Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 108: KHÔNG NGOÀI DỰ ĐOÁN!



"Kim Cang Bàn Tượng - Hiện thân!"

Từ sau lưng Lưu Tam Bảo, một luồng linh lực thổ hệ vàng óng, trầm đục bùng nổ. Không giống như lũ Giả Linh yếu ớt ban nãy, con voi khổng lồ này hiện ra với một áp lực kinh thiên động địa.

Đôi ngà của nó dài hàng chục trượng, vàng rực như kim loại quý, bốn chân như bốn cột trụ trời dẫm mạnh một cái khiến vách đá xanh nơi Y Thiên đang bám vào rung chuyển dữ dội, đá tảng rơi rụng lả tả.

Y Thiên nghiến răng, máu từ kẽ môi lại tuôn ra. Hắn cảm nhận được cơ thể mình đang gào thét.

Linh lực trong linh hải đã cạn kiệt đến mức khô khốc, chỉ còn lại Huyết Ma Dịch đang không ngừng rút lấy tinh huyết bên trong, máu vương bên ngoài để chắp vá hồi phục.

"Kim Đan Cảnh... vậy chẳng phải Khí Linh bản mệnh của tên kia đang ở Linh Tụ Cảnh? Nhìn thực lực của hắn… không khó để nhận ra Kim Đan của hắn đã cùng với Khí Linh hòa nhập."

Y Thiên thều thào, ánh mắt Âm Dương Nhãn đột ngột xoay tròn đến cực hạn. Hắn không nhìn Lưu Tam Bảo, mà nhìn vào chính đôi bàn tay đang run rẩy của mình.

Chợt nhiên, hắn bật cười, ánh mắt vẫn chăm chăm nhìn vào lòng bàn tay, tầm nhìn phút chốc trở nên vặn vẹo, nhưng không vì thế mà hắn dừng lại, trái lại còn nghĩ kĩ hơn, càng nhìn càng cười to.

"Ngươi cười cái gì?" Lưu Tam Bảo sửng sốt nhìn khó hiểu, nội tâm dâng lên một cỗ sợ hãi.

Hắn đột ngột đâm thẳng Thiên Bình Kiếm vào ngực phải, nơi mà vừa được hồi phục. Ngay tức khắc nơi đó đã bị hàng ngàn sợi máu từ khắp nơi kéo tới quấn chặt lấy, ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt Lưu Tam Bảo:

"Bởi vì… Khí Linh của ngươi trông ngon thật đấy. Sắp làm ta chảy hết cả nước dãi rồi."

Lưu Tam Bảo nghe Y Thiên nói vậy, gương mặt trở nên tối sầm. Hắn nghiêng đầu bẻ khớp cổ, trên trán nổi đầy gân xanh.

"Tên tà tu ngươi cũng biết đùa đấy chứ. Nhưng lại đùa có chút quá rồi." Lưu Tam Bảo giương tay sang ngang, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua Y Thiên:

"Kim Càng Bàn Tượng - Nhật Nguyệt Đảo!"

Phía sau lưng Lưu Tam Bảo, Kim Cang Bàn Tượng phía sau hắn chuyển mình, lớp da đá vàng rực đột ngột hóa thành sắc xanh lam huyền diệu của vầng trăng tròn, tỏa ra những luồng sóng âm rung động đến từng phân tử không khí.

"Giết cho ta!" Hắn gầm lên.

Kim Cang Bàn Tượng hú lên một tiếng, âm thanh như vượt khỏi tần số tầng tầng lớp lớp trùng lặp lên nhau tỏa ra tứ phía, không chỉ Y Thiên mà tất cả thành viên Hắc Y Đội có mặt xung quanh đều phải ôm đầu đau đớn.

Hai tay Lưu Tam Bảo đè vào nhau nén chặt lại, vẻ mặt gấp gáp quay lại đằng sau:

"Mẹ kiếp mấy tên ngu này. Còn không mau dựa vào cơ hội này vây công giết địch, thủ đoạn dùng máu hồi phục này khi ta còn trẻ cũng đã từng gặp ở chuyến đi đến Nam Vực ở phía Tây Nam của Sa Đô Đế Quốc, gặp một nhóm người tự xưng là truyền nhân của Huyết Ma Thần Tộc, mang trong mình huyết mạch của chúa trời khi chiến đấu cũng dùng thứ thủ đoạn chủ yếu là máu như này, chiến lực so với cùng cấp thì rất kinh hoàng nhưng có cái đầu óc không bình thường cho lắm."

