Không cần Cửu U Băng Nguyên thì tất thảy không gian xung quanh khu rừng cũng bắt đầu chuyển trời.
Tuyết rơi xuống nhân gian tựa như những mảnh linh hồn của mây, nhẹ bẫng và tinh khôi, khẽ khàng đắp mình lên toàn bộ cánh rừng như một lời hồi đáp dịu dàng từ thiên không.
OÀNH!
Trái ngược với vẻ yên dịu từ thiên nhiên, lão Dương đang đứng giữa vòng vây, năm ngón tay gầy guộc co lại như ưng trảo, mang theo kình lực Giả Anh Cảnh xé toác không khí nhắm thẳng vào đỉnh đầu Lưu Đại.
"Còn không mau bỏ cuộc!"
"Nếu đã có ý định bỏ cuộc thì đâu cần thiết chống đỡ từ nãy tới giờ. Cái đầu già của ông e rằng đã lẩm cẩm rồi, cứ hỏi thừa!" Lưu Đại nhe răng đầu máu, đôi chân run rẩy vẫn gượng động đậy không để trảo kịp móc vào người.
"Hừ, một tên nhóc hôi mùi sữa còn dám lên giọng với ta?" Lão Dương tăng sức uy áp, gương mặt không chút nhăn nhó.
Nhất thời sát ý nồng nặc khiến không gian xung quanh rung chuyển, chỉ một tấc nữa thôi, huyết hoa sẽ nở rộ trên nền tuyết lạnh.
Đúng lúc này, một tiếng "Rắc!" chói tai vang lên, toàn bộ hơi ẩm trong không khí bị ngưng kết tức khắc, phủ lên vạn vật một lớp sương giá trắng xóa, đóng băng cả quỹ đạo tấn công của lão.
"Đến rồi sao?" Ánh mắt lão Dương thoáng động, một tia kinh ngạc hiếm hoi xuất hiện ẩn sâu trong nếp nhăn.
Ở trong Cửu U Băng Nguyên, từ phía biển máu đang khô cạn, một luồng ánh sáng trắng bạc, mang theo hơi thở vạn năm lạnh lẽo kinh hoàng lao ra để lại phía sau một đường không khí đông cứng.
Thanh Băng Mâu Long Tuyền rít lên xé gió, đâm thẳng vào vị trí giữa Lão Dương và ba huynh đệ họ Lưu, buộc lão phải thu hồi kình lực, lộn ngược ra sau để tránh cú va chạm kinh hoàng.
"Quả thực đã đến." Lão Dương đáp đất nhẹ nhàng, đôi mắt già nua nheo lại nhìn về phía kẻ vừa xuất hiện, gương mặt lão điềm nhiên như mặt hồ mùa thu, không một chút gợn sóng bất ngờ.
Long Phá Thiên trong nhục thân Long Ngạo Thiên bước chân tới đâu đều ở dưới lòng bàn xuất hiện từng tảng băng lớn, ngạo nghễ đạp băng trên không, đôi đồng tử trắng muốt phát ra thần quang nhiếp hồn, khí thế Nguyên Anh Cảnh Trung Kỳ bùng phát làm sụp đổ cả một vùng không gian dưới chân.
Ba huynh đệ họ Lưu sững sờ trong giây lát, nhưng khi cảm nhận được tu vi kinh người từ "thiếu chủ", đôi mắt bọn hắn lập tức lóe lên tia hy vọng điên cuồng.
"Hắn… không, thiếu chủ vẫn còn sống sao?" Lưu Tam Bảo trong lòng vô cùng kinh hãi, nỗi sợ hãi thẩm thấu bên trong nội tâm đã phát ra hoàn toàn.
"Lỡ như kế hoạch…" Lưu Nhị Can chưa kịp nói hết thì đã bị Lưu Đại với kinh nghiệm dồi dào, gương mặt không biến sắc nhìn thẳng vào đôi mắt bối rối của Lưu Nhị Can, miệng phát ra tiếng: "Suỵt!" nhẹ.
Xoay đầu lại lập tức đã biến đổi sắc thái, toàn cơ thể trở nên run rẩy, mặt không giấu nổi hi vọng. Lưu Đại bò dậy, vừa thở hồng hộc vừa bám chặt lấy đùi Long Phá Thiên, gương mặt méo mó vì đắc thắng:
"Thiếu chủ... ngài quả là thần nhân tái thế!"
