Gió dưới đáy hố sụt ngách mười ba không thổi theo một hướng cố định, mà cuộn lên thành những luồng xoáy mang theo hơi nóng hầm hập. Ninh Phàm lết đôi giày rách nát qua những vỉa đá lởm chởm. Cánh tay trái của hắn vẫn đang rỉ máu tong tỏng sau vụ cưỡng ép cắn nuốt ấn ký Tỏa Hồn Trận của chiếc túi trữ vật.
Hắn nheo mắt, khóa chặt giác quan vào hướng gió thổi tới. Ở Hắc Thổ, nơi nào có gió, nơi đó có mạch ngầm thông ra ngoài.
Đi thêm khoảng hai nén nhang, bóng tối đặc quánh dần bị pha loãng bởi một thứ ánh sáng lờ mờ, đỏ quạch.
Ninh Phàm dừng bước. Không gian trước mắt hắn mở rộng ra thành một khu rừng ngầm khổng lồ. Không có lá xanh. Toàn bộ thân cây, cành nhánh ở đây đều là những thân gỗ mục hóa thạch, bị ánh sáng từ vô số những khe nứt nham thạch dưới lòng đất hắt lên nhuộm thành một màu đỏ ối như máu khô. Hơi nóng quánh lại, rang chín từng ngụm không khí.
Dưới gót giày hắn, một mẩu dương xỉ xám xịt khô giòn bị giẫm trúng, lập tức gãy rắc rồi rã ra thành một nhúm tro bụi lả tả bay theo gió.
Ninh Phàm hạ thấp trọng tâm. Bàn tay trái tứa máu ép sát vào mạn sườn, trong khi cẳng tay phải – nơi quấn chặt thanh sắt gỉ bằng giẻ rách – khẽ nhô lên phía trước. Ở một nơi nặc mùi lưu huỳnh và nhiệt lượng thế này, dị thú thường mang lớp vảy gai cực kỳ cứng cáp.
Nhưng không có tiếng gầm gừ nào. Thay vào đó, là một tiếng sột soạt rất khẽ.
Cách hắn mười trượng, bên cạnh một miệng khe nứt đang phụt ra những làn khói trắng, có một bóng người.
Con ngươi Ninh Phàm co rụt lại. Bắp đùi gồng cứng chuẩn bị chiến đấu. Nhưng khoảnh khắc hắn định lao tới bóp cổ kẻ lạ mặt, trong lồng ngực trái của hắn – thứ vừa điên cuồng cắn nuốt oán khí và năng lượng ban nãy – bỗng nhiên khựng lại. Nó không gầm rít. Nó không sinh ra lực hút tàn bạo. Nó xẹp xuống, tĩnh lặng một cách ngoan ngoãn.
Cảm giác đó khiến thái dương Ninh Phàm giật nảy. Bản năng săn mồi của mình tự nhiên biến mất.
Bóng người kia xoay lại.
Đó là một thiếu nữ. Nàng mặc bộ y phục bằng vải thô trắng muốt giản dị, vạt áo buộc gọn gàng bằng một sợi dây gai. Tóc búi cao bằng một cành trúc gãy. Không có ngọc bội, không có trang phục lụa là. Trên tay nàng cầm một chiếc rổ mây nhỏ, bên trong đựng vài cây nấm màu trắng đục.
Nàng nhìn thấy Ninh Phàm. Đôi mắt nàng trong vắt, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Không có sự kinh hãi của phàm nhân khi thấy một kẻ toàn thân đẫm máu, cũng không có sự khinh miệt của bọn quản sự đào khoáng.
"Ngươi chảy nhiều máu quá." Nàng cất giọng. Âm thanh mỏng manh, nhẹ nhàng len qua hơi nóng của khu rừng nham thạch, lọt vào màng nhĩ Ninh Phàm.
Ninh Phàm cắn chặt khớp hàm. "Đứng im đó." Hắn gằn giọng khàn đặc.
Thiếu nữ không lùi lại, cũng không tỏ vẻ sợ hãi trước sát khí của hắn. Nàng đặt chiếc rổ mây xuống một tảng đá, từ từ bước tới. Khoảng cách mười bước. Năm bước. Ba bước.
