Âm Dương Nhãn hoàn toàn tắt ngấm, nhường chỗ cho hai hố sâu đen ngỏm tỏa ra làn khói u uất.
Hắn không còn thở theo nhịp, mà mỗi lần hít vào là một tiếng khò khè đau đớn từ buồng phổi đã nát vụn.
Mái tóc đỏ rực dựng đứng, những sợi tóc như những sợi tơ máu vươn dài trong không trung một cách quỷ dị.
"Đừng… mong… giết được ta."
Thiên Bình Kiếm rền rĩ, lưỡi kiếm đen kịt như hút hết ánh sáng xung quanh rồi lao vút đi trong một quỹ đạo đầy sát phạt.
Lưu Nhị Can chưa kịp định thần đã thấy Y Thiên áp sát, tốc độ nhanh đến mức không gian phía sau hắn bị xé rách thành một đường thẳng máu.
Hắn không thèm tránh né đôi song dao găm đang đâm thẳng vào ngực mình, mà cứ thế lao tới, để lưỡi kiếm đen xuyên qua vai Nhị Can.
Tiếng xương bả vai vỡ vụn hòa cùng tiếng gầm điên dại của Nhị Can vang vọng cả một vùng rừng, máu tươi bắn lên mặt Y Thiên nhưng hắn không hề chớp mắt.
Lưu Tam Bảo hốt hoảng điều khiển Kim Cang Bàn Tượng giáng một vòi ngàn cân từ trên cao xuống đầu Y Thiên.
Không một động tác thừa, Y Thiên dùng chính bả vai nát bấy của mình để đỡ lấy, tiếng xương gãy "răng rắc!" vang lên khô khốc, máu bắn tung tóe lên lớp da tượng đá.
Nhân lúc đối phương khựng lại vì kinh ngạc, Vô Hạn Cấm Phiên theo lệnh của hắn lập tức những sợi xích oán linh đen ngòm quấn chặt lấy cổ Tam Bảo.
Luồng Sát Khí nồng đậm theo xích sắt truyền vào đan điền, khiến Tam Bảo nôn ra một búng máu đen đặc, ngực trái hằn lên một vết cháy sém sâu hoắm.
"Hắn mạnh quá, tiêu hao gần hết linh lực vẫn không thể kết liễu được. Chẳng lẽ đánh tới đây rồi mà lại thua hay sao?"
Lưu Đại nghiến răng, gương mặt tái mét kết ấn điều khiển hàng chục hắc mâu liên tục oanh kích vào những kẽ hở trên người Y Thiên để cứu các đệ đệ.
"Các để nghĩ thử xem, chúng ta đánh tới bây giờ đã cạn kiệt đến vậy. Hắn từ sớm đã gắng gượng, nếu không phải tu luyện tà môn e rằng đã chết hơn ngàn mạng. Nhưng thế thì sao? Ta cũng có thể khẳng định được rằng tình trạng bây giờ của hắn còn tệ hơn cả chữ tệ nữa!"
Y Thiên lúc này như một con quái vật không biết đau, hắn lết đôi chân đã gãy nát, từng bước nặng nề tiến về phía Lưu Đại giữa cơn mưa hắc mâu xuyên tâm.
Phốc!
Một thanh hắc chiến mâu đột ngột đâm xuyên tay phải của Y Thiên khiến Thiên Bình Kiếm bay phắt ra xa.
"Hộc… hộc…" Y Thiên thở gấp, đôi đồng tử đã không còn, ánh nhìn cũng vô định tiến về phía trước. Trong đầu chỉ vang vọng:
"GIẾT!"
Như thể bản năng của mình, cho dù hắn không thấy bất cứ ai nhưng vẫn xác định được Lưu Đại đang gần mình.
Bỗng nhiên đôi chân gãy vụn của hắn đạp mạnh, phóng lên như mũi tên, vung nắm đấm bọc đầy Sát Khí đen kịt cùng với lôi điện tím đen của Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi thẳng vào tấm hộ thân linh lực của Lưu Đại.
RĂNG RẮC!
Không hổ là Dị Lôi, chỉ vừa khi tiếp xúc đã khiến cho lớp hộ giáp của Lưu Đại rạn nứt như gương vỡ, chấn động làm Lưu Đại văng ngược ra sau, máu trào ra từ khóe mắt.
