Y Thiên nghiến răng, đôi Huyết Dực đập điên cuồng đến mức từng mảng lông vũ bằng máu rách toạc, tan biến vào hư không.
Hắn đã chạm tới gần miệng hang, nhưng ngay khoảnh khắc ánh sáng mờ ảo của tầng trên lộ ra, cả bầu trời bỗng chốc sụp đổ.
ẦM! ĐOÀNG!
Hàng chục đạo Thiên Lôi mang theo thiên uy cuồng bạo, trắng xóa như những con cự long từ trên chín tầng mây xuyên qua miệng hang, giáng thẳng xuống đỉnh đầu Y Thiên.
"Ôi thôi chết… thế nào lại quên mất chuyện này. Thiên Lôi sẽ duy trì mức độ liên tục giáng xuống, khi nãy hình như có phù chú và đám Hắc Nhân Đội lao xuống mới nhắm đủ thứ mục tiêu, bây giờ trên này chỉ còn mỗi ta. Hiển nhiên Thiên Lôi mỗi lần xuất thế đều nhắm thẳng vào ta rồi. Đáng chết!"
Thiên Lôi đúng là theo từng phút giây hơi thở giáng xuống, khác cái đây không chỉ là Thiên Lôi vàng rực ban đầu, mà nó là rất nhiều rất nhiều Thiên Lôi được giáng xuống, mức độ sức mạnh tăng lên không ít.
Quả nhiên là thiên đã nhận ra được Y Thiên đang dần thoát khỏi sợi thức sinh mệnh của hắn, mà thiên quy là thiên quy, sẽ không cho phép một kẻ mang thân xác quái thai như hắn bước ra ngoài, trên thân còn mang theo cả Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi.
"Chút Thiên Lôi này là cái thá gì chứ? Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi mới là lôi điện tuyệt diệt!" Y Thiên gầm lên, các tia hắc tử lôi quang phóng thích ra khỏi cơ thể.
Trong khoảnh khắc, nó tức khắc tạo thành một lớp phòng ngự phản chấn lại lực đạo của các tia Thiên Lôi liên tục giáng xuống, nhưng vì lực lượng quá lớn nên phải tiêu hao hấp phụ nó lên bề mặt, tránh cho xuyên qua trực tiếp hủy hoại cơ thể.
"Người tính đúng là không bằng trời tính mà…" Âm thanh trong trẻo vang lên, kèm theo là chút mệt mỏi lẫn sự miễn cưỡng trong đầu Y Thiên.
"Đóa Đóa, cô nói vậy là có ý gì?" Y Thiên nhăn mặt hỏi gằn, giọng điệu vội vã.
"Chàng hãy bỏ đi cái tính gấp gáp này, bình tĩnh nghe ta nói. Chuyện này thực chất không quá quan trọng đâu. Chỉ là ta mới vừa nhận ra thôi."
"Được, mau nói. Ta gấp như vậy còn không phải vì sợ cô nói lâu sẽ mệt sao? Nhanh lên còn nghỉ ngơi." Y Thiên dịu giọng lại, không dám cáu gắt nữa sợ nàng sẽ vì đau lòng mà thương thế nặng thêm.
"Thật không thể tin nổi, tên tiểu ngốc tử cứng nhắc này lại vì ta mà giảm bớt khí thế?" Đóa Đóa trong lòng nghi hoặc, nhưng nhiêu hơn là sự hài lòng khó nhận thấy. Gương mặt nàng tốt lên, khẽ mỉm cười, thanh âm truyền trực tiếp trong đầu óc Y Thiên:
"Rồi rồi… Chàng có nhận thấy không khi mà lũ người Hồ gia thân là một đại gia tộc chuyên về thương gia, ấy vậy mà chỉ có mỗi thông tin về Dị Băng sẽ xuất thế chứ Dị Lôi thì không. Không chắc là Long gia có biết không, nhưng có thể chắc chắn rằng Long Ngạo Thiên này biết được." Đóa Đóa dần trở nên nghiêm túc, hướng tay chỉ loạn xạ qua lại toàn cảnh thông qua tâm thức:
"Nhìn bộ dáng Cửu U Băng Nguyên bây giờ đi, càng lúc gió càng lớn, bão tuyết ở ngoài đã sớm tràn vào, Thiên Lôi thì khỏi nói đi, trùng trùng điệp điệp chằng chịt phóng thích. Mọi thứ đang trở nên kì lạ hơn kể từ lúc mà Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi được chàng thu phục, hấp thụ hoàn toàn vào người. Và thời gian một tuần lễ cũng sắp hết, thông qua lời hẹn này của hai người Tuyết Nhung và Hồ Kỳ. Ta chắc hẳn chàng cũng nhận ra được rồi."
