Long Ngạo Thiên gầm lên, huyết mạch Kim Long trong người bùng cháy đến mức cực hạn, thiêu đốt cả thọ nguyên để đổi lấy một kích cuối cùng.
"Chết đi! Thứ tà tu bẩn thỉu!
Hàng Long Phục Ma Thương không còn là một vũ khí, nó hóa thành một vệt sáng trắng rực rỡ, xuyên thủng mọi tầng không gian, mang theo ý chí "vạn vật giai sát" đâm thẳng.
Y Thiên đứng đó, gương mặt giờ đây đã không còn hình người. Những vết nứt trên da thịt hắn phun trào ra Huyết Ma Dịch đen đặc.
"Muốn chạm vào muội muội... trừ khi ta hồn bay phách tán!"
Hắn biết, cái thùng rỗng là hắn đã đến lúc vỡ nát. Hắn ép toàn bộ lượng dịch thể tà ác đó ngưng tụ lại thành một điểm đen duy nhất trên đầu ngón tay.
"Huyết Ma Điểm - Vô Tận Tịch Diệt."
Hai luồng sức mạnh, một bên là kim quang chính đạo rực rỡ đến mù lòa, một bên là hắc huyết tà dị sâu thẳm như vực tối đang va chạm trực diện ngay trước mặt Linh Nhi.
ẦM!
Thế gian bỗng chốc mất đi âm thanh. Một vòng tròn hư vô màu xám tro lan tỏa từ điểm va chạm, nuốt chửng tất cả. Những tảng băng nghìn năm bốc hơi trong nháy mắt mà không kịp tan chảy.
Không gian bị vặn vẹo đến mức ánh sáng cũng bị bẻ cong, tạo thành một khung cảnh kinh hoàng khi Long Hồn gào thét bị Huyết Ma siết chặt, cả hai gặm nhấm lẫn nhau, tàn phá lẫn nhau vô cùng kịch liệt, thoáng chốc bất phân thắng bại.
Giữa cơn lốc hủy diệt đó, Long Ngạo Thiên nhìn thấy đôi mắt của Y Thiên. Đó không phải là đôi mắt của một tà tu khát máu, mà là đôi mắt của một kẻ đang liều mạng bảo vệ thứ quý giá duy nhất còn lại.
Hình ảnh mẫu thân gầy gò của hắn đột nhiên chồng lấp lên bóng dáng nhỏ bé của Linh Nhi phía sau Y Thiên, hắn đột ngột chững lại một giây, tâm trí ngỡ ngàng:
"Ta… khác gì hắn?"
Rắc!
Đạo tâm của Long Ngạo Thiên xuất hiện một vết nứt li ti. Một nhịp khựng lại chỉ bằng một phần vạn hơi thở, nhưng trong cuộc chiến cấp độ này, đó là thảm họa.
Thương ý kim sắc đột ngột loạn nhịp, sức mạnh phản phệ khiến kinh mạch Long Ngạo Thiên nổ tung, máu tươi bắn ra nhuộm vàng cả bộ giáp.
Tận dụng khoảnh khắc đó, Y Thiên đẩy toàn bộ Huyết Ma Dịch xuyên qua mũi thương.
OÀNH!
Đòn tất diệt bùng nổ, một cột sáng màu đỏ đen đâm xuyên từ đáy hang lên tận chín tầng mây, xé toác cả đại địa.
Y Thiên quỵ xuống, nhục thân của hắn rách nát đến mức có thể nhìn thấy xương cốt trắng hếu bên trong, Huyết Ma Dịch rút cạn khiến hắn chỉ còn là một bộ xương bọc da khô héo.
Thế nhưng, Long Ngạo Thiên tuy đạo tâm có vỡ, nhưng hình ảnh mẫu thân cứ dai dẳng trong đầu hắn, điên cuồng ác liệt còn hơn cả quỷ thần. Giữa đống đổ nát điêu tàn, ấy vậy mà hắn vẫn còn đứng vững.
Hàng Long Phục Ma Thương giờ chỉ còn một nửa phần đầu đâm xuyên qua cơ thể của Y Thiên, Kim Giáp Chiến Long nhuộm đỏ máu đang tách ra, dung nhập vào nó như những mảnh linh hồn vụn nát.
Gương mặt Long Ngạo Thiên nở lên nụ cười điên cuồng, cơ mặt co giật vặn vẹo:
"Dù sao thì... ta vẫn là kẻ chiến thắng!"