Hắn lại nhảy lên, xoay người một vòng tụ lực vào nắm tay, tạo thành một vòng xoáy tử thần nhắm thẳng vào mặt Lưu Đại.
"KHÔNG!" Toàn quân hoảng loạn hét lên.
Lưu Đại kinh hồn khiếp vía, sự kiêu hãnh tan biến dần theo ý vị tử vong đến gần. Đôi mắt hắn nhắm nghiền.
Tuy nhiên, sức lực của Y Thiên đã chạm tới giới hạn cuối cùng, cánh tay dừng lại ngay trước mũi đối phương trong một tư thế vặn vẹo.
Luồng sáng đen u ám trong mắt Y Thiên đột ngột lịm tắt, thay vào đó là sự trống rỗng. Cơ thể hắn đổ rầm xuống như một tòa tháp sụp đổ, nằm sõng soài ngay bên cạnh cái kén máu đang rỉ huyết hồng yếu ớt.
Ba huynh đệ nhà họ Lưu dù bị trọng thương, máu chảy đầm đìa khắp người nhưng vẫn còn thoi thóp thở, ánh mắt đầy kinh hoàng nhìn về phía cái xác không còn ra hình người của Y Thiên.
Không gian Hắc Giới Ngạn vỡ tan thành từng mảnh vụn, để lại một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy rừng Hoàng Hạc trong nắng ban mai.
"Đại ca, để ta kết liễu!"
Lưu Nhị Can hét lên một tiếng xé lòng, gương mặt vặn vẹo vì hận thù, đôi dao găm trong tay lóe lên tia sáng lạnh lẽo nhắm thẳng tim Y Thiên mà đâm xuống.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mũi dao chỉ còn cách lồng ngực một phân, đôi bàn tay tưởng chừng đã cứng đờ của Y Thiên đột ngột co giật, gân xanh nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất.
Hắn không mở mắt, nhưng Thiên Bình Kiếm như có linh tính, rít lên một tiếng chói tai rồi tự động xoay chuyển, bay ngược về lòng bàn tay đầy máu của chủ nhân.
Một vòng tròn kiếm quang đen kịt bùng phát, đánh bật đôi dao găm của Nhị Can ra xa, khiến hắn phải lộn nhào mấy vòng trên mặt cỏ để giữ thăng bằng.
Lưu Tam Bảo đứng bên cạnh, lồng ngực phập phồng như bễ lò rèn, đôi mắt đỏ ngầu vì tức tối khi thấy kẻ sắp chết vẫn còn có thể phản kháng dai dẳng như đỉa đói.
Hắn nghiến răng ken két, bàn tay run rẩy rút ra đôi song đao mẻ, lao vào cuộc chiến giáp lá cà với tâm thế sống mái, bất chấp linh lực trong đan điền đã cạn kiệt đến mức báo động.
"Chết đi! Sao ngươi không chịu chết đi!" Tam Bảo gào lên, những đường đao chém loạn xạ nhưng lại bị Thiên Bình Kiếm của Y Thiên nhẹ nhàng hóa giải bằng những đường kiếm tinh tế đến cực điểm.
Dù mất trí, bản năng Kiếm Tu thiên phú của Y Thiên vẫn áp đảo hoàn toàn, khiến mỗi cú va chạm binh khí đều làm đôi tay Tam Bảo tê dại, máu từ kẽ tay rỉ ra ròng ròng.
"Đúng là không có Khí Linh không thể nào địch nổi con quái vật này mà…" Lưu Đại nhìn cảnh tượng đó với trái tim thắt lại.
Bất quá linh lực bọn hắn bây giờ đã cạn kiệt, nếu còn muốn cưỡng ép triệu hoán Khí Linh khi này sẽ khiến bọn hắn phải đốt cháy thọ nguyên, chưa kể lúc này Khí Linh ai nấy đều mệt nhoài, xui rủi thế nào bị Y Thiên đâm kiếm dính thì toi đời, nhẹ thì mất toàn bộ tu vi, nặng thì mất cả mạng.
"Vờn thêm chút nữa, hắn chỉ đang dùng chút hơi tàn cuối cùng thôi!" Lưu Đại cố gắng trấn an đệ đệ, ánh mắt hắn loé lên tia tàn nhẫn khi thấy Y Thiên vừa đánh vừa gục đầu.
Hắn chờ đợi khoảnh khắc đối phương hoàn toàn gục ngã, một sự kiên nhẫn chết chóc của loài sói già đang rình rập con mồi sắp lâm chung.