"Nên là người biết cách khắc chế tên tà tu này?" Một tên phía sau vừa vung pháp khí vương máu sang một bên, vừa hỏi.

"Ừm, chứ không nói chuyện này với các ngươi để làm gì? Kể khổ à? Bỏ qua đi, việc các ngươi cần biết bây giờ chính là ta đã dùng tần số sóng cực cao của Kim Cang Bàn Tượng cộng hưởng với Mãn Nguyệt ngăn chặn thứ máu gớm ghiếc đó hoạt động hiệu quả. Nhưng đồng thời, các ngươi phải điều động linh lực phòng hộ toàn thân, tên đó chỉ đang câu kéo thời gian để cho máu hắn hòa nhập vào máu của ta và đồng hóa chúng thành một, sau đó kéo ra ngoài mặc ý hắn điều khiển."

Nghe tới lời này, bọn Hắc Nhân Đội liền rùng mình một cái, nội tâm vô cùng chấn động:

"Mẹ kiếp! Chuyến này đi đã là vô cùng mạo hiểm, cho dù có về được thì cũng khó giữ được cái đầu, ai dè lại còn gặp một tên tà tu nguy hiểm như này. Sức mạnh quỷ dị khó đoán, âm mưu quỷ kế đầy người. Nếu không có đại đội trưởng nhắc qua, trải qua một màn diễn của hắn, e rằng đến mạng về còn chẳng có."

Nói là vậy thôi chứ bọn Hắc Nhân Đội suy cho cùng từ đầu đến cuối đều bị dáng vẻ điên điên khùng khùng này của Y Thiên làm cho thần hồn điên đảo, lý trí bấn loạn, trong khoảnh khắc chưa thể hồn về với xác.

Tuy nhiên sức mạnh của Kim Cang Bàn Tượng đang phát tác.

Dưới vầng Mãn Nguyệt xanh lạnh từ Kim Cang Bàn Tượng, Y Thiên nghiến răng, cơ mặt co giật kịch liệt khi cảm nhận dòng máu trong người đang bị đóng băng bởi áp lực sóng âm.

"Còn chờ gì nữa? Không mau giết!"

Nhân cơ hội này một tên tay mang theo đại đạo nặng trịch, âm hàn tỏa ra lạnh lẽo không kém gì không khí xung quanh, vừa chạy lên vừa gầm thét điên loạn.

Kế theo đó, thấy uy phong của người xung phong này, lũ lượt hàng chục tên Hắc Nhân Đội như gỡ bỏ được xiềng xích sợ hãi, đồng loạt lao lên với khí thế cuồng loạn.

"Giết!"

Những tiếng gào thét vang vọng khắp nơi, kéo theo hàng loạt Khí Linh từ đan điền chúng bay ra như rạ. Từ Bạch Lạc Hổ hung tợn đến những sợi tơ của Vô Ảnh Chu giăng kín lối thoát.

Một tên mang đại đao nặng trịch dẫn đầu, lưỡi đao âm hàn chém toạc màn sương máu, nhắm thẳng đỉnh đầu Y Thiên mà giáng xuống.

Y Thiên đứng đó, mái tóc bạc trắng bết máu che khuất nửa gương mặt, nhưng đôi đồng tử Âm Dương Nhãn vẫn lấp lánh sự điên rồ đến cực điểm.

Hắn không hề lùi bước trước cơn sóng thần Khí Linh, trái lại, bàn tay hắn lại bấu chặt lấy chuôi Thiên Bình Kiếm đang cắm sâu trong ngực phải, vặn mạnh một cái.

Tiếng xương thịt nghiến vào kim loại vang lên khô khốc, đi kèm là nụ cười vặn vẹo, khoái trá đến rợn người.

"Hộc... Khống chế máu của ta sao? Ngươi nghĩ... thứ này chỉ đơn giản là thứ máu kì dị mà ngươi đã thấy. Nói cho ngươi biết, ta và bọn chúng không cùng đẳng cấp!" Y Thiên gầm khàn giọng, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất đang bò trườn.

Bất chấp sự ngăn trở của sóng âm Mãn Nguyệt, hắn cưỡng ép Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi nổ tung ngay trong mạch máu để phá vỡ sự ngưng đọng.

Hàng chục sợi xúc tu máu từ vết thương ở ngực và sau lưng đột ngột bắn vọt ra, nhọn hoắt và chằng chịt tia sét tím đen, vươn dài như những cánh tay của tử thần.

