Thiên Mệnh Hành Giả

Chương 27: GIAO DỊCH BẰNG HÌNH DÁNG BẦU TRỜI



Ninh Phàm đứng đó lắng nghe nhịp đập đều đặn, keng… keng… nó như hòa chung với nhịp tim của hắn. Hắn như đang lạc vào cõi bồng lai. Tiếng gõ làm hắn như say như mê.

Thời gian như vô nghĩa, hắn không còn quan tâm nữa. A Nhược vẫn đứng bên cạnh hắn.

Không biết qua bao nhiêu lâu.

Tiếng búa nện keng keng bằng tay trần vào khối sắt nóng chảy đột ngột dừng lại.

Dưới đáy vực, hồ dung nham vẫn sủi bọt lục cục. Hơi nóng quánh lại như keo dán. Trên một gờ đá nhô ra sát vách núi, một cái vỏ nhộng của loài sâu bướm lửa đã khô giòn, bị luồng nhiệt hắt lên làm cho nứt toác, rã ra thành một nhúm bụi xám lả tả rơi rụng xuống lớp tro tàn.

Lão già mù lòa đang đứng bên tảng đe đá bỗng từ từ quay đầu lại.

Hai hốc mắt đen ngòm, sâu hoắm của lão hướng thẳng về phía vách đá nơi Ninh Phàm đang đứng. Không có một tia linh lực nào phát ra, nhưng không gian xung quanh Ninh Phàm lập tức đông cứng lại như bị rót chì. Không khí ngưng trệ.

Sâu trong lồng ngực trái của Ninh Phàm, cái thứ vẫn luôn gào thét đòi ăn, bỗng nhiên co rụt lại như biến mất khỏi thế gian, hắn rùng mình. Nó co rụt lại thành một chấm nhỏ xíu, tĩnh lặng đến mức như đã chết lâm sàng. Con quái vật ký sinh bên trong hắn đang cảm thấy sợ hãi trước một thứ áp lực vượt quá ranh giới lý giải của nó.

Ninh Phàm cắn rách mặt trong của môi. Vị máu tanh tràn ra đầu lưỡi giúp hắn neo giữ lại chút ý thức đang chực vỡ vụn.

"Trốn không thoát." Hắn nghĩ thầm. Mạch máu hai bên thái dương đập thình thịch. Đứng trước một kẻ có thể dùng tay không nhào nặn dung nham, mọi toan tính lẩn trốn hay phản kháng vật lý đều là trò hề.

Hắn đẩy vai ra khỏi vách đá, lầm lũi bước tới sát mép hồ dung nham. A Nhược vẫn đứng yên bên cạnh, đôi mắt trong vắt nhìn xuống lão già mù, không can thiệp, cũng không lên tiếng. Nàng giống như một mảng sương mai thanh khiết nằm lọt thỏm giữa lò thiêu rực lửa.

Ninh Phàm đưa tay lên miệng, dùng răng cắn nát nút thắt của dải vải rách quấn quanh cẳng tay phải.

Xoẹt.

Lớp giẻ đẫm mồ hôi và máu đen tuột xuống. Hắn lôi thanh sắt gỉ xám xịt ra. Đồng thời, bàn tay trái tướp máu của hắn vừa mới hồi phục đôi chút thò vào chiếc Túi Trữ Vật giấu dưới thắt lưng, lôi ra khúc xương vô tri màu vàng nhạt.

Hắn vung tay, ném cả hai thứ đó xuống nền đá đen ngay trước mặt thợ rèn mù.

Cạch... Lạch cạch.

Thanh sắt cùn lụt va chạm với mẩu xương xám ngoét, nảy lên hai nhịp rồi nằm im lìm.

"Rèn cho ta một thanh đao." Ninh Phàm gằn giọng khàn đặc, lồng ngực phập phồng hứng chịu hơi nóng. "Ta không có linh thạch. Chỉ có hai khối phế liệu này."

Lão già mù không đáp. Bàn tay trần chằng chịt sẹo bỏng của lão từ từ vươn ra, sờ soạng trên mặt đá. Ngón tay lão chạm vào lớp gỉ sét của thanh sắt, rồi lướt qua những rãnh nứt nẻ của khúc xương.

Khớp hàm lão bỗng run lên bần bật. Hai hốc mắt trống rỗng mở trừng trừng hướng lên bầu trời tăm tối.

"Linh thạch… là rác rưởi..." Lão lẩm bẩm, giọng nói rin rít như hai miếng giấy nhám cọ vào nhau. Lão từ từ đứng thẳng dậy, quay khuôn mặt hốc hác về phía Ninh Phàm. "Rèn đao... có thể. Nhưng ngươi phải trả lời ta."

