Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 123: BẤT DIỆT MA TỔ!



Long Phá Thiên hóa thành một dải lam quang xé toạc màn sương muối, mỗi bước chân đạp không đều khiến không khí phía sau nổ tung thành những vòng tròn băng giá.

Gương mặt hắn giờ đây đã lộ rõ sự mất kiên nhẫn, những đường gân rồng trên cổ nổi lên cuồn cuộn, tím tái vì áp lực linh lực quá tải.

Hắn cảm nhận được cơ thể Long Ngạo Thiên đang rên rỉ, từng thớ thịt như bị xé rời khi hắn cưỡng ép tăng tốc độ vượt xa giới hạn của một Kim Đan Cảnh, nhắm thẳng về phía bóng đen đang lờ mờ hiện ra ở cuối chân trời.

Phía trước, Đóa Đóa trong thân xác Y Thiên cảm thấy da đầu tê dại, một luồng hàn ý thấu xương từ sau lưng đang áp sát với tốc độ kinh hồn.

Nàng nghiến chặt răng, đôi bàn tay nắm chặt cán Vô Hạn Cấm Phiên đến mức máu từ vết thương cũ lại trào ra, thấm đẫm lớp vải đen tuyền.

"Nhanh lên! Chút nữa thôi!" Nàng thầm gào thét trong lòng:

"Đau quá!"

Đôi chân gầy yếu cùng với cơ thể chi chít vết thương của Y Thiên đang cùng nàng đồng bộ cảm giác, mỗi bước nhảy vọt qua những rặng đá đều để lại những vệt máu đỏ tươi trên nền tuyết trắng.

Chỉ có khi này nàng mới dám tưởng tượng ra được hắn rốt cuộc đã đau đã cố gắng chịu đựng đến mức nào.

"Ngôi chùa… kia rồi!"

Ngôi chùa cổ hiện ra giữa màn sương như một con quái vật đá khổng lồ đang phủ phục, mái ngói cong vút như những móng vuốt quỷ hướng lên bầu trời u ám.

Phía sau nàng, không gian đột ngột bị xé toạc bởi một luồng lam quang lạnh lẽo đến mức làm đóng băng cả âm thanh của gió rít.

Long Phá Thiên hạ phàm như một vị thần chết, tay vẫn siết chặt cổ Lão Dương đang lủng lẳng như một chiếc giẻ rách đẫm máu, những cái đầu Băng Long quanh hắn rít lên, phun ra luồng hàn khí làm sụp đổ các ngọn cây cổ thụ nơi hắn đi qua.

Ánh mắt hắn khóa chặt vào bóng lưng nhỏ bé đang lao về phía chánh điện, một nụ cười tàn độc nở trên môi.

"Khốn nạn, khoảng cách chênh lệch tu vi lớn đến vậy sao? Chạy nhanh đến vậy mà hắn vậy kịp thời đuổi tới, lão Dương chẳng lẽ chỉ trụ được vài hơi thở thôi sao?"

Đóa Đóa cắn chặt môi đến mức chảy máu, xung ép linh lực, cường hóa Dị Lôi vào lòng bàn chân, bức bản thân một lực đẩy mạnh nhất.

Cánh cửa chánh điện đang khép hờ, bên trong thấp thoáng ánh sáng vàng nhạt của chiếc chuông đại hồng chung đang tỏa ra một áp lực huyền bí. Nàng không chút chần chừ, dồn toàn bộ tàn lực vào đôi chân, tung người một cú nhảy vọt qua bậc thềm đá rêu phong, hơi thở gấp gáp hóa thành những làn khói trắng giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.

"Đứng lại cho ta!" Long Phá Thiên rống lên, âm thanh mang theo long uy làm chấn động cả dãy núi, khiến những bức tượng hộ pháp trước cổng chùa nứt toác từng mảng.

Băng Mâu Long Tuyền trong tay hắn đột ngột phóng ra, mang theo uy thế của một ngọn thiên sơn đổ ập xuống, nhắm thẳng vào gót chân của Y Thiên ngay khi nàng vừa chạm vào ngưỡng cửa.