Hệ thần kinh của Ninh Phàm gào thét báo động, nhưng cơ bắp hắn lại không chịu tuân lệnh vung cẳng tay bọc sắt lên. Khí tràng tản ra từ người thiếu nữ này hoàn toàn tinh khiết. Ở Hắc Thổ biên hoang, nơi con người nhai đá nuốt sỏi để sống, sự thánh thiện tuyệt đối này là một thứ xa xỉ đến mức phi lý. Nó giống như một liều thuốc an thần đánh thẳng vào tủy não hắn, bẻ gãy mọi cơ chế phòng ngự vật lý.
"Đừng gồng mình nữa. Vết rách sâu chạm đến tĩnh mạch rồi, nếu cứ gồng, máu sẽ chảy cạn trước khi ngươi ra khỏi rừng."
Nàng dừng lại trước mặt hắn. Mùi hương trên người nàng không phải mùi trầm hương, mà là mùi thơm ngai ngái của thảo dược phơi khô xen lẫn hơi ấm bình dị. Nàng lấy từ trong vạt áo ra một nắm lá xám tía, cho vào miệng nhai dập.
Ninh Phàm trừng mắt nhìn nàng. Hắn có thể bóp gãy cổ nàng trong nửa nhịp thở. Nhưng hắn đứng im. Lần đầu tiên kể từ khi rời khỏi ổ chuột, có một kẻ đưa tay chạm vào hắn mà không mang theo ý đồ tước đoạt hay giết chóc.
Nàng đắp phần bã thuốc nhuyễn lên vết nứt toác trên cẳng tay trái của hắn. Cảm giác mát lạnh lập tức lan tỏa, trung hòa cơn rát buốt do năng lượng trận pháp gây ra. Tiếp đó, nàng xé một dải vải sạch từ cổ tay áo của mình, quấn vòng qua bắp tay hắn, thắt một nút gọn gàng, chặt chẽ. Động tác thuần thục, dứt khoát.
"Ở nơi không thấy mặt trời này, mang theo vết thương rỉ máu là gọi thú dữ đến ăn thịt mình." Nàng lùi lại nửa bước, nhìn thẳng vào đôi mắt đen kịt của hắn. "Ta là A Nhược."
Ninh Phàm rũ mắt nhìn dải băng vải màu trắng hiếm hoi trên cơ thể nhơ nhuốc bùn đen của mình. Cơn đau đã dịu xuống.Trong cơ thể hắn dường như đang tận hưởng sự bình yên giả tạo này, không hề sinh ra phản ứng bài xích.
"Ta không có linh thạch để trả." Hắn khô khốc đáp. Hắn biết không ai cho không ai cái gì.
A Nhược khẽ mỉm cười. Nụ cười của nàng không mị hoặc như yêu nữ, không cao ngạo như thần linh. Nó chỉ đơn giản là một sự dịu dàng dung chứa mọi đau khổ. "Ta không cần linh thạch. Nhưng ngươi cần một chỗ để thuốc ngấm trước khi đi tiếp. Rừng này nhiều khe nứt độc lắm. Đi theo ta."
Nàng xoay người, nhấc rổ nấm lên, thong thả đi về phía sâu trong khu rừng đỏ ối.
Ninh Phàm đứng bất động mất hai nhịp thở. Lý trí bảo hắn phải quay lưng đi hướng khác. Những kẻ tỏ ra vô hại thường mang theo cái bẫy trí mạng nhất. Nhưng gót giày rách của hắn lại tự động nhấc lên, lầm lũi dẫm lên những lớp tro tàn trên mặt đất, bám theo bóng lưng trắng của thiếu nữ. Sự thanh khiết tĩnh lặng từ nàng là thứ mai thúy mà một kẻ như hắn không thể cưỡng lại được.
Họ lách qua những hàng cây hóa thạch. Nhiệt độ càng lúc càng tăng cao, không khí bắt đầu bóp nghẹt buồng phổi.