Nói tới đây, Đóa Đóa bỗng chốc dừng lại. Y Thiên nhanh chóng hiểu ra hết ý trong lời nó của nàng, liền đưa ra suy đoán:
"Họ biết về Cửu U Băng Nguyên này nhiều hơn ta tưởng, Dị Lôi có lẽ không phải là họ không biết mà là họ biết nhưng cùng lúc chỉ muốn mỗi mình Dị Băng cho Tuyết Nhung, mà Dị Băng rất có thể từ sau khi Lôi Thiên Dực chết, Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi bị hấp thụ thì Cửu U Băng Nguyên sản sinh ra nhiều dị biến. Từ đây Dị Băng mới hình thành? Vậy… chẳng phải từ ban đầu đều là một tay kế hoạch họ làm ra hay sao? Nhưng có lẽ cũng lệch đi đôi chút rồi."
"Lệch đi đôi chút?" Đóa Đóa mở to hai mắt nghi vấn, muốn nghe tiếp lời của hắn.
"Ừm… chắc hẳn cô cũng nhận ra rồi, Long Ngạo Thiên khi đến đây tuy đã chuẩn bị vô cùng bài bản nhưng rốt cuộc vẫn chỉ đơn thương độc mã cùng các ba tên hắc y nhân kia, rất có thể là bên Hồ Kỳ đã dùng thủ đoạn này đó thả ra con mồi Dị Lôi này cho Long Ngạo Thiên bắt, dựa vào năng lực của Long Ngạo Thiên mà tính toán ra ngày Dị Băng hình thành, trực tiếp tới đây sớm nhất để ra tay bắt giữ."
Đóa Đóa vừa nghe vừa gật đầu không thôi, quả thật nghe thấy suy luận chặt chẽ này của Y Thiên, mọi thứ đều rõ ràng hơn nhiều, nàng cắt lời:
"Vậy… thứ lệch đi mà chàng nói chính là thời gian mà Dị Băng hình thành ra, mà nguyên do là bởi sự can thiệp của chúng ta không những làm cho trì trệ thời gian Long Ngạo Thiên đánh bại Lôi Thiên Dực mà còn tự tay tiêu hóa cả Dị Lôi, đem kế hoạch mà hai người Hồ Kỳ, Tuyết Nhung kĩ càng tính toán đẩy ra xa."
"Đúng là vậy."
Vừa dứt lời, Y Thiên đã không thể chống đỡ nổi nữa.
Không kể đến Thiên Lôi như rồng như hổ từ trên trời xuyên qua Cửu U Băng Nguyên mà lao xuống, điên cuồng như cuồng phong bạo vũ. Ở dưới là hàng ngàn kiếm khí, đao khí, hay bảo khí các loại phóng thích lên, dày đặc như mạng nhện.
Từ nãy đến giờ đều là hắn miễn cưỡng dồn sức bản thân chống đỡ, mong lấy một cơ hội đẩy lùi Thiên Lôi, trực tiếp xuyên qua mà thoát khỏi Cửu U Băng Nguyên, tránh khỏi thêm một trận gió tanh mưa máu.
Ông trời có mắt, thiên nhãn nhìn xuống liền xem hắn như quái vật mà bài trừ, lực đạo Thiên Lôi càng giáng càng mạnh, trực tiếp đè ép hắn đến mức năng lực của Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi không còn có thể làm nổi việc gì.
Lớp phòng ngự từ sớm đã quá tải, ngay lúc này nhanh chóng vỡ vụn theo từng vết nứt kéo dài, thân thể văng ngược trở lại, tấm lưng va mạnh vào vách đá xanh buốt, lục phủ ngũ tạng như đảo lộn, máu tươi cuộn trào tuôn ra nhuộm đỏ cả vạt áo Linh Nhi.
Dưới chân hắn, hàng trăm tên Hắc Nhân Đội đã dàn trận xong xuôi.
"Xui cho ngươi rồi."
Chúng biết rõ chúng đã cược đúng, chỉ cần hắn ta không thể lao ra khỏi Cửu U Băng Nguyên trước khi Thiên Lôi giáng xuống thì nơi đây lập tức trở thành một thế gọng kìm như là một cái lồng giam tử vong với Thiên Lôi phía trên và sát cục phía dưới.
"Bố trận! Toàn bộ triệu hoán Khí Linh!"
Một tên tu vi Giả Đan Cảnh gầm lên, bàn tay hắn đập mạnh xuống mặt băng. Xung quanh, tất thảy những ai có mặt đều làm theo động tác này.