Luồng khí lạnh quét qua khiến vạt áo sau lưng Y Thiên vụn vỡ thành những mảnh băng nhỏ, nhưng Đóa Đóa đã kịp thời lăn mình vào bên trong, hơi ấm của nhang trầm sộc vào mũi như một luồng sinh khí cuối cùng.

Cơ thể đã đến cực hạn, nay lại bị luồng hàn khí của Nguyên Anh dồn ép tới, ngay sau đó đã khiến cơ thể Y Thiên không còn làm theo ý niệm của Đóa Đóa nữa mà ngã quỵ xuống, cơn đau thấu tận tâm can biến mất. Thay vào đó là sự lạnh lẽo, và một cảm giác không tồn tại truyền đến.

Tưởng chừng sẽ ngay lúc này chết đi, lại không ngờ Băng Mâu Long Tuyền đột ngột dừng lại ngay trước cánh cửa trong tay một vị đại sư Băng Mâu, một tay còn lại của đại sư hững hờ nâng lên khép lại, đầu nhẹ cúi xuống thầm niệm:

"A Di Đà Phật. Thí chủ xin hãy dừng tay, nơi đây là chùa không phải chỗ để đánh nhau tranh đoạt bảo vật. Nếu có lòng xin vào đây thắp một nén hương, nếu không… Hãy về cho!"

Khí tức của vị đại sư khẽ bộc phát, luồng khí lạnh đang đẩy nhiệt độ không gian xung quanh đến mức lạnh lẽo thấu xương liền bị luồng khí này của đại sư thổi qua quét lấy, làm ấm lên trở lại.

"Lão già sư cọ, ông có thấy mình quá lo chuyện bao đồng hay sao? Ta với thiếu niên ở trong có thù, hắn nhân lúc ta bị thương đoạt lấy bảo vật. Chính là trộm cướp, loại người này mà Phật cũng cho nương cửa hay sao?"

Thấy Long Phá Thiên mất bình tĩnh như vậy, đại sư một chút động tâm cũng không. Chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, kiên nhẫn nói:

"Chúng sinh là chúng sinh, không phân biệt già trẻ lớn bé, chính tà hay vật, thú, yêu, quái. Đã sinh ra dưới vòm trời này, đều là chúng sinh, đều có cơ hội quay đầu trở lại đừng dưới bàn tay che chở của Phật Tổ, người nguyện cầu sinh sai chứ không thể bỏ từ bi mà thấy chết không cứu. Việc làm này đối với người còn khổ đau gấp vạn lần dày vò thân xác."

"Hừ, Phật Tổ cái gì chứ. Lão lừa trọc ngươi có phải cùng với thiếu niên kia một phe hay không? Làm gì có chuyện thấy chết liền qua đây cầu cứu ngôi chùa sâu trong rừng."

Lão đại sư bước lên trước một bước, dáng vẻ tiêu sái âm trầm. Tâm tĩnh lặng như nước, lời giải thích lại càng nhẹ nhàng hơn tất thảy:

"Thí chủ hà cớ gì phải cố chấp đến như vậy. Quay đầu là bờ, buông bỏ hận thù là buông tha cho đối phương cũng là buông tha cho chính mình."

Vừa nghe những lời của đại sư, chưa kịp lọt qua tai đã khiến Long Phá Thiên thấy thật nực cười. Chỉ thấy hắn vẫn đứng trên cao, tay đặt lên trán cười lớn:

"Thần Phật hay Chúa ta vốn dĩ một chút cũng không tin không kính sợ, vậy mà bây giờ lão lừa trọc ông thế nào lại muốn đem danh Phật Tổ ra dọa ta?"

Long Phá Thiên ngoài mặt tuy tức giận nhưng trong lòng đã sớm bình lặng như nước, ánh mắt đảo qua đảo lại cố gắng tìm kiếm ở vị đại sư một sơ hở.

Ngay lúc tiến tới không được, trong lòng vẫn còn chấp niệm nên tuyệt không lui. Chớp mắt đã tiến thoái lưỡng nan. Đột nhiên ở phía sau đại sư có một chú tiểu lò mò chạy đến, giọng điệu cực kì gấp gáp:

"Sư phụ, vị thí chủ đằng đó đang bò đến chiếc chuông vàng giữa chánh điện. Sẽ không sao chứ sư phụ?"

