thân áo tơi rách. Cơn đau xé rách màng nhĩ giật tung hệ thần kinh. Các bó cơ tay trái hắn co giật điên cuồng, chực chờ nổ tung thành mảnh vụn.

"Khốn kiếp..."

Ninh Phàm gầm lên qua kẽ răng ngập máu. Hắn dùng tay phải đấm mạnh một cú vào khớp vai trái, cưỡng ép Hắc Động đóng sập lại, cắt đứt luồng cắn nuốt.

Vệt máu khô trên miệng túi chớp lóe rồi nát vụn thành bụi phấn. Ấn ký đã bị phá, nhưng cái giá phải trả là cánh tay trái của hắn tã tượi, rủ xuống tê liệt. Máu vẫn rỏ tong tỏng xuống mặt bùn.

Hắn chống tay phải xuống đất, thở dốc từng cơn nhọc nhằn. Trán vã mồ hôi hột. Lúc này, hắn đã hiểu ra giới hạn tàn khốc. Hắc Động là dạ dày của quái vật, nhưng nhục thân của hắn vẫn chỉ là xác thịt phàm nhân. Nếu không thông qua thanh sắt gỉ để tinh lọc, nhục thân của hắn tuyệt đối không thể chịu nổi áp lực. Cắn nuốt trực tiếp đồng nghĩa với tự sát. Dưới đáy hố này hắn được trải nghiệm hai lần.

Trên vách đá sát mang tai hắn, một cái vỏ bọ sừng rỗng tuếch bám trên rêu đen bị gió quật rơi lạch cạch xuống đất, bị gót giày hắn vô tình giẫm vụn.

Ninh Phàm cắn rách môi để giữ tỉnh táo. Hắn dùng ngón tay phải cạy miệng chiếc túi lụa vừa mở. Trống rỗng. Tên quản sự hèn mọn này không có lấy nửa xu, một cắc mang theo người.

Hắn cười khùng khục một tiếng khô khốc. Hắn lẳng lặng nhét khúc xương phát sáng vàng nhạt vào trong túi, kéo dây rút lại. Ánh sáng bị dập tắt hoàn toàn. Hắn buộc chặt chiếc túi vào thắt lưng, lấp kín dưới lớp áo tơi rách bươm.

Dùng tay phải túm cánh tay trái đang rỉ máu tòng tọc, Ninh Phàm từ từ lùi khỏi vũng bùn lầy thịt nát, lẩn mình vào khoảng không gian tối quánh nhất của hú sụt, hắn cần tìm hướng thoát ra khỏi nơi này.