Dứt lời, hắn vung thương mạnh sang ngang. Cơ thể Y Thiên thoáng chốc như diều đứt dây, không chút sức lực nào mà bay đi, thân thể gầy guộc bị đóng đinh chặt vào tầng hang đá lạnh lẽo bởi dư chấn của lực đạo.
Máu đen từ vết thương rỉ ra, đóng băng ngay lập tức trên vách đá lạnh buốt.
Chưa kịp để bất cứ ai phản ứng, Long Ngạo Thiên bằng ánh mắt rực lửa tiếp tục đâm xuyên tới.
Hắn đạp lên không trung, lực chân mạnh đến mức làm sụp đổ cả một vùng không gian dưới gót. Nửa thanh thương gãy nát mang theo ý chí diệt tuyệt, rít gào lao thẳng về phía yết hầu của Linh Nhi.
Một dải tàn ảnh kim sắc đẫm máu vạch ngang không gian, mang theo tất cả sự hận thù vặn vẹo của một kẻ đã "nhập ma".
"Mau đưa Dị Lôi cho ta!"
Nhưng, ngay khi mũi thương mang theo ý chí "nhập ma" chỉ còn cách mục tiêu vài trượng, một hiện tượng dị thường xảy ra.
Cái xác khô của Y Thiên trên vách đá đột ngột sụp đổ, hóa thành một vũng Huyết Ma Dịch đen đặc rồi tan biến vào hư không.
Dư chấn từ vụ va chạm kinh hoàng giữa hai tuyệt kỹ đã khiến Cửu U Băng Nguyên rơi vào trạng thái sụp đổ hoàn toàn.
Trong bóng tối hỗn loạn của hang động, máu tươi từ mọi ngóc ngách bắt đầu rỉ ra, nương theo từng tảng băng vỡ vụn mà chảy xuống, âm thầm hòa nhập vào nhau như những dòng suối nhỏ tìm về đại dương.
Các Cột Huyết Ma Thần Trụ vốn dùng để cô lập chiến trường bị đất đá nghiền nát, chỉ trong phút chốc, mọi phòng tuyến của Y Thiên đã tan tành mây khói.
Thế nhưng, Cửu U Băng Nguyên chưa bao giờ là một nơi bình thường.
Trong khoảnh khắc Long Ngạo Thiên đang điên cuồng lao về phía Linh Nhi, một lực lượng vô hình đột ngột bùng phát.
Trọng lực của cả vùng không gian bị đảo ngược một cách quái dị. Những tảng băng khổng lồ đang rơi rụng bỗng khựng lại giữa hư không, rồi như có linh tính, chúng đồng loạt bay ngược trở lại vị trí cũ, sắp xếp một cách có tổ chức đến rợn người.
Chỉ chờ có thế, đám Hắc Nhân Đội như ong vỡ tổ lao ra từ những khe hở, định bụng sẽ thực hiện một màn thảm sát. Nhưng ngay khi vừa thoát ra, bước chân của bọn chúng khựng lại, đồng tử co rút vì kinh hãi.
Tại trung tâm đại trận, đóa Bỉ Ngạn khổng lồ đỏ tươi như được tưới bằng vạn sinh linh đột ngột nở rộ. Cánh hoa vươn dài, uốn lượn như những xúc tu của quỷ dữ.
Toàn bộ khối cầu máu khổng lồ bao bọc cả tầng hang từ khi đại trận được thiết lập thực chất chính là bản thể của Y Thiên, và nó bắt đầu co rút, điên cuồng đổ dồn về phía nhụy hoa.
Trong nháy mắt, giữa quầng sáng đỏ thẫm đặc quánh, một nhục thân hoàn chỉnh từ từ bước ra.
Y Thiên đứng đó, mái tóc trải dài bay loạn xạ tựa như tuyết đổ, làn da tái nhợt dưới ánh sáng ma quái càng tôn nên vẻ đẹp phi thường.
Hắn lúc này không hề yếu đuối hay có vẻ gì là gục ngã. Trái lại, khí thế còn cường đại và thâm trầm hơn trước. Toàn bộ Huyết Ma Dịch tích súc nay đã hoàn toàn dung nhập, tạo nên một sự cân bằng đáng sợ.