Nghe thấy giọng nói non nớt gấp gáp của đồ đệ mình, vị đại sư lúc này mới động tâm. Tay bất giác buông Băng Mâu Long Tuyền ra, quay đầu lại mở to mắt nhìn sâu vào Y Thiên, trong lòng thở dài:

"Là thí chủ đó sao? Haizzz… thiện tai thiện tai. Ta đã từ ngay gốc rễ dốc lòng cầu cứu thay cho chúng sinh, tiếc là mọi chuyện đã xảy đến không thể nào thay đổi. Có trách cũng không thể trách ta mà phải trách trời cao không thương xót. Nếu đã vậy thì ta cũng không ngăn cản thêm nữa."

Vị đại sư không nhịn được lại thở dài thêm lần nữa, nâng thêm một tay nữa lên chắp vào hướng mắt lên Long Phá Thiên, ánh mắt kinh ngạc nhìn lão Dương mềm nhũn như cộng bún ở trên tay hắn, ông lạy một cái nhưng không biết là lạy hắn hay lão, chỉ khẽ nhắc nhở:

"Thí chủ nhớ cẩn thận. Mạng sống là trên hết, đừng phá hủy ngôi chùa. Còn lại ta không cản nữa."

Dứt lời, vị đại sư nắm lấy tay của chú tiểu. Một bông tuyết rơi xuống đất, phảng phất thể hiện một nỗi đau ẩn chứa xung quanh ngôi chùa sắp xuất hiện.

Khi lần nữa nhìn lên vị đại sư, Long Phá Thiên đã tự khi nào biến mất tăm tích cả rồi, lại nhìn xuống bông tuyết vừa hòa vào mặt đất.

Trong lòng cảm giác bất an càng lúc càng tăng lên khi nhìn vào Đóa Đóa đang trong thân xác Y Thiên bò gần tới chiếc chuông vàng, khó hiểu:

"Cảm giác này là sao đây? Cuối cùng lão lừa trọc cũng đi rồi, nhưng tại sao ngay khi lão đi, ý vị tử vong lại tỏa ra không ngừng cơ chứ. Rốt cuộc trong chiếc chuông ấy có gì mà chỉ nghe thấy nó là lão lừa trọc liền lập tức rời đi."

Không kịp suy nghĩ nhiều nữa, hắn đạp không bước lên mãnh liệt phóng thẳng Băng Mâu Long Tuyền đi, gầm lên một tiếng đáng sợ như sấm rền:

"CHẾT ĐI!"

Mũi Băng Mâu Long Tuyền xé gió lao tới, mang theo áp lực của một dãy núi tuyết sụp đổ.

Đóa Đóa không dám quay đầu lại, nàng cắn chặt môi đến bật máu, dùng bàn tay còn lại tóm lấy một mảnh sứ vỡ dưới sàn, rạch một đường sâu hoắm ngang lòng bàn tay Y Thiên.

Thời gian như ngưng đọng, từng hạt máu đỏ thẫm đang chậm chạp thoát ra khỏi vết thương, lơ lửng giữa không trung trước khi rơi xuống đỉnh chuông vàng theo một quỹ đạo định mệnh.

Một giọt... hai giọt... máu chạm vào đỉnh chuông, âm thanh "xèo xèo" vang lên khi huyết mạch Mạc gia bị thiêu đốt bởi một loại sức mạnh ẩn giấu bên trong khối kim loại cổ đại.

Ngay khi mũi băng mâu chỉ còn cách lưng Đóa Đóa một tấc, chiếc chuông đột ngột phát ra một tiếng "BOONG" trầm hùng, sóng âm vàng óng lan tỏa ra xung quanh với tốc độ kinh hồn, kình lực đầy uy áp đè nặng lên không gian vặn xoắn.

Luồng sóng âm ấy đi đến đâu, hàn khí của Long Phá Thiên bị đẩy lùi đến đó, không gian vỡ vụn xung quanh chánh điện lập tức được hàn gắn lại bởi một lớp kim quang bền vững như bàn thạch.