Long Phá Thiên không thèm liếc nhìn lũ "sâu bọ" dưới chân, hắn chậm rãi nâng thanh Băng Mâu lên, mũi thương chỉ thẳng vào lồng ngực Lão Dương, giọng nói vang lên như tiếng chuông đồng vọng từ cổ mộ:
"Một tán tu ở thời đại mạt pháp này mà có thể chạm tới ngưỡng Giả Anh Cảnh, thực không đơn giản đâu nhỉ?" Hắn nhếch môi, một nụ cười đầy ngạo nghễ hiện rõ trên cơ mặt vẫn còn vương máu:
"Tiếc là lão già hôm nay phải bỏ lại mạng rồi."
Tưởng chừng đã có thể dùng uy thế này dọa cho lão già nua trước mặt sợ đến nổi chân đứng không vững.
"Chỉ mới chừng này tuổi mà ngươi đã đạt được thành tựu Nguyên Anh? E rằng đó không phải là ngươi đúng không Long Ngạo Thiên."
Ai dè, lão không chỉ không sợ hãi mà còn trưng ra bộ dáng như thể lão đã biết tất cả ngay từ đầu rồi.
Lão đứng thẳng lưng, đôi vai già nua khẽ rung lên như đang cười thầm, lão thong thả vuốt chòm râu bạc, ánh mắt lộ ra một tia sáng sắc sảo như nhìn thấu vạn vật.
"Nhưng so sánh lại mất hay, trả lời trực tiếp thì có lẽ đúng ý ngươi hơn nhỉ? Xem nào, quả thực không đơn giản." Lão đáp lời, giọng điệu ung dung nhưng sâu trong thức hải, lão đang điên cuồng truyền âm cho vào cơ thể Y Thiên:
"Cô nương, từ khi thiếu chủ ở đêm định mệnh đó biến đổi một loạt khiến ai nấy đều bất ngờ không thể nhận ra đó là thiếu chủ thì ta đã dùng thần thức quét ngang phát hiện ra một cỗ lực lượng cực kì cường đại bên trong, đồng thời cũng phát hiện ra cô ở trong đó rồi."
Đóa Đóa ở trong đan điền mở to hai mắt kinh ngạc, lão Dương thế mà lại biết hết rồi mà vẫn làm như không biết ư. Đống thời nàng cũng hiểu rằng, những người biết mà lại giấu, khi nói ra nhất định không phải là vạch trần, bèn hỏi ngược lại:
"Đúng, ta ở trong người chàng ấy, cụ thể là Khí Linh của chàng. Ông có ý kiến gì không, chẳng lẽ định bài trừ ta à?"
Chất giọng trong trẻo quen thuộc vang lên trong đan điền xen lẫn một chút đanh đá, chỉ là lần này không còn có Y Thiên cùng nàng đùa giỡn nữa rồi.
Nghĩ đến điều này khi ánh mắt vẫn dán chặt trên thân xác máu thịt trộn lẫn của Y Thiên, lòng không kìm được mà chua xót.
"Ta không cần biết cô ở trong người thiếu chủ từ khi nào, cũng không muốn biết cô là gì của thiếu chủ. Bất quá ta thấy cô cũng khá thông minh, lại trong lời tiên tri nói rằng đại nạn lần này của thiếu chủ chỉ có mỗi "người đó" cứu ra một sinh cơ, quả thực là như vậy. Dù sao bây giờ ta cũng tuổi già sức yếu, lại gặp đối thủ quá tầm như này, e rằng một chút cơ hội sống cũng không có." Lão Dương càng nói chân ông càng bước về phía Long Ngạo Thiên.
Đóa Đóa nghe những lời này cũng đã hiểu tính quan trọng của vấn đề, cùng lúc biết vai trò thiết yếu của bản thân trong khoảnh khắc này ra sao, cố gắng bình tĩnh hỏi lại lần nữa:
"Vậy ông cần ta mang chàng với Linh Nhi đến "người đó"?"
Lão Dương khẽ liếc về phía sau một cái, thở dài một hơi:
"Đúng vậy, chắc cô cũng đã hiểu sứ mệnh đặc biệt của mình, lần này sai một ly không chỉ đi vạn dặm mà chính xác là không còn đường để đi. Ta sẽ ở đây dốc hết hơi tàn để giằng co với bọn chúng lâu nhất có thể. Hãy nghe cho kỹ, mạng của thiếu chủ giờ nằm trong tay cô!"
"Cụ thể hơn?"
