Không gian quanh hai người thoáng chốc đã biến thành một lò luyện băng hỗn độn. Lão Dương biết rõ, đối mặt với một tồn tại Nguyên Anh, mọi sự chần chừ đều là tự sát.
"Phệ Dạ - Huyễn Cảnh Tam Thiên Kiếp!"
Lão Dương gầm lên, khóe môi trào máu. Linh lực Giả Anh bị đốt cháy đến cực hạn, thân ảnh Phệ Dạ Linh Điệp phía sau bùng nổ, vỡ tan thành hàng ngàn, hàng vạn con bướm đêm lân tinh nhỏ bé.
Mỗi con bướm là một mắt thần, phóng ra thứ ánh sáng mê hoặc làm rối loạn thần trí. Cả khu rừng chìm trong một màn sương ảo giác dày đặc, trong đó xuất hiện vô số hình bóng lão Dương, vô số đường kình phệ hồn từ mọi hướng tấn công Long Phá Thiên.
"Trò mèo!" Long Phá Thiên khinh bỉ cười lạnh, nhưng đồng tử bạc của hắn cũng phải co rúm lại.
Hắn không sợ uy lực, nhưng sự nhiễu loạn thị giác và thần thức này thật đáng ghét.
Quan trọng hơn, thân thể Long Ngạo Thiên này không hề chịu đựng được sức mạnh của hắn hiện tại, còn chưa hoàn toàn dung hợp. Mỗi lần vận chuyển linh lực ở cấp độ Nguyên Anh Cảnh Trung Kì, các kinh mạch đều như bị kim châm, có nguy cơ tổn hại căn bản.
Cho dù đã xác định hư tổn không ít, nhưng không phải cứ thế mà thoải mái sử dụng, vì vậy hắn buộc phải tiết chế.
"Long Tộc Bí Thuật - Băng Vân Cửu Chuyển!"
Long Phá Thiên đạp mạnh chân xuống, từ dưới đất chín tầng băng đài xoắn ốc đột ngột trồi lên, mỗi tầng đều có long ảnh phóng lên không, dùng sức mạnh của Nguyên Anh Cảnh Trung Kì để cưỡng ép phá vỡ huyễn cảnh.
Đúng lúc này, từ những góc chết của băng đài, ba đạo hắc ảnh liều mạng xông tới.
Lưu Đại gầm lên như thú dữ bị dồn vào đường cùng, thanh đại đao nặng trịch vung lên một đường ác liệt, không ngờ lại bị lão Dương chơi một vố, điều khiển hình bóng bản thân gần đó tấn công khiến hắn nhầm lẫn, chém thẳng vào chân trụ băng đài.
Lưu Nhị Can như một con rắn độc, thân pháp thu luồn lách dưới đất, đôi dao găm phóng ra như hai tia chớp đen, nhắm vào huyệt đạo hai bên hông của lão Dương.
Lưu Tam Bảo hộc máu miệng, song đao vung thành một vòng sáng bảo vệ, sau đó đột ngột phóng toàn lực về phía đông bắc, vô tình sượt qua bản thể của lão Dương.
"Chuột nhắt cũng dám nhúng chàm!" Lão tức giận, ý niệm vừa động, một tầng lân tinh ngưng tụ, nhắm thẳng vào Lưu Nhị Can và Lưu Tam Bảo ở gần chưởng tới.
RẦM! RẦM!
Hai người bắn ngược ra, đập gãy hàng chục cây cổ thụ, hộc máu bất tỉnh. Lưu Đại mơ màng ở giữa đám hình bóng may mắn tránh được, nhưng sắc mặt từ sớm đã trắng bệch, linh lực thì cạn kiệt, lui thật nhanh vào bóng tối, không dám xuất đầu lộ diện nữa.
Quá lắm Lưu Nhị Can và Lưu Tam Bảo thế mà cùng lúc gây khó khăn cho lão Dương vừa hay khiến lão lộ diện ra vị trí thực sự. Long Phá Thiên không để cơ hội trôi mất, bàn tay hắn khẽ nâng lên, âm thanh trầm thấp vang lên đầy uy áp:
"Đã lộ diện rồi, còn cố trốn đến khi nào nữa? Không thể nào!"
Băng đài từ dưới mặt đất liên hồi mọc lên nghiền nát vô số bướm đêm, nhưng mỗi con bướm vỡ ra lại sinh ra hai con khác, vô tận.
"Ngay lúc này!" Lão Dương thấy cơ hội. Máu từ lỗ mũi, khóe mắt, tai của lão chảy ra nhưng lập tức đóng băng. Lão không cần giữ mạng nữa, miệng cười toe toét:
"Ta đích thân quân tử nhưng lại mang trong mình Khí Linh - Phệ Dạ Linh Điệp, một con bướm đêm chuyên đi mê hồn hoặc thân, chính là thứ sức mạnh mà loại đàn bà thối nát mới sử dụng. Bởi vậy ta cả đời tu luyện đều vì thứ này làm tâm ma mà không thể kết Nguyên Anh, bất quá ta trong lúc bất chấp tìm cách đã vô tình tu ra một thứ đạo, chính là sử dụng thứ mà các người cho là thối nát thành một đạo!"