Long Phá Thiên bị phản lực hất ngược khỏi sân chùa, đôi chân hắn cày sâu xuống lớp tuyết dày, gương mặt Long Ngạo Thiên lộ rõ sự bàng hoàng khi thấy long lực của mình bị hóa giải một cách dễ dàng.

Hắn nghiến răng, nhìn chằm chằm vào chiếc chuông đang rung động dữ dội, từng lớp rỉ sét bong tróc để lộ ra chân diện mục của một món bảo khí.

"Tồn tại ở trong chiếc chuông đó rốt cuộc lớn mạnh đến mức nào mà chỉ khi vừa xuất hiện đã triệt tiêu hoàn toàn mấy đạo linh lực quanh thân ta? Liệu đây là ý trời hay là ta đã quá khinh địch…"

Lão Dương trên tay hắn khẽ động đậy, đôi mắt mờ đục nhìn thấy vầng sáng kim cương bao phủ chánh điện thì nở một nụ cười mãn nguyện cuối cùng trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Bên trong điện, Đóa Đóa ngã quỵ xuống chân chuông, hơi thở đứt quãng, đôi mắt nàng nhìn về phía Linh Nhi đang được bao bọc trong đám Tử Khí, cảm nhận được một luồng sinh cơ mãnh liệt đang trỗi dậy từ lòng đất.

Nàng không quên từ túi trữ vật lấy ra lá thư đã nhàu nát, cắn chặt đôi môi chảy máu cố gắng dùng nỗi đau đớn tột cùng để giữ đầu óc mơ màng khi này tỉnh táo.

"Lão Dương, ông nhất định không được lừa ta!" Đóa Đóa hét lên trong tâm khảm, ngón tay run rẩy nhét lá thư vào khe rãnh nhỏ xíu dưới đáy chuông

BOONG!

Một tiếng vang lên, không phải tiếng kim loại va chạm, mà là tiếng ngân dài của đại một thực thể cực cổ đang thức tỉnh.

Chiếc chuông không chỉ phát ra âm thanh, mà nó đang hút lấy toàn bộ linh khí mỏng manh của khu rừng Hoàng Hạc, tạo thành một cột sáng xuyên thẳng lên cửu tiêu, đánh động đến những tồn tại cổ xưa nhất đang ngủ say.

Cột sáng dần dần tan đi, hiện ra trong đó là một vị sư trọc nhưng khắp toàn thân lại phát ra Ma Khí, kì lạ hơn là lại ở ngoài lớp Ma Khí ấy được một lớp bảo hộ kim quang từ Phật Khí bao lại.

Chỉ thấy vị sư đó vừa xuất hiện đã rơi hai hàng huyết lệ, khắp toàn thân có tổng cộng gồm hai mươi cánh tay nhưng chỉ có mười sáu cánh tay đưa ra, một đôi tay chắp lại như niệm phật, một đôi buông ra hờ hững, đôi mắt thì nhắm nghiền như coi vạn vật không tồn tại.

"Trăng treo trên cao, người người ngắm

Sáng tỏ trời đất soi xuống đời

Mắt ta nơi trăng, nàng nhìn thấy

Tâm nàng nơi ta, ta nào biết

Đêm đêm ta kể với trăng cao

Quân tử tương tư, quân tử khờ

Tựa vào hồi ức, nào ngờ sai

Vong xuyên lạnh chảy, nàng đã tới

Mắt ta dành nàng, đầy lệ bi."

Từng lời thơ trầm đục được đọc lên không hề bình thường, mỗi câu từ như một lời thần niệm đè lên toàn thể không gian một áp lực nặng nề.

Long Phá Thiên vừa bật dậy, trông thấy hình dáng của vị sư trọc này hai mắt mở to kinh ngạc không thôi, như thể gặp thần chết. Băng Mâu Long Tuyền trong tay cũng không còn có thể nắm nổi, đầu óc trở nên mơ màng cơ hồ như đang mơ.

Hắn liên tục lắc đầu để cho khoảng không trước mắt biến mất như một giấc mơ, đến cả lúc này hắn vẫn chưa thể tin được người trước mắt hắn thực sự đang tồn tại. Giọng run rẩy, lấp bấp nói:

"Các… các hạ là Bất Diệt Ma Tổ?"