Lão Dương hít sâu một hơi, sau đó lập tức thực hiện lần truyền âm cuối cùng. Giọng nói của Lão Dương vang vọng trong tâm trí Đóa Đóa, nghiêm nghị và dứt khoát như một mệnh lệnh tối cao:
"Cô hãy điều khiển xác của thiếu chủ, ta biết cô không hề vô dụng, vẫn có thủ đoạn riêng của chính mình. Và ta xin cô hãy sử dụng hết bản lĩnh hiện có của bản thân để cược vào một trận này. Không cần biết cô dùng phương pháp nào, chỉ cần cô mang được Y Thiên và Linh Nhi chạy về hướng đông bắc, tìm tới ngôi chùa cổ. Trong túi trữ vật của thiếu chủ có một lá thư, hãy nhét nó vào khe chuông vàng ở chánh điện rồi nhỏ máu thiếu chủ lên đó. Nhớ lấy, tuyệt đối không được quay đầu!"
Trong đan điền, Đóa Đóa nghe thấy những lời này, trái tim linh hồn của nàng thắt lại, đôi mắt nhòe đi vì một cảm xúc chưa từng có. Sự hối hận xen lẫn một tình yêu mãnh liệt dành cho Y Thiên.
Nàng nhìn Y Thiên đang nằm đó, hơi thở thoi thóp nhưng vẫn che chở cho Linh Nhi.
Nàng hiểu rằng đây có lẽ là cơ hội duy nhất cho nàng để nàng thể hiện năng lực của bản thân cho Y Thiên, cũng như sửa chữa sai lầm nàng đã gây ra vì quá kiêu ngạo về kiến thức mà không nghĩ đến các dị biến, mạo hiểm đem cả Linh Nhi vào Cửu U Băng Nguyên trực tiếp kéo theo hàng loạt các nguy hiểm chết người.
"Nếu chàng chết thì thiếp chẳng vương vấn gì nổi chốn trần gian, cũng chẳng tha thiết gì chữ "sống" hay nói thẳng ra là từ trước đến nay đã vậy nhưng suốt hàng trăm năm cô độc trôi qua, đây là lần đầu thiếp cảm thấy mình muốn được sống đến nhường này. Có phải đây là dấu hiệu của trời cao nói rằng chàng nhất định sẽ sống nên ta cũng chẳng thèm chết nữa hay không?"
Hai hàng nước mắt xuôi hiện rõ trên gương mặt theo gò má đầy đặn thoát tục chảy xuống, đôi bàn tay nhỏ bé của nàng ôm chặt lấy ngực, khẽ thì thào nhưng đầy kiên định:
"Y Thiên... lần này hãy để thiếp bảo vệ chàng!" Đóa Đóa nghiến răng, thần niệm mạnh mẽ bộc phát, linh thể nàng hóa thành hàng ngàn sợi tơ xanh thẳm, quấn chặt lấy từng kinh mạch trên người hắn.
Lão Dương bước lên thêm một bước, thân hình gầy gò nhưng uy nghi như một tòa thiên sơn, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Long Phá Thiên về phía hai huynh đệ Y Thiên.
Đột ngột, xác Y Thiên dưới đất co giật, Vô Hạn Cấm Phiên phóng ra những dải tử khí đen kịt quấn chặt lấy Linh Nhi rồi lao vút đi như một tia chớp đen về phía rừng sâu.
Thấy hành động bất ngờ của Y Thiên ở phía sau, Long Phá Thiên lập tức gầm lên, Băng Mâu Long Tuyền trong tay hắn rít gào lao đi với tốc độ ánh sáng, xé toạc không gian nhắm thẳng vào lưng Y Thiên đang được Đóa Đóa điều khiển:
"Muốn chạy? Mơ hão!"
"Đối thủ của ngươi là ta!" Lão Dương quát lớn, hai tay kết ấn nhanh đến mức để lại tàn ảnh, một thân ảnh bướm đêm khổng lồ, Khí Linh - Phệ Dạ Linh Điệp bùng cháy rực rỡ sau lưng lão.
Đôi cánh bướm khổng lồ giang rộng, tỏa ra hàng tỷ hạt phấn lân tinh màu bạc, cấp tốc chặn đứng thanh Băng Mâu ngay giữa không trung trong một phần vạn giây.
Lão Dương nôn ra một ngụm máu lớn nhưng ánh mắt lão rực sáng đầy vẻ điên cuồng, lão mỉm cười nhìn màn đêm đang buông xuống:
"Vừa hay, trời đã tối rồi!"
