Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 105: HOÀN TOÀN PHỤC SINH!



Sau tiếng nổ kinh thiên động địa của Bỉ Ngạn Huyết Nộ, biển máu bắt đầu lắng xuống, nhưng cái giá phải trả lại quá đắt.

Y Thiên với nhục thân khô héo, không còn lấy một tia sức sống, như một con chim gãy cánh, từ trên không trung rơi tự do xuống mặt đất lạnh lẽo, giữa đống đổ nát còn vương sương máu.

"Y Thiên ca ca!"

Linh Nhi gào lên, gương mặt nhỏ nhắn không còn giọt máu vội vã lao đến, đôi bàn tay nhỏ bé ôm chặt Dị Lôi đến mức bật máu, tiếng gào xé lòng vang lên:

"Tiểu Mãng! Mau cứu!"

Từ trong bóng tối, Tiểu Mãng gầm lên một tiếng xé toác màn sương máu, thân hình nhỏ bé đột ngột hóa lớn thành một con mãng xà khổng lồ điên cuồng trườn tới.

Nó lao vút đi như một tia chớp trắng, lớp vảy ma sát vào đá tạo nên những tia lửa chói tai, uốn lượn cơ thể đồ sộ để đón lấy thân hình mềm nhũn của Y Thiên ngay trước khi hắn chạm vào những phiến đá sắc lẹm.

Linh Nhi nhào vào lồng ngực anh trai, đôi mắt sưng mọng ngấn lệ, nước mắt lã chã rơi xuống gương mặt tái nhợt, cố gắng áp đôi gò má nóng hổi vào làn da lạnh ngắt của hắn.

Tiếng khóc của nàng xé rách bầu không khí tĩnh mịch, mang theo nỗi sợ hãi tột cùng.

Y Thiên khó nhọc hé mở đôi mắt mờ đục, nhìn thấy gương mặt lem luốc của muội muội, tim hắn thắt lại như có ngàn mũi kim đâm.

Hắn dùng chút tàn lực cuối cùng, run rẩy đẩy nhẹ vai Linh Nhi, giọng nói khản đặc, méo mó:

"Chạy... đi... đừng quản ta nữa... Tinh huyết dần cạn rồi, linh lực cũng không đủ nữa. Ta sẽ tự đóng băng xác mình ở đây... làm bức tường chắn cho hai người đi lên."

"Huynh im miệng cho ta!" Linh Nhi bỗng quát lên, đôi mắt đỏ hoe lóe lên một sự kiên định đến đáng sợ mà Y Thiên chưa từng thấy.

Nàng không những không lùi lại mà còn ôm chặt lấy hắn hơn, bàn tay nhỏ bé cấu chặt vào vai áo rách nát của hắn:

"Ca ca đừng hòng bỏ rơi Linh Nhi! Huynh đi đâu, muội theo đó, dù là địa ngục muội cũng không sợ!"

Giữa không gian đặc quánh mùi máu và cái chết, Đóa Đóa hiện ra với hình thể mờ nhạt chưa từng thấy, linh thể nàng rung bần bật như sắp tan biến vào hư vô.

Nàng không nói một lời, gương mặt thanh tú giờ đây phủ một tầng bi thương thấu tận tâm can, đôi tay run rẩy chạm vào gò má lạnh ngắt của Y Thiên.

Đóa Đóa nhìn Linh Nhi, ánh mắt kiên định nhưng đau đớn đến xé lòng, khẽ thốt lên qua làn môi bạc nhược:

"Đưa Dị Lôi trong tay muội cho ta nhanh lên, chúng ta sắp mất huynh ấy rồi!"

Thuận theo bàn tay nâng lên của Linh Nhi, nàng chộp lấy khối Dị Lôi đang cuồng bạo phóng ra những tia điện trong suốt ánh sắc bạch quang.

Chỉ vừa mới chạm vào Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi, cỗ lực lượng hủy diệt của nó lập tức lan tỏa, linh thể của nàng liền trở nên mờ nhạt hơn, rung lên bật bần trước cơn gió tuyết thổi vào.

"Chẳng lẽ… cô thực sự định làm như thế sao?" Giọng hắn thều thào, cố gắng ngăn cản thứ tưởng chừng như vô ích.