Ngay lập tức, từ phía sau lưng mỗi tên hắc y nhân, không gian vặn vẹo, những luồng khí đen kịt bốc lên ngùn ngụt.
Trong số đó, có một vài Khí Linh nổi bật.
Đầu tiên phải nhắc đến chính là Hắc Sát Hổ khổng lồ, thân hình cấu thành từ hắc khí đặc quánh, nhe nanh múa vuốt hiện ra bên cạnh tên đội trưởng.
Kế đó, phía sau bóng hình to lớn đó… hàng loạt Khí Linh tà dị khác đồng loạt xuất thế.
Những con Huyết Nhãn Ưng chao lượn với đôi mắt đỏ rực, Độc Thiết Trăn bò lổm ngổm trên mặt băng tỏa ra khói tím chết chóc, và cả những Ám Ảnh Lang nấp sau những tảng băng vỡ.
Áp lực từ hàng trăm Khí Linh cộng hưởng lại tạo thành một cơn bão linh lực bóp nghẹt mọi dưỡng khí.
Những tên Hắc Nhân Đội lúc này đã điên cuồng đến cực điểm, chúng cắn nát đầu ngón tay, dùng tinh huyết hiến tế cho Khí Linh để đạt được sức mạnh vượt cấp.
"Tà tu! Hôm nay dù phải hồn phi phách tán, chúng ta cũng phải kéo ngươi xuống địa ngục!"
Đám Khí Linh nhận được lệnh, gầm thét kinh thiên động địa, đồng loạt lao vút lên vách đá. Chúng chồng chất lên nhau, tạo thành một cơn sóng thần bằng xác thịt và hắc khí cuồn cuộn đổ về phía Y Thiên.
Y Thiên đứng giữa lôi đình và thú dữ, mái tóc bạc trắng bay loạn xạ. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay đang run rẩy, rồi lại cảm nhận hơi ấm yếu ớt của Linh Nhi sau lưng.
Nhân tính ít ỏi trong hắn đang bị ma tính từ trái tim Viêm Hàn gặm nhấm, thôi thúc hắn giết chóc, thôi thúc hắn hóa thành con quỷ thực thụ để kết thúc tất cả.
"Muốn liều mạng sao?"
Y Thiên nhếch môi, nụ cười mang theo sự vặn vẹo của kẻ đã chạm đến đáy vực sâu. Hắn không vung ra Thiên Bình Kiếm, mà đột ngột đâm mạnh nó vào chính lồng ngực mình.
"Được, các ngươi tưởng bản thân các ngươi có Khí Linh đã là thiên tài đã là hay lắm sao? Không! Bây giờ ta sẽ chứng minh cho các ngươi biết một kẻ không có Khí Linh có thể làm được những gì!"
Huyết Ma Dịch từ vết thương ở ngực phun ra, không rơi xuống đất mà cuộn tròn quanh Thiên Bình Kiếm, biến thanh kiếm thành một thanh đại đao bằng máu đen khổng lồ.
Luồng hắc tử lôi điện từ trong người hắn thoát ra, quấn chặt lấy thanh kiếm, tạo nên những tiếng nổ "lách tách" khô khốc của sự hủy diệt.
Y Thiên xoay người, đôi đồng tử Âm Dương Nhãn xoay tròn đến mức tóe máu. Hắn đạp mạnh vào vách đá, thay vì bỏ chạy hắn lại lao thẳng vào giữa bầy Khí Linh đang hung hãn tràn tới.
"Huyết Ma Kiếm Vũ - Lôi Đình Diệt Thế!"
Một vòng tròn màu tím đen nổ tung giữa không trung. Mỗi lần Thiên Bình Kiếm vung lên, một dải lụa máu mang theo sấm sét xé toạc linh thể của đám Khí Linh.
Những con Hắc Sát Hổ bị chém làm đôi, Ám Ảnh Lang tan thành mây khói ngay khi chạm phải hắc tử lôi.
Nhưng đám Hắc Nhân Đội đã hoàn toàn mất trí, chúng dùng cả mạng sống để điều khiển Khí Linh tự bạo.
"BÙM! BÙM! BÙM!"
Từng Khí Linh va chạm vào người Y Thiên rồi nổ tung, tạo ra những cơn chấn động kinh hoàng.
Vai hắn bị móng vuốt của Huyết Nhãn Ưng cào nát, chân bị Độc Thiết Trăn quấn chặt, nhưng hắn không dừng lại.
Mỗi lần trúng đòn, Sát Khí trong người hắn lại càng nồng đậm, Huyết Ma Thần Thể điên cuồng hút lấy máu của kẻ thù để bù đắp vào chỗ khuyết, đồng thời hồi phục lại.