"Nhất Đạo Nguyên - Dạ Tẫn Hồn Tiêu!"
Không phải là một cấm chiêu nhưng cái giá phải trả còn đắt hơn cả, bởi vì thứ nó tu luyện nên không phải là công pháp mà được hình thành bằng đạo tâm vốn lung lay, tâm ma đã hoàn thiện.
"Đánh đổi bằng mạng sống duy chỉ muốn thực hiện một đòn mang theo đạo!"
Đôi mắt lão chảy ra hai dòng máu, thân thể mãnh liệt tỏa ra một đạo lực kinh hoàng khiếp vía, chốc lát đã khiến toàn thể không gian vặn vẹo.
"Đây là thứ gì?" Long Phá Thiên đầy kinh dị, bật lùi về sau, một tay nắm ngang Băng Mâu Long Tuyền, một tay âm thầm vận chuyển linh lực.
"Muốn biết thì phải thử." Giọng trầm khàn của ông gần như gầm lên.
Toàn bộ linh hồn lão Dương như hóa thành nhiên liệu, nhập vào con bướm chúa duy nhất còn sót lại.
Nó không còn lấp lánh nữa, mà là một vệt đen sẫm, lặng lẽ, tựa như tinh quang phá hiểu xuyên thẳng qua lớp băng vân, nhắm vào mi tâm Long Phá Thiên.
Đây không phải là tấn công vật lý, mà là đòn phệ hồn thuần túy, đánh thẳng vào thần hồn đang chiếm dụng thể xác của hắn.
Long Phá Thiên thực sự kinh hãi. Hắn không ngờ một Giả Anh lại có thể đánh ra một kích uy hiếp được thần hồn Nguyên Anh Cảnh Trung Kì.
Thể xác này không cho phép hắn dùng thần thông phòng ngự hồn thể cấp cao. Trong chớp mắt, hắn buộc phải thụ thương để không phải sử dụng các chiêu thức bậc cao.
"Khốn nạn! Giá như bản tọa chân thân tại đây thì đây…" Hắn gầm lên, tay phải hóa thành trảo, đầy ắp long uy, bắt lấy con bướm đen kia một đòn bóp nát.
RẦM!
Bướm đen nổ tung, sóng xung kích hồn lực khiến thần thức Long Phá Thiên chấn động, mắt tối sầm lại. Nhưng đồng thời, long trảo cũng nghiền nát phần xác cuối cùng của lão Dương.
"Ộc!" Lão Dương như một con rối đứt dây, ngã vật ra tuyết, ngực phải một lỗ thủng to tướng, khí tức lập tức suy vi đến mức tận cùng.
Lão Dương như một con bướm đêm bị xé cánh, đập xuống nền tuyết lạnh, ngực phải một lỗ thủng to tướng, khí tức lập tức suy vi đến mức tận cùng. Hơi thở nặng nề phả ra một làn khói trắng mỏng manh, tan biến vào không trung.
Nhưng khóe miệng lão lại nhếch lên một nụ cười:
"Đã đủ rồi... đã kéo được mười hơi thở."
Long Phá Thiên chao đảo, một tay chống lên trán để giữ cơ thể ổn định. Dù thế cơ thể vẫn run lên vì phẫn nộ:
"Đúng là lấy trứng chọi đá, sớm biết kết cục như này tự dâng đầu lên có phải đỡ tốn thời gian và đau đớn hơn không?"
Nhưng ngay lúc định kết liễu lão già, thần thức quét ngang đã phát hiện bóng dáng Y Thiên và Linh Nhi đã hoàn toàn biến mất khỏi phạm vi cảm ứng.
Có lẽ bọn họ đã chạy khá xa, trong rừng Hoàng Hạc phức tạp này, tìm ra được họ như mò kim đáy bể. Kế hoạch tưởng chừng đã hoàn hoản, cuối cùng lại ở khắc này sinh ra biến số.
Nếu đơn thuần là Long Ngạo Thiên thì đã được rồi, tiếc thay lần này lại là Long Phá Thiên một lão đầu sống qua không biết bao nhiêu cái vạn năm, giờ đây lại trùng sinh lại trong thân thể của hậu nhân mình, đánh cũng chỉ dùng một chiêu đoạt mạng, nói gì đến mấy cái thủ đoạn hắn che giấu không dùng ra.
"Tưởng thế là xong sao?" Long Phá Thiên nhe răng cười gằn, ánh mắt rơi vào thân thể đang tắt lịm của lão Dương:
"Ngươi cháy hết linh hồn, cưỡng ép bức gãy đạo tâm, tiêu hao tinh huyết thúc ép linh lực cũng chỉ để giúp bọn nhóc kia câu giờ. Ngươi tính rất hay, bất quá lại sai một điều. Ngươi tuy rất hiểu phe mình, ngược lại ở ta một chút ngươi cũng không biết."
