Thanh kiếm cổ kính phát ra tiếng kêu "Ong Ong!" như tiếng khóc than của vạn linh hồn bị giam cầm, lưỡi kiếm tỏa ra ánh sáng trắng nhợt nhạt, cố gắng thiết lập một sự cân bằng mong manh giữa biển Sát Khí đen kịt.
Thế nhưng, ngay khi kiếm quang vừa lóe lên, mười tên đội phó Hắc Nhân Đội đã đồng loạt phất cờ:
"Vạn Sát Hắc Phong Trận!"
Lập tức, một luồng cuồng phong bão tố cuộn xoáy mọc lên như vòi rồng, đen nghịt, mang theo sự cuồng bạo của thiên địa càn quét tới Y Thiên.
"Đỡ này!"
Lưu Nhị Can như một bóng ma lướt đi trong cơn lốc đen, đôi song dao găm của hắn không biết từ khi nào lại lần nữa ở trên đôi tay sát thủ.
Hắn dùng nó linh hoạt cực kì, thân thể cuồng loạn tựa như rắn, không ngừng chém vào những điểm yếu trên Thiên Bình Kiếm, tạo ra những tiếng "Keng!" chói tai.
Mỗi nhát dao mang theo lực lượng Kim Đan Cảnh, khiến cổ tay Y Thiên chấn động đến mức nứt xương, máu từ lòng bàn tay thấm đẫm chuôi kiếm.
"May Thiên Bình Kiếm bền vững như sơn, nếu không e rằng đã bị vỡ tan từ mấy đời rồi. Nhưng gần đây sao lại có những hồi rung chấn trong mi tâm, tựa như đang hối thúc điều gì đó."
Hắn muốn xoay chuyển kiếm chiêu, nhưng áp lực từ trận pháp khiến thanh kiếm nặng như nghìn cân, không thể nhấc lên nổi.
Lại thêm sức mạnh đến từ Lưu Nhị Can, nghiền ép tới mức không có ma sát, không có tia lửa này bắn ra, chỉ còn sự nghiền nát đến vụn vỡ.
Thế là hắn quyết định thầm trong lòng:
"Nếu không thể tính kế nữa, không thể trốn chạy nữa thì được thôi. Bây giờ nhất quyết một trận tử chiến, còn sống thì về, chết thì thôi!"
Nói mạnh miệng là thế, bất quá hắn vẫn là một kẻ khá nhút nhát. Đầu vẫn để lại một đường lui cho Linh Nhi, hắn thật không sợ bản thân chết, nhưng Linh Nhi thì khác, đành đau lòng nói khẽ:
"Đóa Đóa, ta trận này quyết tử chiến với kẻ địch. Trong thập phần chỉ nắm được hơn một mà thôi. Mong nàng hiểu cho ta, bất quá ta địch không nổi sẽ cố gắng dùng Huyết Ma Dịch để lại truyền thừa, duy trì sự sống cho tế bào giúp nàng không tan biến. Nhưng phải nghe lời ta, mang Linh Nhi chạy trốn, nhất định không được quay đầu lại."
"Nói bậy!" Đóa Đóa tức giận quát lớn, đôi mày của nàng nhíu chặt:
"Chàng phải thắng và chỉ được thắng mà thôi. Không được thua, chàng cũng đã nói đường yêu chúng ta còn dài. Chẳng lẽ nàng lại bỏ thiếp một mình?"
Nghe tới lời này, hình ảnh của Bạch Tư Mi lại dâng lên trong lòng. Đó cũng là một trong những điều hắn canh cánh suốt bấy lâu nay kể từ khi cùng với Đóa Đóa một lượt long trời lở đất.
Rốt cuộc bản thân có cùng với nàng một cái tình yêu thanh khiết? Hay chỉ là vì sắc đẹp mà yêu đại, hay là vì chỉ duy có nàng là cùng tranh lứa tôn trọng hắn? Hắn không rõ, cũng không biết. Nhưng là một đấng nam nhi, lời hứa đã nói nào có thể rút lại. Một chút đạo lí này, người đọc sách như hắn hiểu rõ như lòng bàn tay.
"Thôi, không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn. Mong nàng hiểu cho ta, đường ta sống sót rất nhỏ, để đề phòng không khỏi phải nảy sinh ra quỷ kế. Khổ cho nàng rồi." Lời này hắn cũng đã nói ra, xuống nước đến mức ngập tới cổ. Nàng nào có thể nặng lời thêm nữa.
Chỉ thấy nàng mạnh mẽ ôm chặt lòng ngực, đáp:
"Được!"