Ninh Phàm nhíu mày. Hắn nắm chặt hai bàn tay lại. "Hỏi đi."

"Đám mây trên kia... hôm nay mang hình dáng gì?" Lão già thì thào.

Ninh Phàm sững lại nửa nhịp thở. Hắn tưởng lão sẽ đòi mạng sống, đòi dương thọ, hay một lời thề độc địa. Nhưng lão lại hỏi về một thứ vô nghĩa nhất đối với những kẻ chui rúc dưới lòng đất.

"Xám xịt. Đặc quánh như vũng bùn." Ninh Phàm đáp lạnh nhạt. "Không có hình thù."

Lão già mù gật gù. Lão bất thần thò tay vào đai lưng, lôi ra một con dao gọt đá lởm chởm. Không hề chớp mắt, lão ấn mạnh lưỡi dao vào cẳng tay trái của chính mình, kéo một đường dài tàn bạo.

Phập!

Da thịt toạc ra. Máu tươi tuôn xối xả. Lão già vung cánh tay đang rỉ máu, rưới thẳng những dòng máu đỏ au đó xuống hồ dung nham đang sôi sùng sục. Nước thép nóng chảy bốc lên những âm thanh xèo xèo chát chúa, cuộn theo một luồng khói đen đặc quánh. Mùi máu khét lẹt lập tức xộc thẳng vào xoang mũi Ninh Phàm.

"Trời... Bầu trời hôm nay màu gì?" Lão già tiếp tục hỏi, mặc kệ cánh tay đang chảy máu tòng tọc. Khóe miệng lão nhếch lên một nụ cười điên dại.

"Không có màu." Ninh Phàm trừng mắt nhìn dòng máu đang bốc hơi. "Chỉ có màu của khói lưu huỳnh và tro bụi."

Phập!

Lão già lại rạch thêm một nhát dao sâu hoắm cắt ngang vết thương cũ. Máu phun thành tia, tiếp tục tưới thẳng vào lò dung nham. Lão ngửa mặt lên, yết hầu giật giật, phát ra một tràng cười khùng khục, man rợ và tuyệt vọng.

"Đúng! Bùn đen! Tro bụi! Đều là giả dối!" Lão gầm lên, ném con dao gọt đá văng thẳng vào vách núi vỡ vụn. "Ánh sáng là giả dối! Màu xanh là giả dối! Kẻ mở mắt mới là kẻ mù lòa!"

Hắc Động trong ngực Ninh Phàm luôn tỏ ra đói khát vẫn co rụt lại im lìm. Hắn lẳng lặng quan sát sự điên loạn của kẻ đứng trước mặt.

Hắn nhớ lại những lời đồn đại ở vùng đất Hắc Thổ. Kẻ mạnh nhai nuốt kẻ yếu để leo lên cao. Nhưng khi leo lên đủ cao, vượt qua ranh giới của phàm nhân, bọn họ nhìn thấy điều gì? Lão già này có phải là như vậy? từng là một kẻ có đôi mắt, từng là một cường giả ngự trị bầu trời. Nhưng lão đã nhìn thấy gì để bị móc mắt, hay là lão tự móc mắt mình vì không muốn nhìn thấy điều gì đó. Lão trốn xuống đáy vực, đập sắt bằng tay trần, và phải dùng máu của chính mình để đổi lấy một lời miêu tả về bầu trời từ một tên phàm nhân không có linh căn.

Mùi thịt người cháy khét hòa quyện với mùi lưu huỳnh lấp đầy buồng phổi.

Lần đầu tiên kể từ khi rời khỏi cái lều rách,làm nô khoáng, rồi đến khi cận kề cái chết lúc rớt xuống hố sụt. Ninh Phàm cảm nhận được sự rùng rợn đến tận tủy tạng của hai chữ "Tu tiên". Càng hấp thu linh khí, càng tiến gần đến quy luật của đất trời, con người không hóa thành Thần. Bọn họ hóa thành những kẻ điên loạn như lão mù này hay sao?

Lão già mù lảo đảo bước tới, dùng bàn tay dính đầy máu của chính mình vồ lấy thanh sắt gỉ và mẩu xương vô tri dưới đất. Lão lết về phía tảng đá phẳng mà lão dùng làm đe rèn sắt.

Ninh Phàm không nói thêm lời nào. Hắn không lùi lại, cũng không dập đầu cảm tạ. Hắn đứng lẳng lặng sát mép bờ vực dung nham. Ở dưới mũi giày rách của hắn, một mảng xỉ sắt nguội lạnh vừa bị gót giày dẫm vỡ vụn, từ từ trượt xuống dốc đá, rơi tõm vào hồ máu và lửa đang chực chờ nuốt chửng mọi thứ.