Hắn chậm rãi giơ hai tay lên. Cánh tay phải vẫn là người thật, gân xanh nổi lên cuồn cuộn; trong khi cánh tay trái đã hoàn toàn hóa thành Huyết Ma Thủ khổng lồ, đen kịt và đầy những gai xương nhọn hoắt.
"Ngươi... tưởng mình đã thắng?"
Thanh âm của Y Thiên không vang dội, nhưng nó xuyên qua lớp băng, xuyên qua cả tiếng gầm của Long Ngạo Thiên, rót thẳng vào linh hồn đối phương.
"Không… không thể nào lại vậy… hắn ta là thần thánh phương nào mà có thể lần này đến lần khác liên tục tái sinh? Chẳng lẽ hắn lại thực sự bất tử bất diệt sao?"
Long Ngạo Thiên kinh hoàng nhận ra áp lực từ phía sau lưng đang tăng vọt. Mũi thương của hắn dù đang lao đi cực nhanh, nhưng dường như không gian xung quanh Linh Nhi đã bị một lực lượng vô hình làm đông cứng lại.
Đó chính là Huyết Ma Dịch đang được ngưng tụ hình thành!
Y Thiên đứng từ xa, ánh mắt lạnh lẽo nhìn bóng lưng của kẻ đang "nhập ma", lại như thấy dáng vẻ của chính mình hay nói đúng hơn là của nhiều chính mình mà hắn đã từng chứng kiến, thầm nở nụ cười.
Hắn sừng sững như một vị thần giáng thế, từ trên cao nhìn xuống chúng sinh với vẻ lạnh lùng xem vạn vật như kiến cỏ.
Tuy linh lực tỏa ra vẫn chỉ dừng lại ở mức Luyện Khí Kỳ Ngũ Tầng, nhưng cái uy áp thâm trầm, cổ quái ấy lại khiến cả đám Hắc Nhân phải run rẩy lùi lại, tâm trí run sợ như đứng trước một vực thẳm không đáy.
Chỉ có vài tên Giả Đan Cảnh lão luyện mới gượng gạo giữ vững tâm trí.
"Không được! Cố gắng đến đây rồi, há lại phải thua sao? Nhất định không được! Ta phải thắng!" Long Ngạo Thiên khi này nóng như bị lửa đốt, lo lắng không thôi. Chỉ biết cắn răng gượng sức đâm tới, điên cuồng như một con thú bị dồn vào đường cùng, muốn xâu xé lớp Huyết Ma Dịch đang cuộn trào tạo nên rào chắn xung quanh Linh Nhi.
Như vậy là chưa hề đủ, điều kiện tiên quyết để giành chiến thắng chung cuộc vẫn là ngăn cản được Y Thiên. Hắn đã dốc hết tâm can và sức lực vào để tung ra đòn này, qua được nó.
Tất sẽ chiến thắng!
Không chần chừ, Long Ngạo Thiên điên cuồng ra lệnh:
"Chúng Hắc Nhân Đội, nghe lệnh ta cùng nhau xông pha giết chết tà tu. Trận này tuyệt sẽ không thể nào nguyên vẹn trở về. Chết là vinh dự, sống thành cường giả, Long gia nhất định không bạc đãi, ai trong trận chiến này lấy được một bộ phận của hắn, nhất định sẽ đề bạt lên làm đội trưởng của một Tinh. Còn bỏ chạy? Không đất chôn thân!"
"TUÂN LỆNH!"
Quân lệnh như sơn!
Đó chính là khẩu quyết của toàn đội, càng là một mệnh lệnh khắt khê và mang tính răn đe đến vậy càng khiến lũ Hắc Nhân Đội chiến ý tăng cao, huyết tinh sôi sục.
Nhìn lại phía sau không thấy đường lui, phía trước đường sống mở rộng, làm gì có ai ngu mà quay đầu.
Ngay tức khắc, bọn chúng gầm lên, chân đạp gió mạnh mẽ lao vút lên không trung, hóa thành những luồng hắc quang trong bức họa trắng phau đã sớm nhuộm màu máu, như ong thấy mật mà lao vào không một chỗ hở.
Tất cả bản lĩnh thủ đoạn, công pháp, Khí Linh, Pháp Bảo, Phù Đồ, Linh Dược, Đan Dược, Linh Đan đều được đem ra sử dụng cả.