Giữa màn đêm đặc quánh máu và lửa, Y Thiên như một tu la đơn độc chiến đấu với cả thế giới. Hắn vừa vung kiếm chém giết, vừa phải gồng mình dùng lưng che chắn những tia Thiên Lôi đang xối xả rót xuống.
Máu hắn, máu địch nhân, và linh lực nổ tung trộn lẫn vào nhau, tạo thành một bức tranh đẫm huyết vị của sự điên cuồng.
Hắn đang dùng mạng để đổi mạng, dùng sự điên cuồng để áp chế sự tuyệt vọng!
"Cút hết cho ta!"
Một nhát chém ngang trời, thanh đại đao bằng máu quét qua, chém bay đầu mười mấy tên hắc y nhân cùng lúc.
Y Thiên đứng giữa đống đổ nát của linh thể và xác thịt, hơi thở đứt quãng, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực một ý chí bất diệt, nộ hống:
"Dù cho có phải san bằng cả Cửu U Băng Nguyên, dù cho có phải dẫm đạp lên từng các xác của bọn ngươi cũng ta cũng phải đưa Linh Nhi trở về!"
Mãnh liệt là vậy, cuồng nhiệt là vậy. Nhưng càng đánh Y Thiên lại càng lộ ra cái yếu của bản thân, linh lực tiêu hao với tốc độ không thể kéo giãn.
Còn lũ Hắc Nhân Đội thì cứ như những bóng ma dai dẳng, xác chết nằm lại, máu tươi thấm đẫm của chỉ là của lũ nhát cấy, yếu đuối tu vi cùng lắm chỉ mới Trúc Cơ Trung Kì đổ lại, pháp bảo không bao nhiêu, pháp khí thì không đủ đẳng cấp, Khí Linh chỉ là dạng Giả Linh, bản mệnh sinh ra đã không có chút thiên phú.
Tài năng thực sự chính là những kẻ còn lại, những kẻ đang bước tới đây, đang dần trồi lên khỏi huyết hải nồng đặc tiếp tục quá trình cô cạn chậm rãi.
Chỉ với số lượng của bọn chúng, chỉ bằng ánh mắt đỏ ngầu như ma quỷ được tô lên bởi màu đen sâu thẳm của bộ hắc y phục trong bóng đêm trải dài cũng đủ để cho tu sĩ bình thường hoảng loạn mà chết.
Y Thiên chỉ với tu vi Luyện Khí Kỳ mà chống cự được thời gian lâu như vậy, càng là cô độc quyết chiến ra tay sát phạt quyết đoán, lấy được hàng trăm thủ cấp. Toàn cục từ đầu đến cuối đều có người chứng kiến, nếu không tận mắt thấy rõ thì dù có được chính phụ mẫu kể ra, bọn hắn một chút cũng không tin.
"Tà tu, ngươi đúng là rất mạnh. Thiếu chủ thua ngươi thật ra chẳng oan. Ngươi đó, tên nhóc còn hôi sữa này nếu được ở trong hàng ngũ quái vật, ngươi cứ mạnh dạng xưng tên, một chút cũng không được hổ thẹn." Một tên trong đó nói lên, thanh âm trầm thấp tựa như khinh miệt tất cả.
Hai tay hắn cầm đôi song đao, ánh mắt sáng lẻm nhìn chằm chằm vào Y Thiên, hắng giọng răn đe:
"Nhưng cuối cùng vẫn là chưa đủ. Đứng trước hàng ngũ Hắc Nhân Đội cực kì tinh nhuệ như bọn ta, lại có ta Lưu Tam Bảo làm đại đội trưởng. Ngươi đến giờ đây còn giữ được mạng, nếu không phải còn kế hoạch phải làm. Ngươi còn nghĩ ngươi có thể sống?"
Lưu Tam Bảo vừa dứt lời, không khí xung quanh hắn bỗng chốc đông đặc lại, một luồng uy áp Kim Đan Cảnh thực thụ như ngọn núi khổng lồ đổ ụp xuống, đè nén khiến mặt băng dưới chân Y Thiên lún xuống một tấc.
Hắn không vội vàng lao lên. Với hắn, Y Thiên giờ đây chỉ là một con mãnh thú đã kiệt sức, đang giãy dụa trong vũng bùn của chính mình.
Lưu Tam Bảo khẽ nghiêng đầu, đôi song đao trong tay xoay một vòng điệu nghệ, lưỡi đao ma sát vào nhau tạo ra những tia lửa vàng nhạt xé toạc màn sương máu.
"Hắc Nhân Đội nghe lệnh."
"SÁT!"