Vừa dứt lời, Y Thiên cười mỉm. Tay trái hướng lên trời bóp chặt.
"Vô Hạn Cấm Phiên - Hồn Quỷ Tỏa - Hộ!"
Ở phía trên cao, Vô Hạn Cấm Phiên bị Y Thiên cưỡng ép tung ra để bao phủ lấy cái kén của Linh Nhi, tạo thành một lớp màn đen che chắn cho muội muội.
Tuy nhiên, Lưu Tam Bảo không để hắn toại nguyện, hắn điều khiển Kim Cang Bàn Tượng đạp một bước về phía trước, uy áp tăng đến mức độ khó tưởng, dư chấn khiến mặt đất rung chuyển.
"Thạch Tượng Thôi Sơn!"
Chiếc vòi khổng lồ của nó lượn một vòng rồi tấn công thẳng vào mặt cờ. Tấm Cấm Phiên rung chuyển bần bật, những sợi xích linh hồn bên trong bị đánh tan tác, Oán Khí mờ nhạt đi trông thấy trước sức mạnh Kim Đan Cảnh.
Lưu Đại đứng từ xa, ánh mắt lạnh lùng không một chút dao động, hắn bắt đầu kết ấn điều khiển mười hai thanh hắc mâu bay lượn xung quanh Y Thiên.
"Gông xiềng của số phận đã định, ngươi có dùng bao nhiêu bảo vật cũng chỉ là vùng vẫy trong vô vọng." Hắn phất tay, mười hai thanh mâu đồng loạt đâm xuống, xuyên thủng lớp phòng hộ mỏng manh của Thiên Bình Kiếm, cắm phập vào vai và đùi Y Thiên, ghim chặt hắn xuống mặt đất.
Máu tươi trào phún điên cuồng. Y Thiên quỳ sụp xuống, hai tay vẫn nắm chặt Thiên Bình Kiếm dùng để chống đỡ cơ thể, nhưng đầu hắn đã gục xuống vì kiệt sức.
Lớp Huyết Ma Dịch trên lưng bị đánh nát vụn, lộ ra cái kén máu đang rạn nứt từng mảng lớn, để lộ gương mặt xanh xao, yếu ớt của Linh Nhi qua những kẽ hở đầy máu thịt.
"Linh... Nhi..." Một tiếng gọi thều thào thoát ra từ cổ họng đầy máu của Y Thiên, nhưng ngay lập tức bị một cú đá trời giáng của Lưu Nhị Can dập tắt.
Hắn bị đá văng đi hàng chục mét, Thiên Bình Kiếm văng khỏi tay, cắm sâu vào một gốc cây cổ thụ gần đó.
Toàn bộ Hắc Nhân Đội tiến lên, từng bước một thu hẹp vòng vây, dùng áp lực linh lực khổng lồ đè ép khiến Y Thiên không tài nào đứng dậy nổi.
"Hắc Ma Tỏa Xích!"
Những sợi xích làm bằng linh lực đen ngòm phóng ra từ tay bọn chúng, quấn chặt lấy tứ chi của Y Thiên, kéo căng hắn ra như lớp da khô. Đám thuộc hạ nghiến răng, dồn toàn bộ linh lực để giữ chặt con quái vật đang lồng lộn giữa vòng vây.
Hắn bò lết trên mặt đất bằng những ngón tay đã trơ xương, đôi mắt Âm Dương dần mất đi thần thái của con người, chỉ còn lại sự trống rỗng và điên cuồng tột độ.
Y Thiên không còn cảm thấy đau, hắn chỉ thấy một màu đỏ rực của máu và tiếng cười ngạo nghễ của kẻ thù vang lên bên tai.
Linh Nhi nằm trong kén máu, gương mặt thanh tú trắng bệch hiện ra sau lớp màng mỏng đang dần bị xé rách.
Mỗi khi Lưu Tam Bảo dùng vòi voi quất mạnh vào lưng hắn, khiến xương sườn gãy vụn đâm xuyên vào phổi, cái kén lại rung lên bần bật, khiến trái tim Y Thiên thắt lại trong cơn đau đớn tột cùng.
"Đừng... chạm... vào... muội ấy..." Hắn thầm thì qua kẽ răng đầy máu, ánh mắt bắt đầu dại đi, nhường chỗ cho sự điên cuồng tột độ.
Lưu Đại nhìn thấy cái kén đang lộ ra, hắn không hề nương tay mà trái lại, sự tàn nhẫn trong lòng hắn bùng phát đến đỉnh điểm.