Giữa quầng sáng đỏ thẫm của đóa bỉ ngạn hoa đã hoàn toàn "chín", Y Thiên đứng đó, hai tay ôm trọn lấy đóa hoa khổng lồ như đang nâng niu một vương quốc máu.
"Muốn vây công giết ta!? Hahaha, e là tất cả đều đã quá muộn màng!"
Y Thiên từ từ mở mắt. Đó không còn là đôi Âm Dương Nhãn thường thấy, mà là một đôi mắt đen tuyền không tròng, sâu thẳm và tàn nhẫn đến mức khiến linh hồn người đối diện phải đóng băng.
Dáng vẻ này, so với một Huyết Ma Lão Tổ - Trương Bất Phàm si tình trong truyền thuyết còn tàn độc hơn gấp bội.
Trong khoảnh khắc đối diện với cái chết, ký ức thượng cổ đã khai mở hoàn toàn. Hình bóng của kẻ sở hữu Huyết Ma Thần Thể - Huyết Ma Chi Thần - Viêm Hàn đang hòa làm một với nhục thân của Y Thiên cùng với tiếng cười rùng rợn vang vọng khắp không gian.
Sự tàn nhẫn của thần linh và sự điên cuồng của tà tu dung hợp, biến hắn thành một thực thể vượt xa mọi quy tắc tu hành thông thường.
Hắn nhìn bóng lưng Long Ngạo Thiên đang lao đến Linh Nhi, môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.
Hai tay hắn siết chặt đóa Bỉ Ngạn, toàn bộ không gian xung quanh bắt đầu vặn xoắn theo nhịp thở của hắn.
Đòn tất sát này, không phải để cứu người, mà là để hủy diệt mọi thứ dám chạm vào nghịch lân của hắn.
Một luồng thanh âm cổ xưa, trầm bổng như tiếng chuông vọng từ vách đá nghìn năm, mang theo pháp tắc của huyết mạch khởi nguyên vang lên:
"Huyết Nhuộm Vạn Cổ
Luân Hồi Vô Môn
Bỉ Ngạn Hoa Khai
Thiên Địa Tiêu Hồn
Nộ Hỏa Hóa Hải
Vạn Vật Giai Vong!"
"BỈ NGẠN HUYẾT NỘ!"
Vừa dứt lời, đóa bỉ ngạn hoa khổng lồ giữa hai tay hắn đột ngột co rút thành một điểm đỏ đặc quánh như một viên hạt xá lợi. Trong một phần vạn giây, điểm đỏ ấy sụp đổ vào bên trong rồi bùng nổ.
OÀNH! OÀNH! OÀNH!
Không gian xung quanh Y Thiên bị sức mạnh này nghiền nát thành từng mảng đen kịt, vỡ vụn như gương.
Những cánh hoa Cánh hoa rã ra, không phải rơi xuống mà hóa thành hàng tỷ tia sáng huyết sắc, xé toác không gian xung quanh thành từng mảnh vụn, mang theo nhiệt độ nóng bỏng của địa ngục xé toác cái lạnh lẽo thấu tận tâm can ở Cửu U Băng Nguyên.
Sóng xung kích từ vụ nổ đi tới đâu, đất đá và những cột băng nghìn năm lập tức bị hóa hơi, không để lại dù chỉ là một hạt bụi cát.
Uy lực ấy mạnh đến mức khiến cả tầng hang động khổng lồ bị nới rộng ra thêm hàng chục trượng chỉ trong một nhịp thở.
Trong chớp mắt, toàn bộ vùng chiến trường bị nhấn chìm trong một biển máu cuồn cuộn, hung bạo như đại dương giận dữ đang gầm thét đòi nuốt chửng thiên địa.
Đám Hắc Nhân Đội gào thét thảm thiết, những gương mặt sau lớp mặt nạ biến dạng vì kinh hoàng. Biển máu này không chỉ là nước, nó là sự oán hận và ma tính cực hạn, chạm vào đâu là mục rỗng tới đó.
Những pháp bảo hộ thân của bọn chúng khi chạm vào biển máu này liền phát ra tiếng "xèo xèo…" kinh tởm, rồi tan chảy như sáp nến gặp lửa.
Bọn chúng điên cuồng phóng thích toàn bộ linh lực còn sót lại để tìm đường thoát thân, nhưng biển máu như có linh tính, nó cuộn thành những vòi rồng đỏ thẫm, cuốn chặt lấy từng người một, lôi tuột vào lòng đáy sâu thẳm đen ngòm.