"Nếu ta cược đúng, mọi chuyện sẽ được giải quyết nhanh chóng. Ta là Khí Linh của chàng, cũng là thê tử của chàng…"

Ánh mắt nàng nhìn Y Thiên tràn đầy vẻ trách cứ lẫn xót xa, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng tắp:

"Đúng như chàng đã từng đã nói, bây giờ cho dù không muốn ngộ nhận cũng phải ngộ nhận thôi."

Y Thiên trừng mắt nhìn Đóa Đóa, hơi thở gấp gáp vì xúc động và đau đớn, hắn gằn giọng trong cổ họng:

"Không! Bộ cô điên rồi sao? Cơ thể của cô, cô hiểu hơn ai hết. Linh thể của cô với tình trạng hiện tại hoàn toàn không chịu nổi đâu! Đưa Linh Nhi đi ngay!"

Hắn cố gắng cựa quậy để thoát khỏi vòng tay của hai người, nhưng thân thể tàn tạ không cho phép hắn làm gì hơn ngoài việc run rẩy một cách bất lực.

Đáp lại lời đuổi xua của hắn, Đóa Đóa chỉ lạnh lùng hừ nhẹ một tiếng, đôi mắt nàng rực lên ngọn lửa của sự quyết tâm không gì lay chuyển nổi, lặng lẽ quỳ xuống phía bên kia của hắn, đôi tay linh hồn bắt đầu kết ấn mặc cho lôi điện tàn bạo thiêu đốt linh thể mình đến bốc khói.

Lạ thay, đôi môi của nàng khi này lại buông lỏng, khẽ mỉm cười:

"Thứ lỗi cho thiếp thân. Tuy thiếp không biết mình đã yêu chàng từ lúc nào, nhưng thiếp biết tình yêu mình dành cho chàng nhất định mãi không dừng lại lúc này… Chỉ lần này thôi, xin phu quân hãy tin ta!"

Từng mảng sương khói xám tro bay ra từ đôi bàn tay đang cháy sạm của nàng.

Không một giây chần chừ, Đóa Đóa đưa khối sấm sét tàn bạo ấy vào miệng, tiếng sấm nổ lách tách ngay trong cổ họng khiến nàng khuỵu xuống, toàn thân co giật kịch liệt.

Trước con mắt kinh hoàng của Linh Nhi và Y Thiên, Đóa Đóa đưa khối Dị Lôi đầy gai góc vào miệng, dùng ý chí sắt đá nghiền nát luồng năng lượng tàn bạo đó thành từng mảnh nhỏ.

Mỗi mảnh lôi điện bị nghiền ra như hàng vạn mũi kim đâm thấu vào linh hồn nàng, khiến bóng dáng nàng mờ đi, tưởng chừng như sắp tan biến vào hư vô.

Thế nhưng, đôi mắt nàng vẫn khóa chặt vào gương mặt Y Thiên. Nàng cúi xuống, áp đôi môi mang theo linh lực và tinh túy của Dị Lôi vào môi hắn, nhẹ nhàng truyền dẫn luồng sinh cơ cuối cùng vào cơ thể đang lụi tàn.

Luồng ấm áp ấy chảy vào kinh mạch hắn, chặn đứng sự xâm lấn của tử khí đang đóng băng tâm mạch.

"Phu quân… đường chúng ta đi còn dài lắm, nhất định không được phép bỏ cuộc ở đây..."

Giọng nàng thì thầm trong tâm thức, một giọt lệ linh hồn lóng lánh rơi xuống, tan vào lồng ngực hắn.

Giữa biển máu u tối và cái lạnh thấu xương của Cửu U Băng Nguyên, hình ảnh nàng hiện lên vừa bi thương, vừa tráng lệ đến tột cùng.

"Thực sự có hiệu quả!" Linh Nhi nhìn thấy ca ca dần có lại sắc diện, nàng lau vội nước mắt, đôi tay nhỏ bé lập tức vận chuyển linh lực yếu ớt còn sót lại để hỗ trợ Đóa Đóa.

Cả hai người họ như những chiến binh ngoan cường nhất, kiên quyết bám trụ lấy sự sống của Y Thiên. Họ phớt lờ mọi lời can ngăn tuyệt vọng của hắn.