Dưới một gờ đá nhô ra, một vỏ ốc sên nứt nẻ, to bằng bàn tay đã khô quắt lại từ kỷ nguyên nào không rõ, bị mũi giày Ninh Phàm đá trúng, lăn lông lốc xuống vũng bùn lưu huỳnh đang sôi lục bục rồi chìm nghỉm.
A Nhược dẫn hắn rẽ qua một vách núi đá đen dựng đứng.
Trước mắt Ninh Phàm mở ra một không gian khiến con ngươi hắn co rụt, đứng sững lại. Treo lơ lửng trên vách đá là một căn nhà đắp bằng những phiến đá ong xám xịt. Không có đường đi lên, chỉ có vài đoạn dây xích sắt to bằng bắp chân rủ xuống. Nhưng điều khiến nhịp tim hắn đập loạn nhịp không phải căn nhà, mà là cảnh tượng nằm ngay dưới đáy vách núi.
Một hồ nham thạch nhỏ đang sôi sùng sục. Sóng nhiệt hắt lên làm không gian vặn vẹo. Màu đỏ rực của dung nham soi sáng toàn bộ khu vực, phản chiếu lên bức vách đá đen kịt.
Và ngay sát mép hồ dung nham đó, có một người đang ngồi.
Đó là một lão già gầy gò, lưng còng gập xuống, thân trên ở trần để lộ những đốt xương sườn hằn rõ dưới lớp da xám ngoét. Lão không có mắt. Chỗ đáng lẽ là nhãn cầu chỉ còn lại hai hốc đen ngòm, sâu hoắm.
Lão già không cầm búa. Lão đang dùng chính bàn tay trần đầy những vết sẹo sần sùi của mình, vớt một cục quặng sắt đỏ rực từ trong hồ nham thạch đang sôi sùng sục ra ngoài, đặt lên một tảng phẳng bằng đá núi lửa.
Keng! Keng!
Thay vì dùng công cụ, lão già vung nắm đấm trần trụi của tay còn lại nện thẳng xuống khối sắt nóng chảy. Âm thanh kim loại va đập vào nhục thân vang lên chát chúa, nặng nề, dội vào vách núi tạo thành những vòng âm thanh bức bối. Máu thịt của lão không bị thiêu rụi, cũng không có dấu hiệu bị phá hủy.
Hơi nóng từ dưới hố bốc lên tạt thẳng vào mặt Ninh Phàm.
Ninh Phàm vô thức lùi lại nửa bước, lưng ép chặt vào vách đá phía sau. Tay phải hắn bấu cứng lấy thanh sắt gỉ giấu dưới lớp giẻ rách. Bản năng mách bảo có nguy hiểm tột độ, trong ngực hắn bỗng dưng co rụt lại, tản ra một luồng hàn khí tự vệ.
Áp lực từ lão già mù này không phát ra từ tu vi rực rỡ. Nó đến từ sự điên loạn tĩnh lặng. Một kẻ dùng tay không nhào nặn dung nham và đập sắt không cần búa. Hắn nhận ra mình vừa bước ra khỏi cái hố sụt tử vong của bọn quản sự, chỉ để tự nguyện lọt thẳng vào một cái lò thiêu khổng lồ của một con quái vật ẩn danh.
A Nhược vẫn đứng đó, đôi mắt trong vắt nhìn xuống đáy hồ, thản nhiên như nhìn một sinh hoạt đời thường nhất. Nàng quay sang Ninh Phàm, khẽ nói:
"Đừng làm ồn. Dạo này cha ta đập sắt không được vừa ý, ông ấy rất ghét bị quấy rầy."
Ninh Phàm nín thở. Lồng ngực phập phồng chậm rãi. Trong cái không gian đỏ rực rợn gáy này, tiếng đập keng keng bằng tay trần của lão mù vang vọng, đều đặn như nhịp đếm ngược của một chiếc đồng hồ tử thần, nghiền nát mọi toan tính của kẻ vừa thoát chết. Hắn lẳng lặng thả lỏng khớp vai phải, nhưng năm ngón tay vẫn cắm chặt vào thanh sắt gỉ, tròng mắt đen kịt khóa chặt vào từng nhịp nhấc tay của lão già dưới đáy hố.