Y Thiên đứng hiên ngang giữa đống vụn băng, đôi mắt sau lớp mặt nạ nhìn xoáy vào Thanh Vân như một vị thần đang phán xét sinh vật nhỏ bé dưới chân. Hắn khẽ nhếch môi, thanh âm trầm thấp nhưng mang theo uy áp nặng nề:
"Chỉ một lúc không gặp, gan ngươi to lên chả ít đâu."
Thanh Vân không hề sợ hãi, gã vung vẩy thanh kiếm trong tay, điệu bộ cợt nhả đầy vẻ khinh khỉnh:
"Hahaha… sau khi bị đóng băng còn nghĩ rằng ta tin sái cổ cái trò mèo Nguyên Anh khí tức của ngươi sao?"
Bạch Tư Mi thấy Y Thiên thoát xác, lòng vừa mừng vừa lo, định bước tới xem hắn có bị thương chỗ nào không. Bất ngờ, một luồng Tử Khí đặc quánh từ người Y Thiên bộc phát, hóa thành một bức tường vô hình đóng đinh chân nàng xuống mặt băng khiến nàng không thể tiến thêm nửa bước.
Y Thiên lạnh lùng cất bước, mỗi bước chân đều khiến mặt băng nứt toác:
"Tên nhóc ngươi còn non nớt lắm. Sao lại không nghĩ đến ta vì thăm dò Băng Tuyệt Cốc nên mới giữ mình tự thụ băng linh lực, toàn thân bị đóng trong băng tinh thành khối? Cũng chẳng phải ta tự động ra hay sao?"
Thanh Vân nghe xong liền ôm bụng cười ngặt nghẽo, tiếng cười của gã vang vọng khắp khu rừng ngọc, mang theo sự điên rồ khó hiểu:
"Việc này ngươi hỏi ta có thừa không vậy! Hahaha…" Gã cứ thế một câu nói lại cười, càng cười càng to khiến gương mặt lãnh đạm của Y Thiên cũng phải thoáng biến sắc vì kinh ngạc.
Áp lực từ Thanh Vân Kiếm tỏa ra lúc này bỗng trở nên mỏng manh nhưng lại nặng nề hơn cả vạn sơn, khiến không gian xung quanh gã bắt đầu biến dạng.
Bên trong thức hải, Đoá Đoá hiếm khi bộc lộ vẻ mặt nghiêm trọng, nàng khẽ nhắc nhở:
"Y Thiên, chàng thử dùng tinh thần linh lực thăm dò thanh kiếm kia thử. Ta thấy nó không hề bình thường. Cứ như dao động linh lực ở trong nó không phải từ tên nhóc kia mà là từ chính nó phát ra vậy."
Y Thiên khẽ gật đầu, một luồng ngũ hành linh lực lặng lẽ từ đầu ngón tay hắn quét qua, thẩm thấu vào từng tấc không gian xung quanh Thanh Vân Kiếm.
Quả đúng như dự đoán, bên trong thanh kiếm kia dường như có một trái tim đang đập, nhịp đập đều đặn và đầy sức mạnh như một sinh vật sống thực thụ. Y Thiên giật mình, thầm thốt lên trong lòng:
"Chẳng lẽ đó chính là Khí Linh của hắn sao?"
Đoá Đoá gật nhẹ, âm trầm giải thích:
"Rất có thể. Nếu điều đó là đúng thì tuyệt đối không nên dây vào thiên kiêu này."
"Vì sao? Cũng chỉ là một thanh kiếm thôi mà, ta đây cũng có."
Đoá Đoá lắc đầu, nhẹ đáp:
"Không đơn giản như vậy. Nếu Khí Linh là một vũ khí thì nó thường là từ Giả Linh mà thành, đều là trong mức chủ nhân kiểm soát sử dụng hoàn toàn hoặc là một dạng hoá hình của Khí Linh. Nhưng thứ thanh kiếm đó rất khác, nó luôn luôn toả ra nguồn uy áp mà ngay cả chủ nhân nó còn không thể điều khiển được, đồng thời nó lại không mang hơi thở của sinh vật."
Đoá Đoá giải thích vô cùng cặn kẽ, cũng chính vì vậy nên Y Thiên vừa tò mò, vừa nảy sinh lòng kiêng dè.
Cho dù hắn bây giờ có Huyết Ma Dịch đã đồng dạng với Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi, có chiến lực vô song nhưng mà chẳng phải vì khinh địch nên Long Ngạo Thiên mới thua hay sao?