"Đây là ngươi muốn đánh một trận chiến đã mặc định là chết rồi sao?" Long Phá Thiên thu lại Băng Mâu Long Tuyền ngay lập tức, vẻ mặt khó hiểu nhìn lão Dương.
Lão vội lau đi vết máu dính bên khóe môi, sau đó giang rộng hai tay ra như thể đó là chiếc cánh của chính mình:
"Đúng như ngươi nói đó, ta quả thực muốn đánh đến chết. Con người ấy mà, chết thì dù sao cũng chết. Trận chiến này ta một chút cơ hội chuyển bại thành thắng cũng không có. Vậy thì mắc gì ta phải tự mình dâng dầu nộp mạng? Chẳng phải như vậy quá bình ổn rồi sao? Cả đời này của ta luôn yên ổn như vậy, chi bằng trước khi chết dưới tay một cường giả như ngươi, dùng hết cái hơi thở già nua này để đánh một trận sảng khoái rồi chết cũng không muộn."
Long Phá Thiên nhìn lão Dương một dáng vẻ không thể lay chuyển, nhếch môi cười lạnh:
"Này tiểu bối, ngươi quả thật là chết không muộn. Nhưng ta thì giết muộn rồi."
Vừa dứt lời, khí tức Nguyên Anh Cảnh Trung Kì triệt để bộc phát, thổi bay cả linh lực xung quanh. Bóng dáng Long Phá Thiên chỉ để lại một luồng hơi lạnh giá buốt người, tàn ảnh lập tức biến mất.
"Đây là Nguyên Anh Cảnh?" Lão Dương trong lòng kinh hô.
KENG!
"Châu chấu đá xe!" Long Phá Thiên rống lên.
Trận chiến nổ ra trong sự hỗn loạn cực hạn, Long Phá Thiên liên tục vung thương, mỗi lần như thế là một dải Băng Long gào thét càn quét vạn vật.
Ba huynh đệ họ Lưu như lũ chó săn, lợi dụng những lúc Lão Dương bị áp chế để phóng ra độc dao, ẩn hiện bản thân dưới màn đêm tối để đâm chọt, hòng vượt qua lão để truy đuổi Đóa Đóa.
Bất quá trong bóng đêm lão mới chính là vị vua thực sự, lão Dương hóa thân thành hàng ngàn con chuồn chuồn nhỏ bé, thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng đêm, dùng chính thân mình để lấp đầy mọi khoảng hở, mặc cho những vết thương từ Băng Mâu Long Tuyền đang gặm nhấm sinh mệnh lão từng chút một.
Lão Dương bị Băng Mâu đâm xuyên vai trái, máu tươi đóng băng ngay lập tức, nhưng lão không lùi bước, đôi tay vẫn điều khiển Phệ Dạ Linh Điệp lao vào đón đầu trực tiếp, cùng lúc sử dụng hàng ngàn con chuồn chuồn nhỏ bé hóa thành nhiễu loạn.
Trong khoảnh khắc khiến kẻ địch tiến không được, lùi cũng không xong. Long Phá Thiên tay cầm Băng Mâu Long Tuyền rung lên kịch liệt, ông khẽ nhíu mày:
"Thân thể Kim Đan Cảnh Sơ Kì này dựa vào nghịch cảnh và truyền thừa mà thăng tiến, thân thể nếu không có đạo lực của Kim Long bù vào hoàn toàn mỏng như một mảnh giấy. Không trách chỉ mới sử dụng chưa đến một phần sức mạnh của Nguyên Anh đã khiến cơ thể quá tải." Long Phá Thiên bóp chặt bàn tay, hàn khí đóng thành một lớp băng trên bề mặt thoáng chốc vỡ tan:
"Chết tiệt! Trở về nhất định phải thúc ép nó tập luyện thân thể đều đặn hơn thôi. Bất quá khi xưa lịch luyện vô tình sở hữu được một hai công pháp Thể Tu, nó mà có thiên phú luyện thành thì tốt nhất. Nhưng bây giờ tình thế cấp bách, nếu không làm tổn hại đến thân thể thì không thể nào vượt qua được lão già trước mắt."
Long Phá Thiên đôi mắt ánh bạc, hóa thành một tia thanh lam rít gào xuyên đến phía trước, cơ bắp toàn thân thể lập tức căng lên, gầm rống:
"Đành vậy thôi!"