Tên đại đao lao tới đầu tiên chưa kịp chạm vào chéo áo Y Thiên đã thấy tầm nhìn đảo lộn, đầu hắn bị một sợi xúc tu máu quấn chặt, nhấc bổng lên không trung.

"Chuyện gì vậy?"

Y Thiên không thèm nhìn, tay trái vung ra bóp chặt như ép nát hư không, kéo theo Thiên Bình Kiếm từ trong ngực phải quét ra một đường vòng cung.

Lưỡi kiếm mảnh mai như dải lụa, lướt qua cổ ba tên Trúc Cơ Kỳ nhanh đến mức máu còn chưa kịp phun ra thì thủ cấp của tên đó đã rơi xuống.

"Tu sĩ không có bảo pháp phòng hộ, sợ nhất là các đòn nhất kích tất sát. Nhất là tốc độ của đối phương nhanh đến mức ngay cả cơ hội ngăn cản cũng không có." Y Thiên cười điên loạn.

Hắn lao vào giữa vòng vây như một cơn lốc tím đen, mỗi bước chân dẫm lên vách đá đều để lại một hố máu sủi tăm.

Một con Xung Luận Lang vồ tới định cắn vào chân hắn, nhưng ngay lập tức bị hai sợi xúc tu máu đâm xuyên qua hốc mắt, hút cạn linh lực ngay trong nháy mắt.

Y Thiên vừa đánh vừa gầm thét điên loạn, tay phải vung kiếm chém giết, tay trái điều khiển những sợi tơ hồng quỷ dị đâm xuyên qua các lớp bảo khí, trực tiếp cắm vào tim kẻ thù để rút máu.

Lưu Tam Bảo đứng từ xa, gương mặt tối sầm lại khi thấy chiêu "Nhật Nguyệt Đảo" dù đã làm chậm chuyển động của Y Thiên nhưng không thể ngăn được sự tàn bạo của hắn.

"Chết tiệt! Thủ đoạn này trông giống nhưng lại khác. Các tên tu sĩ ở Tây Nam rõ ràng dùng máu rất có trình tự, chiêu nào vào chiêu đấy. Đâu có như thế này, kết hợp đến mức hoa cả mắt."

Trước mắt hắn, chính là một Y Thiên không cần sự hồi phục mạnh mẽ của Huyết Ma Dịch mà điên cuồng tiến lên, đến lúc này còn sinh thêm thủ đoạn mới.

Chính là lợi dụng thời cơ mỗi khi một đạo Thiên Lôi từ trên cao giáng xuống, Y Thiên lại dùng Thiên Bình Kiếm dẫn dụ luồng sét đó vào những sợi xúc tu máu, biến chúng thành những ngọn giáo lôi đình đánh nát mọi Khí Linh cản đường.

"Chưa đủ... vẫn chưa đủ!" Y Thiên cười gằn, giọng nói khản đặc như tiếng quỷ dữ đang rên rỉ trong địa ngục vắng lặng.

Huyết Ma Dịch điên cuồng hấp thụ tinh huyết từ những kẻ ngã xuống, mặc kệ cho áp lực sóng âm của Lưu Tam Bảo đang khiến da thịt hắn rách toác ra từng mảng lớn vì quá tải.

"Đâm lao rồi phải theo lao. Không được để cho hắn có thời gian hồi phục, lập tức tăng thêm tần suất tấn công, tăng thêm linh lực gia trì bảo hộ, đừng để hắn nhân cơ hội rút tinh huyết chúng ta ra làm thức ăn." Lưu Tam Bảo liên tục hò hét, muốn đem sĩ khí chuyển hóa thành sức mạnh.

"Cút!" Hắn gầm lên, tám sợi xúc tu máu sau lưng bung tỏa, đánh bật hàng chục Khí Linh đang lao tới.

Phía trước, một tên đội phó vung tay, Xích Viêm Kim Nghê hiện ra với bờm lửa rực cháy thiêu rụi mặt đất, biến không khí xung quanh thành lò bát quái.

Ngay lập tức, một con Thái Hư Linh Hạc lướt đi trong hư không, vỗ cánh tạo ra hàng vạn đường cắt không gian sắc lẹm nhắm vào đôi Huyết Dực.

Y Thiên không né, hắn vung Thiên Bình Kiếm uốn lượn như sợi dây thừng, trực tiếp quấn chặt lấy cổ Linh Hạc, kéo nó làm vật chắn cho ngọn lửa của Kim Nghê.

"Chưa xong đâu!" Lưu Tam Bảo quát lớn, ra hiệu cho hai tên hắc y nhân khác áp sát.

