Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 138: KHÔNG CHỈ CÓ MỘT NGƯỜI ĐEO MẶT NẠ



Trên cổ tay trắng ngần của Bạch Tư Mi, chiếc Băng Long Hoàn vốn dĩ tĩnh lặng đột ngột chấn động kịch liệt, phát ra tiếng gầm thét trầm đục như tiếng rồng ngâm trong tuyệt vọng.

Luồng sức mạnh cuồng nộ từ linh khí bên trong nó bộc phát, tàn phá kinh mạch khiến nàng đau đớn đến mức đổ mồ hôi lạnh, hơi thở trở nên đứt quãng. Một hình ảnh đen tối về sự tan biến loé lên trong tâm trí, khiến đôi chân nàng không tự chủ được mà lao nhanh về phía trước, mặc kệ những tiếng động xé gió của rừng băng.

Phía xa, Y Thiên lúc này như một pho tượng pha lê hoàn mỹ, bị đóng băng trong khối tinh thể cứng cáp mà Lãnh Vô Tình đã dốc không ít sức lực tạo ra.

Không có lấy một nhịp thở, không có một tia sinh cơ nào toả ra, hắn hoàn toàn bất động giữa cái lạnh thấu xương của tầng một Băng Ngọc Lâm.

Bạch Tư Mi nhìn thấy cảnh tượng ấy, nhịp thở nặng nề của nàng đột ngột dừng lại, cả thế giới dường như mất đi màu sắc, khiến nàng lảo đảo bước đi như một xác sống không còn linh hồn.

"Thiên ca…" Nàng bất giác thốt lên cái tên hằng mong nhớ trong cuống họng, giọng nói khản đặc chứa đựng nỗi đau thấu trời xanh, bàn tay run rẩy đưa về phía khối băng.

Ngay lúc đó, Thanh Vân Kiếm vắt bên hông Thanh Vân lập tức xuất thủ, một đường kiếm sắc lạnh trảm đứt hàng loạt phiến lá băng đang lao về phía nàng. Lúc này, gã không còn vẻ cợt nhả thường ngày, mà tỏa ra khí chất của một nam tử hán thực thụ, che chắn trước mặt nàng giữa cơn mưa băng giá.

"Bạch sư muội, nguy hiểm!" Thanh Vân quát lên, thanh âm đanh gọn cắt ngang sự tĩnh lặng chết chóc, đôi mắt gã găm chặt vào những mối nguy hại xung quanh. Gã gằn giọng:

"Muội đang làm điều ngu ngốc gì vậy? Linh lực hỗn loạn đến mức rất nhiều sơ hở cho hàn khí lọt vào. Chân không thể giữ được nhịp. Bộ muội muốn chết đến vậy à?"

Mặc cho những lời mắng nhiếc, Bạch Tư Mi vẫn dửng dưng đi tiếp, đôi mắt vô hồn chỉ hướng về người nam nhân đang bị giam cầm trong băng.

Xoẹt!

Một phiến lá băng sượt qua cổ nàng, để lại một đường cắt mảnh rỉ máu đỏ tươi trên làn da trắng như tuyết, chứng minh cho sự tàn khốc của rừng băng.

Thanh Vân nghiến răng, phản xạ nhanh nhẹn kéo nàng lại sau lưng mình, gương mặt gã lúc này khó coi đến cực điểm, chứa đựng sự tức giận lẫn bất lực không thể giấu giếm. Gã gầm lên:

"Này, Bạch sư muội. Không phải đấy chứ, muội thực sự muốn đem tính mạng của mình và cả ba người bọn ta ra đùa giỡn?"

Nói xong câu ấy, Thanh Vân có chút chột dạ, bàn tay nắm lấy đốc kiếm hơi run nhẹ vì đây là những lời nặng nề nhất mà gã từng nói với nàng.

Bạch Tư Mi không hề quay đầu, ánh mắt nàng lạnh lẽo như mặt băng nghìn năm, cất tiếng đáp lại không chút nể tình:

"Thanh Vân sư huynh, việc này là việc riêng của ta. Không cần sư huynh hao tâm tổn sức. Cũng chẳng cần sư huynh, sư muội và trưởng lão liều mạng bảo vệ ta. Cứ mặc cho các phiến băng giết chết ta đi cũng được."

Không khí xung quanh vốn đã lạnh lẽo lúc này dường như đông cứng lại trước sự kiên quyết đến tuyệt tình của Bạch Tư Mi.

Bạch Vân đứng bên cạnh thấy tình hình không ổn, không muốn sư tỷ làm liều, cũng chẳng muốn mất đi hoà khí vừa gầy dựng liền chạy lại định can ngăn.

Chỉ không ngờ, người vốn nhút nhát như Thanh Vân ấy vậy mà lại dám nắm chặt cổ tay Bạch Tư Mi, gã gằn từng chữ đầy răn đe:

"Bạch Tư Mi, muội thật sự muốn chết. Chỉ vì thứ nam nhân thối tha này?"

Câu nói của Thanh Vân như mồi lửa châm vào kho thuốc súng, khiến hỏa linh lực trong đan điền Bạch Tư Mi cuộn trào, rực cháy ra hai lòng bàn tay. Nàng nhìn gã với đôi mắt rực lửa, không còn chút dáng vẻ nào của một tiểu sư muội hiền lành, mà là một thiên kiêu chi nữ đang phẫn nộ. Nàng gằn giọng:

"Sư huynh, nếu huynh cứ muốn xen vào chuyện này thì được thôi… Bạch Tư Mi ta đây cũng không ngán. Giả vờ làm thiên kiêu trước mặt ai cơ chứ, cuối cùng cũng chỉ là một nam nhân háo sắc mà thôi, thật nực cười."