Y Thiên cảm nhận được dòng chảy ấm nóng của tình thương và sự hy sinh đang hồi sinh trái tim mình, hắn nhắm nghiền mắt lại, giọt lệ nóng hổi lăn dài trên gò má khô khốc.

"Đến lúc này ta mới hiểu rằng tình yêu, thực sự là gì…" Hắn hiểu rằng, dù mình có muốn hy sinh vì họ, thì họ cũng sẵn sàng vì hắn mà đánh đổi tất cả.

Sự cứng đầu của Linh Nhi và Đóa Đóa lúc này chính là cứu cánh duy nhất của đời hắn. Giọt nước mắt này của hắn rơi so với trước kia bi thương, lại mang theo cảm xúc vô cùng khác lạ.

"Đóa Đóa… ta thực sự thích nàng rồi. Cảm ơn nàng đã đến bên cuộc đời ta, cùng với Linh Nhi muội muội."

Cho dù là cố gắng, cho dù là kiên trì đến chừng nào đi chăng nữa nhưng thương thế quá nặng. Ngay cả tinh huyết cũng đã cạn kiệt và Huyết Ma Dịch lúc này đã hoàn toàn mất đi tác dụng phục hồi, ý thức của hắn thoáng chốc mờ dần.

Chỉ thấy loáng thoáng trước mắt, một nữ nhân diễm lệ đang điên cuồng hôn lên môi mình, bên cạnh là một tiểu nha đầu đang cứng rắn gồng mình truyền linh lực, xung quanh là một cái bạch xà khổng lồ cuộn tròn.

Mọi thứ… tất thảy đều đang trở nên mờ nhạt một cách nhanh chóng, hắn phải cố lắm mới có thể không để bản thân chìm hoàn toàn vào bóng tối. Tâm thức liên tục ra hiệu cho hắn bỏ cuộc, tự đóng băng bản thân dưới huyết hải của bản thân tạo ra đường sống cho cả hai:

"Nhìn lại đời này của ta, chưa thấy lựa chọn nào là đúng chỉ toàn đưa ra sai phạm. Nhưng duy chỉ có Linh Nhi là nét đúng có thể lấn át đi tất cả cái sai mà ta từng phạm, còn nàng đến với ta cũng chưa từng có ý chê bai ta sai mà lại đem lòng yêu kẻ đã từng muốn giết mình… dùng hành động lẫn lời nói để biến sai thành đúng, ta thấy ta sống qua chừng ấy năm, ngoài mẫu thân ra thì chỉ có mỗi hai người là thực sự yêu ta, thương ta…"

"Đời này của ta, quả thực chưa từng uổng phí."

Dứt lời, tâm trí Y Thiên hoàn toàn chìm vào trong bóng tối.

Tâm thức lần nữa được tái hiện, màn đêm bao trùm mọi thứ. Nhưng lần này rất lạ!

Bóng tối ở đây không phải là màu sắc, mà là một sự trống rỗng đến rợn người, nơi mọi giác quan của Y Thiên hoàn toàn bị tước đoạt.

Hắn cảm thấy linh hồn mình như một mảnh hư vô trôi dạt, không trọng lượng, không phương hướng giữa cõi tịch mịch vô tận.

Đột ngột, một luồng sát khí đặc quánh hơn cả máu từ đâu ập tới, khiến cả vùng không gian tinh thần rung chuyển kịch liệt như sắp vỡ vụn.

Từ trong thăm thẳm, một bàn tay gân guốc với những móng tay sắc lẹm đột ngột vươn ra từ bóng tối, tóm chặt lấy đỉnh đầu Y Thiên.

Lực bóp mạnh đến mức tưởng chừng như toàn bộ ký ức của hắn sẽ bị nghiền nát ngay lập tức trong lòng bàn tay ấy. Kẻ đó thô bạo nâng bổng thân xác linh hồn của hắn lên, kéo giật về phía gương mặt mình, khiến đôi bên chỉ cách nhau trong gang tấc.

Hiện ra trước mắt Y Thiên là một gương mặt đầy những đường vân huyết sắc uốn lượn như lũ rắn độc đang bò trườn dưới da. Đôi mắt kẻ đó đỏ rực, cháy bỏng một sự ngạo nghễ coi khinh vạn vật, đan xen với một cơn điên loạn không thể thuần hóa của một vị thần tà ác. Hắn nhe hàm răng trắng nhởn, phát ra những tiếng cười khanh khách rợn người, âm thanh ấy như hàng vạn mũi kim đâm thấu vào thức hải.