Hắn lết cái thân hình đầy thương tích tới, tung một cú đá trời giáng vào chính giữa cái kén máu đang lộ ra sau lưng Y Thiên.
"Nhìn xem, đây là thiên tài đã một mình náo loạn Cửu U Băng Nguyên sao?" Lưu Nhị Can lại đổi chân, dẫm mạnh lên đầu Y Thiên, dí mặt hắn xuống bùn đất và máu tươi, nụ cười trên gương mặt hắn méo mó vì sự hả hê:
"Bảo vật rất tốt, nhưng chủ nhân của chúng quá yếu đuối. Hôm nay, ta sẽ để ngươi chứng kiến cảnh muội muội của mình bị nghiền nát trước khi ngươi trút hơi thở cuối cùng."
Y Thiên nằm đó, hơi thở đứt quãng, nhưng một luồng sức mạnh đen tối từ tận sâu trong linh hồn bắt đầu trỗi dậy khi nhân tính bị bóp nghẹt đến đường cùng.
Sát khí nồng nặc đến mức đóng băng cả những giọt máu đang chảy trên mặt hắn, khiến không gian bên trong Hắc Giới Ngạn rung chuyển dữ dội.
Lưu Đại chợt cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, hắn nhìn thấy những mạch máu đen thẫm đang bò lên cổ và mặt Y Thiên như những con rết quỷ.
Thiên Bình Kiếm cắm trên thân cây bỗng rền rĩ một hồi dài, rồi tự động bay về phía chủ nhân với một tốc độ kinh người, nhưng lưỡi kiếm giờ đây đã bị nhuộm đen bởi Sát Khí đặc quánh. Bất quá lại bị chặn lại ở ngoài bởi Hắc Giới Ngạn.
Y Thiên ngẩng đầu lên, đôi mắt hoàn toàn hóa thành hai hố đen sâu thẳm, phát ra tiếng gào thét làm rung chuyển cả rừng Hoàng Hạc.
Cú đá của Lưu Đại khiến Y Thiên phát điên thực sự, luồng Sát Khí trong người hắn bùng nổ vượt ngoài tầm kiểm soát, thiêu đốt cả những sợi xích linh lực xung quanh.
Hắn không cần dùng chiêu thức, không cần linh lực, chỉ dùng sức mạnh của ý chí điên cuồng để giật đứt những sợi xích, mặc cho da cổ tay bị lột ra từng mảng.
Lưu Tam Bảo văng ra xa, ngực lõm xuống một mảng lớn, nhưng hắn vẫn gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì căm hận. Hắn ra lệnh cho Khí Linh bộc phát chiêu thức cuối cùng:
"Vạn Tượng Quy Tông - Thiên Băng Địa Liệt!"
Mặt đất bên trong Hắc Giới Ngạn vỡ vụn hoàn toàn, những cột đá nhọn hoắt đâm lên từ lòng đất, đâm xuyên qua đùi và bắp tay của Y Thiên, cố định hắn lại giữa không trung.
Máu từ người Y Thiên chảy xuống như suối, tưới đẫm cái kén máu phía sau, khiến Linh Nhi bên trong bị nhuộm đỏ bởi máu của chính huynh trưởng mình.
"Linh… Nhi… muội hãy cố lên." Nhìn thấy em muội muội đang run rẩy trong cơn hấp hối ngay sau lưng, chút nhân tính cuối cùng trong mắt Y Thiên hoàn toàn biến mất.
Hắn ngửa mặt lên trời, tiếng cười biến thành tiếng gào thét thảm thiết, mái tóc trắng xóa hóa thành màu đỏ rực của máu, toàn thân bốc lên một luồng khói đen nồng nặc mùi tử khí.
Lưu Đại đứng đó, nhìn con quỷ trước mặt mà lòng bàn tay bắt đầu run rẩy, một nỗi sợ nguyên thủy trào dâng trong lòng hắn.
"Đây... đây thực sự đã không còn là người nữa rồi... Nó là cái gì vậy?"
Hắn lắp bắp, lùi lại một bước trong khi Y Thiên bắt đầu dùng đôi bàn tay trần, từng chút một, bẻ gãy những cột đá đang đâm xuyên qua người mình với một vẻ mặt vô cảm đến lạnh người.
"Đúng đến người không nên đụng, các ngươi tuyệt phải trả giá. Dù ta phải chết cũng sẽ lôi theo các ngươi xuống dưới âm phủ. Ở đó, cùng là linh hồn với nhau, ta không tin các ngươi mất đi tu vi lại có thể đánh lại ta!"