Từng tên một chìm dần, để lại những vũng bọt khí tuyệt vọng dưới gầm trời đỏ quạch chỉ toàn máu là máu.
Long Ngạo Thiên lúc này đã đến giới hạn của sinh mệnh, nhục thân khô héo vì tiêu hao quá nhiều thọ nguyên, không còn lấy một tia linh lực để phản kháng.
Hắn chìm sâu vào lòng biển máu, cảm giác lạnh lẽo bủa vây lấy phổi, nhịp tim đập những nhịp chậm chạp và đau đớn. Trong làn nước đỏ lờ mờ, những hình ảnh về mẫu thân bắt đầu hiện ra, dai dẳng và ác liệt như một lời nguyền rủa vĩnh hằng.
Hắn thấy mẫu thân gầy gò đang nhìn mình đầy lo lắng, nhưng ngay lập tức, gương mặt bà biến dạng vì đau đớn dưới áp bức của gia tộc, tiếng khóc thét xé lòng vang lên.
Rồi bà cầm một vật nhọn, ánh mắt vô hồn định tự kết liễu trước mặt hắn, khiến trái tim hắn thắt lại. Cuối cùng là hình ảnh bà điên dại đánh đập hắn, miệng không ngừng buộc tội:
"Tại sao ngươi lại ra đời? Nếu không có ngươi, đời ta đã không khổ nhục thế này!"
Giữa lúc tâm trí Long Ngạo Thiên sắp tan vỡ, một luồng ánh sáng trắng ngần, thanh cao thoát tục đột ngột rạch ngang biển máu đen ngòm.
Một con Băng Long khổng lồ xuất hiện, vảy rồng lấp lánh như kim cương, uy nghiêm nhìn xuống kẻ đang hấp hối. Một thanh âm trầm đục, mang theo vẻ ngạo mạn của kẻ đứng trên đỉnh cao vọng đến:
"Hậu nhân này cũng quá phế vật rồi a!"
"Lấy tu vi Kim Đan Cảnh, Khí Linh Chân Nguyên Long thuần khiết và cả Hắc Nhân Đội mà lại thua một tiểu tử điều khiển máu miệng còn hôi mùi sữa. Nực cười!"
"Nhưng chúng ta cũng sẽ không thể để tên hậu nhân này chết được, dù sao cũng là hạt giống tốt để chúng ta đám người già từ thế hệ trước này trở lại, mang Long gia lên đỉnh cao lần nữa, kế hoạch của chúng ta sẽ mau thành công thôi!"
Những âm thanh khác nhau châm chọc vang lên khiến không gian rung động. Cuối cùng, một luồng long uy đỉnh đạc bùng phát, thanh âm đầy uy nghi khiến cả biển máu phải lặng đi:
"Long Ngạo Thiên, ngươi có muốn giúp mẫu thân ngươi sống tốt không?"
Đôi đồng tử của Long Ngạo Thiên mở bừng sáng rực, hắn gật đầu liên tục giữa làn nước máu, hơi thở dồn dập dù lồng ngực đang bị bóp nghẹt.
"Ta tên Long Phá Thiên, là tổ tông đầu tiên của lũ Long gia các ngươi. Ngươi cho dù bị bọn tiểu súc vật nói là dòng máu không thuần chủng, đừng lo." Thanh âm ấy vang dội như sấm truyền:
"Bởi vì ngươi là tuyệt nhất, long mạch trong người là tinh khuyết nhất từ trước đến nay. Thần Long trong truyền thuyết dự là sẽ trong cơ thể ngươi mà hiển linh, cho nên đừng lo, nhóc con. Cứ trao thân xác cho ta mượn, nhất định ta không phá hư đâu."
"Được!"
Long Ngạo Thiên dứt khoát đáp lại trong tâm thức, không chút do dự trước cái giá phải trả.
Ngay lập tức, thân thể hắn chìm sâu hơn vào Huyết Ma Dịch nhưng bắt đầu xảy ra sự biến đổi kinh hoàng.
Những tia sáng trắng từ Băng Long len lỏi vào từng lỗ chân lông, quấn lấy xương cốt hắn, khiến một luồng sức mạnh thái cổ bắt đầu trỗi dậy từ bên trong cái xác tàn tạ.