Một con U Ma Độc Hạt khổng lồ trồi lên từ lớp băng, cái móc độc tím lịm đâm xuyên qua đùi Y Thiên, cùng lúc Băng Phách Hàn Thiền rung cánh phát ra sóng âm tuyệt đối làm tê liệt kinh mạch.

Cơ thể Y Thiên cứng đờ trong tích khắc, máu từ vết thương đùi bắt đầu đen kịt lại vì trúng kịch độc, lan nhanh như những con rết đen.

Hắn không kêu la, trái lại còn cười sằng sặc, bàn tay trái đột ngột đâm vào vết thương kịch độc để cưỡng ép máu tươi phun ra dữ dội hơn.

Những dòng máu này không rơi xuống mà hóa thành hàng vạn mảnh nhỏ như Tinh Thần Điệp, lấp lánh hắc tử lôi điện lao vào cắn xé linh thể của đám Khí Linh. Mỗi mảnh máu chạm vào đâu, nơi đó bùng lên tiếng nổ đinh tai nhức óc, rút cạn sinh mệnh lực của kẻ thù để hồi phục cho hắn.

Đột nhiên, một con Khiêm Ma Viên khổng lồ nhảy vọt lên cao, hai nắm đấm to như tảng đá giáng xuống đỉnh đầu Y Thiên với sức nặng vạn quân.

Hắn ngước mặt lên, đôi Âm Dương Nhãn co rút lại thành một chấm nhỏ, Huyết Ma Chi ở tay trái rung lên bần bật rồi biến hóa thành một mạng nhện máu khổng lồ giăng kín không trung.

"Khí Linh của các ngươi... ta nhận lấy!" Hắn thốt lên, giọng nói khản đặc, lạnh lẽo như địa ngục vọng lên.

XOẸT!

Đúng lúc này, một móng vuốt to lớn xuyên thủng trái tim Y Thiên, ở phía trước mặt xuyên qua sau lưng tạo nên một vết rách lớn.

Đôi đồng tử Y Thiên lập tức mù mịt, khó khăn nhìn lên một cái con khỉ vẻ mặt dữ tợn, lớp lông mượt mà vàng óng hai chân gầy như que củi nhưng hai bàn tay lại to lớn bất thường, nhất là một trong ba cái móng vuốt của nó đang xuyên qua ngực mình.

"Bớt ảo tưởng lại đi nhóc con, đừng nghĩ đơn giản rằng chỉ đánh được Trúc Cơ Cảnh Sơ Kì yếu đuối, được vài cái Trúc Cơ Cảnh Trung Kì mà nghĩ mình chiến lực vượt cấp bất bại. Cái lúc ngươi còn bu bê ti mẹ thì Lưu Nhị Can ta đã chiến qua không biết bao nhiêu trận rồi. Ta đã tới đây, ngươi còn muốn nhây đến khi nào nữa?"

Lưu Nhị Can từng bước một chậm rãi tiếng lên, khí thế Kim Đan Cảnh cứ thế tỏa ra không kìm lại, áp lực đè lên Y Thiên cùng với Mãn Nguyệt khiến Huyết Ma Dịch như các phần tử run rẩy trong sóng ngang, không thể di chuyển đến cơ thể để thực hiện hồi phục ở miệng vết thương ở ngực.

"Thua… rồi sao? Không ngoài dự đoán." Hơi thở dần trở nên dồn dập, tầm nhìn mờ dần.

CẠCH!

Lưu Nhị Can đạp thẳng chân lên đầu Y Thiên, buông lời sỉ nhục:

"Này! Tung hoành từ nãy đến giờ điên cuồng lắm mà, dáng vẻ kiêu ngạo đó đâu cả rồi mà giờ đây phải hì hục cố gắng tìm lấy không khí vậy nhóc?"

Một tên khác từ đâu bước tới, khí thế vô cùng bức người hoàn toàn không kém Lưu Nhị Can hay Lưu Tam Bảo. Chỉ thấy hắn xoay đầu lại Lưu Tam Bảo, cười nói:

"Tam đệ à. Để đệ cái chức đại đội trưởng này, ta thực sự không nghĩ lão gia chủ nghĩ gì luôn đó, sức mạnh thì thua kém nhị đệ, lãnh đạo thì yếu đến mức bọn cấp dưới sợ tên quỷ quái này hơn cả ngươi. Rốt cuộc thì đệ có mặt ở đây để làm gì vậy? Ngoài cái danh chức vị này và là người trực tiếp chuyển lời cũng như nhận lệnh từ gia chủ?"