Hơn nữa, sự hiện diện của Vân Phi Vũ và chiếc Vân Tiêu Cổ là một mối đe dọa lớn, có thể khắc chế khả năng phục hồi của Huyết Ma Dịch bất cứ lúc nào. Hắn nén lại dòng máu đang sôi sục, trầm giọng mỉa mai:
"Này, tên nhóc ngươi không hiểu gì về phép lịch sự à? Đột nhiên cười điên loạn lên như thế, là sợ chết rồi thì không thể cười."
Giọng cười cuồng loạn của Thanh Vân đột ngột ngưng bặt, gã nhìn Y Thiên bằng đôi mắt trống rỗng, sát khí từ người gã bùng phát như núi lửa phun trào.
"Ta muốn giết ngươi!" Thanh Vân nộ hống, Thanh Vân Kiếm trong tay gã trảm ra một đường kiếm ý hình trăng khuyết, xé toạc mặt đất hướng về phía Y Thiên.
Bạch Tư Mi nhìn thấy Thanh Vân sát ý ngập trời, một kiếm đưa ra liền là ngươi sống ta chết, hai ngọc thủ hóa thành ngọn lửa bất diệt gào thét:
"Lỗ mãng!"
Tốc độ của Y Thiên lúc này nhanh đến mức kinh người, hắn như một bóng ma đỏ lướt đi giữa những đường kiếm sắc lạnh của Thanh Vân. Trong lúc né tránh, hắn lạnh lùng liếc nhìn Bạch Tư Mi:
"Bạch cô nương, làm ơn giữ trật tự. Ta với cô không quen không biết, cớ gì cứ Thiên ca, Thiên ca rồi lại cùng với đồng môn giao chiến. Ánh mắt vừa rồi của hai người ta đều thấy rõ. Chỉ có hắn là thực sự muốn tỉ thí."
Lời nói tuyệt tình của Y Thiên như một gáo nước lạnh dội thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Bạch Tư Mi, khiến nàng bàng hoàng nhận ra mình đã mất bình tĩnh đến mức nào.
Hơi thở nàng thoáng chốc trở nên dồn dập, nàng không biết mình cơ sự thế nào mà cứ mất kiểm soát liên tục kể từ khi gặp Y Thiên. Rõ ràng là hắn không muốn nhận đến thế mà nàng cứ năm lần bảy lượt đẩy hắn vào thế khó. Đó không phải là tự mình đẩy mình ra xa khỏi hắn hay sao?
Nàng đây là quá yêu hay quá ngu muội?
Nàng khẽ cười tự giễu, đôi ngọc thủ cũng dần trở lại da thịt bình thường. Ánh mắt ngấn lệ nhìn về phía Y Thiên, giọng run rẩy đáp:
"Xin lỗi, là ta đã không thể tự trọng."
Nhìn thấy giọt nước mắt ấy, trái tim Y Thiên đột nhiên ngưng lại một nhịp, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp chặt lấy lồng ngực mình.
Chớp lấy khoảnh khắc Y Thiên chững lại, Thanh Vân nở nụ cười ác ý, Thanh Vân Kiếm lóe lên lam quang rực rỡ, uy lực và tốc độ tăng vọt gấp mấy lần.
"KENG!"
Một tiếng va chạm đanh gọn vang lên, Thiên Bình Kiếm của Y Thiên cuối cùng cũng xuất thủ, đánh bật thanh kiếm của đối phương lên cao giữa làn mưa tia lửa tung tóe.
"Chỉ với tốc độ này mà đã muốn đánh bại ta? Căn bản không thể!" Y Thiên gầm lên.
"Thì ra ngươi cũng là một kiếm tu. Coi bộ kiếm thuật của ngươi cũng không phải hạng xoàng."
"Không rõ hạng gì, nhưng ít nhất là hơn tên nhóc hôi sữa như ngươi."
Thanh Vân không chút gì tức giận thu kiếm về, lưỡi kiếm sắc lạnh cắt ngang qua da thịt gã, để lại một dòng huyết mạch thấm đẫm lưỡi kiếm trong một thủ pháp quái dị.
Y Thiên nheo mắt nhận ra chiêu trò của đối phương:
"Muốn dùng tinh huyết tẩy kiếm? Đâu đơn giản như vậy."
Ngay lập tức, hắn hóa thành một tia chớp đỏ rực lao thẳng về phía Thanh Vân, Thiên Bình Kiếm vung lên một đường tuyệt mỹ nhắm thẳng vào tử huyệt của kẻ địch.