"Nhóc, gặp được Viêm Hàn ta. Trong số những người sỡ hữu Huyết Ma Thần Thể, ngươi quả thực cực kì đặc biệt. Không chỉ nắm lấy truyền thừa trực tiếp, mà còn tự biến hóa nó mà không cần hướng dẫn hay công pháp cụ thể nào."

Viêm Hàn gằn giọng, từng chữ thốt ra mang theo uy áp của một kẻ từng dẫm đạp lên vạn cổ.

Hắn lắc mạnh cái đầu của Y Thiên như đang xem xét một món đồ chơi thú vị, ánh nhìn soi mói, tàn nhẫn xuyên thấu vào tận sâu trong bản chất của đối phương.

Sự ngông cuồng và khí thế tuyệt đối tỏa ra từ kẻ này khiến mọi định nghĩa về sức mạnh mà Y Thiên từng biết hoàn toàn bị sụp đổ trong nháy mắt.

Viêm Hàn cười khanh khách, tiếng cười vang vọng trong không gian hư vô như tiếng sấm rền từ địa ngục.

Hắn không buông tay, trái lại càng siết chặt lấy đầu Y Thiên, ép hắn phải nhìn thẳng vào đôi đồng tử đỏ rực như hai hố đen nuốt chửng linh hồn.

"Nhóc, chắc hẳn ngươi đang nghĩ mình chỉ là một kẻ may mắn nhặt được tàn diệp của ta sao?"

"Không chỉ có thế đâu, nhóc."

Hắn đột ngột buông tay, nhưng không phải để Y Thiên rơi xuống. Ngay tức khắc, một luồng uy áp vô hình khiến Y Thiên bị đóng đinh giữa hư không.

Viêm Hàn chắp tay sau lưng, bước đi trên bóng tối như dạo chơi trong vương quốc của chính mình. Mỗi bước chân hắn chạm xuống, một đóa bỉ ngạn bằng máu lại nở rộ rồi tàn héo ngay lập tức.

"Nghe cho kỹ đây!" Viêm Hàn quay phắt lại, gương mặt hiện lên một sự kiêu hãnh đến điên cuồng:

"Ngay khi bàn cổ khai thiên lập địa, chính Huyết Thần Viêm Hàn ta là kẻ đã dùng máu của vạn thần để đúc nên cái nôi này để tạo ra Huyết Ma Thần Thể, gieo xuống hạt giống đầu tiên của sự hủy diệt."

Hắn tiến sát lại, ngón tay dài nhọn hoắt chỉ thẳng vào ngực trái của Y Thiên, nơi trái tim linh hồn đang đập loạn nhịp:

"Rồi đến tên tiểu tử Bất Phàm kia... Hắn là kẻ có đủ đau đớn để tra chìa khóa vào ổ, mở tung cánh cửa phong ấn sức mạnh này ra. Nhưng… hắn lại không đủ vô tình, không đủ điên cuồng, không đủ tàn độc. Trái lại, hắn lại quá vị tha, tha cho chính người hắn yêu cho dù nàng ta đã phản bội hắn. Cho nên…" Viêm Hàn dừng lại, nụ cười trên môi hắn trở nên tàn nhẫn và đầy kỳ vọng:

"Cả ta và hắn đều chỉ là những kẻ dọn đường. Còn ngươi, cái tên tiểu tử Y Thiên này, mới chính là kẻ được định mệnh chọn để hoàn thiện nó. "

Viêm Hàn đột ngột vung tay, một dòng chảy ký ức đỏ thẫm như dung nham cuồn cuộn đổ thẳng vào thức hải của Y Thiên.

Hình ảnh những vị thần ngã xuống, những đại dương máu cuộn trào hiện ra rõ nét đến mức rợn người.

Sức mạnh của Viêm Hàn là quá kinh khủng, nhưng tại sao… hắn lại không cuồng bạo như dáng vẻ thường thấy.