"Haha. Bạch sư muội nói hay lắm. Trước giờ ta thân phận nam nhi, thực chưa ngõ lời đánh với nàng trận nào. Vừa hay lúc này có cơ hội, chi bằng cùng nhau tỉ thí."

Vân Phi Vũ từ nãy đến giờ an tĩnh quan sát cũng đột ngột chuyển mình, đôi đồng tử lão co rút dữ dội khi nhìn thấy một tia sát khí ẩn hiện trong mắt Thanh Vân.

Lần cuối cùng ông nhìn thấy ánh mắt này chính là lúc mà Thanh Vân nắm trên tay mấy chục cái đầu của các yêu thú tam cấp. Thực sự ở trận chiến đó, ông mới tin rằng Vân Tiêu Tông có một cái thiên kiêu chi tử.

Tuy ông biết rằng nếu để hắn vào trạng thái chết chóc ấy, có cản cũng không nổi. Nhưng tình trạng bây giờ chưa tệ đến mức đấy, ánh mắt vẫn còn dao động yêu thương, cản vẫn còn kịp. Lão vội vàng bước lên:

"Thanh Vân, mau lui về. Lúc này không phải là lúc để đánh nhau, càng là không thể ở ngoài xảy ra sự việc nội môn chi đấu. Nếu để lộ chuyện này ra ngoài, ta thực không biết để mặt mũi ở đâu bây giờ?"

Bạch Tư Mi nhìn sâu vào Vân Phi Vũ, không chút kiêng nể cất tiếng đầy lạnh lẽo:

"Vân Phi Vũ trưởng lão, người không cần để tâm. Cái này không phải gọi là nội môi chi chiến mà gọi là đệ tử tỉ thí."

Thanh Vân cũng nhếch môi, khí chất lạnh lùng áp đảo cả không gian xung quanh:

"Bạch sư muội đã nói đúng rồi đó Vân trưởng lão. Cùng lắm ta vẫn có chừng mực, nhiêu đây vẫn trong tầm kiểm soát, người không cần phải lo."

"Kiểm soát cái rắm!" Bạch Tư Mi thốt ra lời độc địa, hai tay đẩy mạnh về phía trước, một quả hoả cầu to lớn phóng thẳng về phía Thanh Vân.

Sát ý nồng nặc bên trong hoả cầu khiến Y Thiên trong băng tinh im lặng quan sát cũng phải bất ngờ không thôi.

"Cùng là đồng môn, cô ta lẽ nào lại vì ta mà lại hạ đòn sát thủ?"

Thanh Vân khẽ nhếch môi cười mỉa mai, Thanh Vân Kiếm vừa nâng lên áp lực đang lan toả ra ngoài vài phần.

"Bạch sư muội, e rằng muội sau này phải luyện tập thêm rồi."

Một kiếm trảm xuống, kiếm ý mỏng manh như sợi tơ nhưng lại nặng nề tựa vạn sơn. Trong khoảnh khắc hỏa cầu chạm vào lưỡi kiếm, gã lật ngang lưỡi kiếm, biến nó thành một chiếc gương phản chiếu, đẩy ngược toàn bộ quả hỏa cầu hung hiểm về phía Bạch Tư Mi.

Trong ánh mắt ngỡ ngàng của Bạch Tư Mi, Bạch Vân hai tay chắp thành ấn hiệu triệu ra Khí Linh của bản thân để hỗ trợ tỷ tỷ đỡ đòn này.

Chỉ là Bạch Vân Tiên chưa kịp vung ra thì hoả cầu đã chệch hướng bay về khối băng tinh đang sừng sững một chỗ rồi.

"Thiên ca!" Bạch Tư Mi vỡ oà, tiếng thét gầm tựa như bầu trời sụp đổ khi thấy đòn tấn công của mình lao thẳng về phía người thương.

Bỗng nhiên, khối băng tinh cứng cáp ấy đột ngột vỡ vụn, một luồng khí tức bạo ngược tản phát mãnh liệt, Sát Khí nồng đậm đến mức khiến cả bốn người có mặt đều cảm thấy buồn nôn.

Y Thiên bước ra từ đống vụn băng, bàn tay nắm chặt lại khiến quả hỏa cầu lập tức tiêu biến, biến không gian trở lại vẻ tĩnh lặng quỷ dị.

Hàng loạt phiến lá băng bay tới đều bị lớp Sát Khí bảo hộ quanh thân Y Thiên nghiền nát thành bột mịn ngay lập tức trước sự kinh ngạc của mọi người.

Y Thiên nheo mắt nhìn gã thanh niên đang chống kiếm thở hổn hển trước mặt, trong lòng dấy lên một sự nghi hoặc cực lớn. Liệu gã Thanh Vân háo sắc tầm thường trước đây và kẻ đang đứng hiên ngang, biết tính toán dùng đòn của đối phương để phá băng cho hắn lúc này, có thực sự là cùng một người?

"Cuối cùng cũng chịu ra rồi đấy à, Vô Diện." Thanh Vân lên tiếng, giọng nói chứa đựng sự thâm trầm của một kẻ đã nhìn thấu toàn bộ cục diện.

Y Thiên nhận ra khí chất của gã đã hoàn toàn thay đổi, không còn là nam nhân không não, mà là một kẻ trưởng thành, biết toan tính cá nhân. Sự bất ngờ này khiến Y Thiên phải nhìn nhận lại toàn bộ những kẻ đang hiện diện trong Băng Ngọc Lâm, nơi mà mặt nạ của mỗi người đang dần rơi rụng.