Bỗng nhiên, Y Thiên rú lên một tiếng rùng rợn:
"ARGHHH! Tránh xa Linh Nhi ra!"
Hắn xoay người, thanh Thiên Bình Kiếm đen kịt trong tay run rẩy, rồi đột ngột đâm thẳng xuống Linh Nhi.
"Không!" Một tiếng hét lạc đi của chính tâm hồn Y Thiên dường như vang vọng trong thinh lặng, nhưng đôi tay hắn lại không nghe theo mệnh lệnh, mũi kiếm lạnh lẽo chỉ còn cách lớp màng kén mong manh trong gang tấc…
"Y Thiên… yên tâm, việc chàng giao thiếp tất không thất hứa." Đóa Đóa lau vội hàng nước mắt, kết ấn chuẩn bị lao ra khỏi đan điền để mang Linh Nhi chạy thoát thân.
"UY!" Một giọng nói trầm thấp, uy nghiêm như sấm rền vang vọng, khiến thời gian như ngưng đọng lại trong tích tắc:
"Thiếu chủ, xin thứ lỗi cho lão nô đến trễ. Nhưng lão Dương suy cho cùng vẫn không phụ mệnh, sắp tới đây gió tanh mưa máu. Lão gia đã suy toán, nay ta là kẻ hầu của người sẽ chết, đồng thời cũng mở ra sinh cơ cho người."
Thiên Bình Kiếm khựng lại giữa không trung, bị một áp lực vô hình bóp nghẹt, không thể tiến thêm dù chỉ một ly, trong khi không khí xung quanh bỗng chốc đặc quánh như chì.
Từ trong màn sương mù mờ ảo, một lão đầu râu tóc bạc phơ, vận trường bào xám chậm rãi bước ra, mỗi bước chân lão đặt xuống đều khiến mặt đất rung chuyển, cỏ cây xung quanh đều rạp mình run rẩy.
Lão khẽ phất tay, một viên đan dược lập tức hiện ra trên tay lão, sau đố lão cuối người xuống cho vào miệng Y Thiên. Lập tức, một nguồn linh lực như suối ngàn tràn vào người hắn, Huyết Ma Dịch tức tốc làm việc, vết thương đang dần hồi phục chậm rãi.
Đột ngột lão ngẩng đầu lên, ánh mắt lão sắc lẹm, quét qua lũ Hắc Nhân Đội như nhìn vào kiến hôi, tỏa ra một khí thế lạnh lẽo đến thấu xương.
"Ai là người làm thiếu chủ ta ra nông nỗi này? Hôm nay lão phu sẽ không tha cho một ai!" Lão già gầm lên, khí thế Giả Anh Cảnh bùng phát dữ dội như sóng thần, đè ép lên vai tất cả mọi người khiến xương cốt kêu răng rắc.
Đám thuộc hạ Hắc Nhân Đội quỳ sụp xuống, mặt mũi tái mét, hơi thở nghẹt lại trong lồng ngực như bị một bàn tay khổng lồ bóp chặt.
"Chết rồi… gặp ma rồi… ai ngờ rằng còn gặp phải Dương lão đầu!" Lưu Đại thất thần thốt lên, gương mặt vốn đã trắng bệch giờ đây không còn một giọt máu, đôi môi run rẩy không thốt nên lời cảnh báo cho hai đệ đệ.
Chưa kịp để hắn có bất cứ hành động nào, lão Dương đã hóa thành một luồng sáng xám xịt, gào lên như rồng ngâm:
"Tam Lưu Ảnh Trảo!"
Thân ảnh lão tách ra làm ba, mỗi ảnh thân đều mang theo Sát Khí ngùn ngụt, đôi bàn tay gầy guộc hóa thành những móng vuốt quỷ dữ dũng mãnh vồ về phía ba huynh đệ nhà họ Lưu.
Lưu Tam Bảo kinh hoàng tung ra pháp bảo Lưu Đại đưa cho, bất lực gào lên:
"Ngũ Sắc Liên Hoa - Kinh Hộ!"
Nhưng đóa sen năm cánh vừa chạm vào trảo thủ của lão đã vỡ tan tành như bong bóng xà phòng. Lão không hề dừng lại, trảo thủ càng thêm cứng cáp rít gào xé gió lao tới:
"Tiếp chiêu của ta!"