Mà hắn lại đau đớn, chảy ròng từng dòng nước mắt như thể một người đã không còn gì đang lang bạt khắp nơi…

"Chí ít, mắt nhìn của ta cho ta tin ngươi sẽ là mảnh ghép cuối cùng, là kẻ sẽ mang Huyết Ma Thần Thể đạt đến mức đại viên mãn mà ngay cả ta cũng chưa từng chạm tới. Ngươi nghĩ mình đang chết sao? Không!" Hắn gầm lên, bàn tay hóa thành một trảo máu khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ tầm nhìn của Y Thiên:

"Ngươi chỉ đang bắt đầu... để trở thành nỗi khiếp sợ vĩnh hằng của cái thế giới mục nát này!"

Trong cõi hư vô tĩnh mịch, sau khi nghe những lời định mệnh từ Viêm Hàn, đôi mắt đen tuyền không tròng của Y Thiên đột ngột co rút lại, một tia sáng đỏ thẫm như tàn tro rực cháy bùng lên. Hắn không hề run sợ, cũng chẳng hề quỳ lạy cảm tạ.

Bất thần, Y Thiên lao tới như một bóng ma lướt qua khoảng cách không gian. Đôi tay hắn, vốn đang rệu rã, bỗng chốc hóa thành móng vuốt sắc lẹm.

"Phốc" một tiếng khô khốc, bàn tay ấy đâm xuyên qua lồng ngực của vị Thần vạn cổ trước mặt.

Viêm Hàn khựng lại, nhưng nụ cười trên môi hắn không hề tắt, trái lại càng rộng hoác ra đến tận mang tai. Y Thiên không chút do dự, bàn tay gân guốc bóp chặt lấy trái tim đang đập nhịp nhàng của Viêm Hàn khối huyết nhục chứa đựng tinh hoa của khởi nguyên rồi thô bạo giật mạnh ra ngoài.

Máu thần bắn tung tóe lên gương mặt tái nhợt của Y Thiên, nhuộm đỏ cả một vùng tâm thức.

Trước ánh nhìn kinh ngạc của vạn vật, Y Thiên đưa trái tim đỏ hỏn, vẫn còn nóng hổi và đang co bóp ấy vào miệng.

Hắn nhai ngấu nghiến, tiếng xương cốt vụn vỡ và tiếng máu bắn ra lách tách giữa hai hàm răng vang lên ghê rợn trong không gian tịch mịch.

Vị tanh nồng của máu thần và sự điên cuồng của ma tính tràn ngập khoang miệng, đổ thẳng xuống cổ họng hắn như dung nham nóng cháy.

"Hah... Hahahaha!"

Viêm Hàn không những không giận dữ, hắn ngửa mặt lên trời cười điên loạn, giọng cười khản đặc nhưng tràn đầy sự phấn khích tột độ.

Hắn nhìn cái lồng ngực trống rỗng của chính mình, rồi nhìn sang dáng vẻ khát máu, vặn vẹo của Y Thiên mà gào lên:

"Đúng rồi! Đúng rồi! Chính là vậy! Khà khà khà... Chính là cái dáng vẻ điên cuồng này! Phải như thế mới là kẻ hoàn thiện Huyết Ma Thần Thể của ta!"

Viêm Hàn đưa đôi bàn tay run rẩy vì sung sướng lên không trung, miệng liên tục hô to trong cơn phấn khích cực hạn.

Lúc này, hắn không còn là một vị thần cao ngạo, mà là một con quỷ đang chứng kiến kiệt tác tàn bạo nhất của mình ra đời.

Trong khi đó, Y Thiên đứng giữa vũng máu thần, mái tóc bạc trắng bay loạn xạ, khí thế trên người hắn bắt đầu biến đổi kinh hoàng, một loại sức mạnh hắc ám chưa từng xuất hiện đang điên cuồng kiến tạo lại từng tế bào trong linh hồn hắn, đột nhiên hắn lên tiếng:

"Huyết Ma Lão Tổ, ta biết ông đứng ở xa đang nhìn ta. Rất tiếc phải nói cho hai người biết, ta đã sớm nhìn thấu bộ mặt của hai người rồi. Cuối cùng cũng chỉ là hai nam nhân tội nghiệp bị thiên đạo cướp đi người mình yêu, sau đó lại đem toàn bộ ý niệm đặt lên thân ta đại kế hoạch. Muốn dùng ta làm quân cờ chiến thiên đạo, nhân lúc thế giới sụp đổ mà quay lại cứu người mình yêu?"