"PHÙ!"
Một luồng cuồng phong đột ngột bùng phát từ tâm chân lông của Thanh Vân, xoáy tròn thành một bức tường khí vững chãi bao quanh cơ thể gã.
Mọi lực đạo tàn khốc từ Thiên Bình Kiếm khi chạm vào bức tường này đều bị chệch hướng, tan biến vào hư không như bọt biển trước sự ngỡ ngàng của Y Thiên.
Vân Phi Vũ đứng từ xa, đôi đồng tử co rút dữ dội, chòm râu bạc khẽ rung lên bần bật khi nhận ra luồng khí tức quen thuộc:
"Đây chính là Phong Vân Thập Nhị Thức?"
Lão trưởng lão kinh hãi nhớ lại khoảnh khắc Thanh Vân bước vào Tàng Thư Các năm xưa, kẻ bị coi là tầm thường lại nhặt lên cuốn cổ tịch rách nát giữa muôn vàn bí kíp hào nhoáng.
Chẳng ai ngờ gã thiếu niên hay cười cợt ấy lại chính là "thiên mệnh nhân", kẻ duy nhất có thể đánh thức sức mạnh ngủ say trong đống giấy lộn đáng thương đó.
Ánh mắt lão nhìn gã đệ tử giờ đây tràn đầy sự xa lạ, như thể đang nhìn một quái thai được số phận ưu ái một cách cực đoan và tàn nhẫn.
"Dám sử dụng Phong Vân Thập Nhị Thức. Lấy tinh huyết tẩy Thanh Vân Kiếm, bộ huynh điên rồi sao, Thanh Vân!" Bạch Vân hoảng hốt hét lên, khuôn mặt nàng tái nhợt không còn giọt máu.
Nàng biết rõ cái giá phải trả để kích hoạt thứ sức mạnh này là dùng chính bản thân để đánh cược, một khi tinh huyết thấm đẫm lưỡi kiếm, nó sẽ không ngừng nuốt chửng chủ nhân.
Đôi bàn tay nàng run rẩy định lao lên, nhưng uy áp từ cơn gió dữ đã hất văng mọi ý định can thiệp của nàng ra xa.
Thanh Vân lúc này đã hoàn toàn chìm vào trạng thái vô thần, đôi mắt gã đục ngầu sát ý, từng lời thốt ra như tiếng vọng từ vực thẳm sâu hun hút:
"Kiếm đã rời khỏi vỏ, sao có thể thu lại? Gió đã thổi lá đi, lá làm sao ngừng lay?" Gã khẽ liếm môi, dòng máu tươi từ vết cắt trên cánh tay chảy dọc xuống lưỡi kiếm, tỏa ra luồng lam quang quỷ dị đến ghê người: "Mọi chuyện đã rồi, cớ sao lại cố chấp? Phong là gió, Vân là mây, cùng nhau đi, cùng nhau diệt, cùng nhau tận."
Dứt lời, luồng phong khí xung quanh thân thể gã bỗng dưng lặng xuống một cách đáng sợ, nhường chỗ cho một áp lực nặng nề bóp nghẹt không gian Băng Ngọc Lâm.
Thanh Vân gầm lên một tiếng nộ hống, trảm mạnh Thanh Vân Kiếm xuống mặt băng lạnh lẽo, tạo nên những vết nứt hình mạng nhện lan tỏa nhanh chóng dưới chân.
"Phong Vân Thập Nhị Thức. Thập Nhất Thức: Vân Hải Vô Biên!"
Kiếm khí hóa thành biển mây cuồn cuộn mọc lên từ lòng đất, che khuất tầm nhìn của mọi người trong nháy mắt.
Trong biển mây trắng xóa ấy, hàng vạn tàn ảnh của Thanh Vân đột ngột hiện ra, mỗi ảo ảnh đều cầm kiếm, tỏa ra sát khí chân thực đến mức không thể phân biệt thật giả.
Y Thiên đứng giữa trung tâm của "Vân Hải", cảm nhận được hàng nghìn mũi kiếm đang nhắm thẳng vào cổ mình từ mọi hướng, không có lấy một kẽ hở để thoát thân.
Hắn khẽ siết chặt đốc kiếm Thiên Bình, Huyết Ma Dịch trong người lại một lần nữa sôi sùng sục, sẵn sàng đón nhận đòn đánh mang tính chất hủy diệt này. Vẻ mặt Y Thiên không chút nào sợ hải, ngược lại còn có thống khoái vô tận.