Hắn ta nhếch môi, tay cắm sâu vào vào thân thể lão Dương nâng lên. Lão Dương thương thế quá nặng, lại vì tiêu hao quá nhiều, miệng chỉ ấp ớ không nói thành lời nhưng lại cứ thế một nụ cười mỉm vẫn còn hiện rõ trên môi.
Nhìn thấy dáng vẻ trông như đại cục đã sớm nằm trong tay, từng bước từng bước tính đều không một chút sai sót. Long Phá Thiên cười nhạt:
"Chỉ cần ngươi lưu lại một mạng tàn hơi tàn, mặc cho vô số đường kinh mạch rối loạn. Ta cũng từ đó truy ra được ngọn nguồn các đường linh lực ngươi từng phát tán gần đây."
Hắn không giết lão Dương bây giờ. Thay vào đó, hắn đặt bàn tay phủ sương giá lên đỉnh đầu lão. Hàn khí lan tỏa ra ngoài chớp mắt đã bao lấy toàn bộ thân thể lão.
"Long Uyên Băng Phách - Hồi Quang Ngược Tổ!"
Một luồng lực lượng băng hàn khô khốc xâm nhập, kéo những tàn linh, tàn khí sắp tán loạn trong cơ thể lão Dương ra, kéo ở ngoài vào cùng lúc ép chúng không được tản đi.
Những dòng linh lực rối loạn này, vừa mới còn vận chuyển theo công pháp của lão Dương, vẫn mang dấu ấn năng lượng tương đồng với Đóa Đóa đang điều khiển cơ thể Y Thiên.
Chúng như những sợi chỉ vô hình, trong khoảnh khắc run rẩy, chỉ về một hướng đông bắc. Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong mắt Long Phá Thiên.
"Tìm ra rồi."
Hắn phóng tầm mắt về phía đông bắc, nơi rừng sâu thăm thẳm có một bóng hình nhem nhép máu nắm chặt ngọn phiên quấn theo một tiểu nha đầu.
Không chần chừ thêm một khắc, hắn bóp chặt cổ lão Dương, mang theo thân thể tàn tạ của lão Dương trên tuyết, một bước đạp mạnh lên không.
Từ phía sau Long Phá Thiên mấy cái đầu Băng Long đồng thời xuất hiện, lượn quanh cơ thể hắn.
"Truy!"
Thân hình như hóa thành một tia sáng màu lam thăm thẳm, cuốn theo mấy cái đầu Băng Long xung quanh xé toạc màn đêm và tuyết trời.
Đuổi thẳng theo sự dẫn dắt của những tàn linh, tốc độ kinh người, nhanh hơn gấp bội so với sự chạy trốn của Đóa Đóa. Khoảng cách đang bị rút ngắn một cách đáng sợ.
Trên mặt tuyết, lão Dương mắt mở to, đồng tử đã mờ đục, nhưng vẫn cố hướng về phía đông bắc, giọt nước nóng cuối cùng từ khóe mắt lão lăn xuống, hóa thành băng.
"Ta thực sự thất bại rồi sao? Hắn ta vậy mà lại có thủ đoạn quỷ dị này. Với tốc độ tựa như tật phong bạo vũ. E rằng chưa đến một tức hơi thở nữa là đã đuổi kịp rồi. Cũng may chùa gần đây, có lẽ cô nương đã mang thiếu chủ và tiểu thư sắp tới rồi. Mong sẽ kịp."
Một cơn gió lạnh thổi qua, phủ lên thân thể già nua ấy một lớp tuyết mới, như tấm khâm liệm trắng của chính thiên nhiên.
Trên nền tuyết trắng, những vệt máu loang lổ bắt đầu điểm xuống ngày một dày đặc, có lẽ hình bóng của Đóa Đóa không còn cách xa bao nhiêu.
Thần thức phát động liền đem phạm vi vạn trượng xung quanh truy quét rõ nét, dễ dàng ở đây nhìn thấy thân xác Y Thiên đang không ngừng bỏ chạy.
Đột nhiên hắn quay đầu lại nhìn về hướng Long Phá Thiên, gương mặt lập tức biến sắc, hít sâu một hơi rồi bắt đầu tăng tốc độ, dường như Đóa Đóa đã biết rằng có người đuổi theo nên cố gắng kéo dài khoảng cách.
"Bọn chúng đang chạy về đâu mà gắng gượng đến vậy. Không lẽ đã có kế hoạch từ trước? Nếu thật thì cứ để như thế hoàn thành chiến lược, có khi lại vụt mất không?"
Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng, Long Phá Thiên không còn thấy mọi thứ dễ dàng nằm trên lòng bàn tay nữa.
Phải biết thời đại này rất ít lực lượng linh khí bên ngoài tự nhiên, một tán tu có bản lĩnh đến được đây như lão Dương dù có chết cũng gắng gượng thêm một hơi thở của Long Phá Thiên, thì chuyện ông che giấu phía sau hoàn toàn không đơn giản.
"Tăng tốc thôi, đêm dài lại lắm mộng."
Long Phá Thiên thu liễm tất cả linh lực Nguyên Anh Cảnh Trung Kì liên tục phân tán ra khỏi cơ thể về lại, trực tiếp tăng cường tốc độ.