"Vừa hay, ta lại không ngại!"

Tiếng cười điên loạn của Viêm Hàn vẫn còn âm vang, nhưng không gian tâm thức bắt đầu xuất hiện những vết nứt tử sắc li ti.

"Đúng thì sao mà không đúng thì sao! Hahahaha!" Viêm Hàn vẫn cứ thế, ngẩng đầu cười dài, dáng vẻ cực kì sảng khoái. Nhưng Y Thiên lại biết rõ, hắn chỉ đang diễn cho chốt vai của mình.

Y Thiên cười khinh một tiếng, nhưng cũng không nói gì thêm.

RẮC!

Mảnh vỡ của bóng tối tan biến, nhường chỗ cho cảm giác đau đớn kịch liệt từ da thịt ở thế giới bên ngoài tràn về.

Tại Cửu U Băng Nguyên, ngay khi đôi môi Đóa Đóa vẫn còn đang áp chặt, truyền dẫn những mảnh Dị Lôi cuối cùng vào cơ thể khô héo của Y Thiên, một sự biến đổi kinh hoàng xảy ra. Thay vì bị lôi điện tàn phá, nhục thân của Y Thiên đột ngột phát ra tiếng "Uỳnh" trầm đục từ sâu trong tủy cốt.

Huyết Ma Thần Thể sau khi nuốt chửng trái tim khởi nguyên của Viêm Hàn đã đạt tới trạng thái hoàn thiện truyền thừa.

Toàn bộ Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi thứ sức mạnh trắng ngần mang tính hủy diệt khi đi vào kinh mạch của hắn bỗng chốc bị những dòng Huyết Ma Dịch đen đặc, đặc quánh như chì nóng vây hãm.

Chúng không bài trừ, mà là nuốt chửng!

Từng tia lôi điện điên cuồng gào thét, vặn xoắn trong huyết quản, nhưng chỉ trong chớp mắt, chúng bị ma hóa, chuyển dần từ sắc trắng thanh cao sang một màu tím đen tà dị.

Tu vi của Y Thiên bùng nổ như núi lửa phun trào, từ Luyện Khí Kỳ Ngũ Tầng vọt thẳng lên, phá tan xiềng xích, đánh sập mọi quy tắc tu hành thông thường, đột phát tới tận Luyện Khí Kỳ Thập Nhất Tầng.

Y Thiên khi này mới đột ngột mở bừng đôi mắt.

Một luồng uy áp mang theo hơi thở của thần linh và ma quỷ đồng thời giáng xuống. Linh Nhi và Đóa Đóa bị chấn động bởi một lực lượng vô hình, nhẹ nhàng đẩy lùi ra xa để tránh bị dư chấn làm tổn thương.

Y Thiên chậm rãi ngồi dậy, mái tóc bạc trắng của hắn giờ đây dài ra bất tận, tung bay loạn xạ trong cơn bão tuyết. Làn da nhợt nhạt ban nãy giờ đây được bao phủ bởi những đường vân lôi điện màu tím đen, lách tách sấm sét mang theo ý chí diệt thế.

Hắn nắm chặt bàn tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn như đại dương lấp đầy mọi khoảng trống trong tế bào. Y Thiên không nhìn vào đôi tay mình, hắn ngước lên, đôi mắt sâu hoắm nhìn về phía biển máu đang cuộn trào.

"Viêm Hàn, Bất Phàm... Các người muốn chiến thiên?" Y Thiên khẽ nhếch môi, thanh âm trầm thấp nhưng khiến cả hang động rung chuyển:

"Vậy thì hãy nhìn cho kỹ, tu tiên vốn dĩ đã là nghịch thiên mà đi. Ta nhẽ ra đã phải chết từ lâu rồi, khi vào Độc Nhãn Vương Chi Địa, khi gặp các Y Thiên khác, ta đã nhận ra điều đó nhưng rồi sao? Ta đã nghịch thiên từng bước từng bước mà tới được đây. Chỉ nhiêu đó đã có thể chứng minh rằng thiên đối với ta chẳng là cái đinh chó gì cả!"