Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 140: VỐN LIẾNG



Y Thiên đứng giữa biển mây sát nhân đang cuộn trào như những con sóng bạc, đôi bàn tay hắn siết chặt đốc kiếm, chiến ý bùng lên như hỏa diệm. Luồng sức mạnh nguyền rủa từ thuở xa xưa bạo ngược tựa cự long bắt đầu thức tỉnh, khiến Huyết Ma Dịch trong huyết quản sôi trào như dung nham nóng chảy.

Ngay khi hắn định bộc phát toàn bộ huyết lực để quét sạch "Vân Hải", một giọng nói thánh thót bỗng vang lên ngay trong thức hải, kéo hắn lại từ bờ vực của sự điên loạn.

"Mạc Y Thiên! Chàng quên những gì mình nói rồi sao? Đây không phải lúc để cảm xúc chi phối, tuyệt đối không thể dùng Huyết Ma Dịch." Giọng của Đóa Đóa như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang bốc hỏa của Y Thiên.

Hắn chợt sững người, nhận ra thứ chất lỏng đỏ thẫm kia không còn là Huyết Ma Khí dễ dàng điều khiển, mà là một lời nguyền đang chực chờ ăn mòn trí não hắn.

Hắn hít sâu một hơi, nén lại sự bạo liệt trong huyết mạch:

"Cảm ơn nàng. Ta chút nữa quên mất, đối đầu với tên nhóc này mỗi kiếm thuật là đủ."

Dứt lời, sát khí đặc quánh quanh thân Y Thiên bùng nổ, toàn bộ ngũ hành linh lực của Luyện Khí Kỳ Thập Nhị Tầng Thiên Phẩm tuôn trào như thác lũ.

Ma khí ngập trời đè ép xuống khiến mặt băng dưới chân bắt đầu rỉ ra những làn khói trắng, Oán Khí và Hận Khí kết tinh thành những bóng ma thực thể gào thét thảm thiết.

Thiên Bình Kiếm rung lên kịch liệt, bao phủ bởi những tia sét tím đen của Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi.

"VÚT!"

Y Thiên lao đi như một mũi tên xé toạc không gian, để lại sau lưng một rãnh điện dài ngoằn ngoèo cắt đôi biển mây mù mịt.

"Nhị Kiếm Khai Thiên Địa!"

Hai đạo kiếm ảnh khổng lồ tách ra từ Thiên Bình Kiếm, mang theo cương khí cuồng nộ giao chiến với vô vàn ảo ảnh Thanh Vân đang ập tới điên cuồng từ hai phía.

Giữa trận đồ chằng chịt, Y Thiên điên cuồng vung kiếm, mỗi đạo kiếm ý trảm ra đều mang theo quyết tâm mười chết một sống, khiến biển mây liên tục rực sáng bởi những cú va chạm nảy lửa.

Bên ngoài chiến trận, Vân Phi Vũ liên tục thở dài, ánh mắt ông lộ rõ vẻ thất vọng khi nhìn vào biển mây đang nuốt chửng mọi thứ.

Trong thâm tâm, lão trưởng lão đã sớm tin rằng Y Thiên, kẻ mà lão cho là bịp bợm sẽ không thể nào chống lại được thiên kiêu thực thụ như Thanh Vân.

Chỉ có Bạch Tư Mi là lòng nổi đầy sóng gió, nàng đứng lặng người, hồi tưởng lại cảm giác khi chạm vào thân thể đầy rẫy sự quái dị và những luồng khí tức không thuộc về nhân loại của hắn.

Mỗi khi như này, nàng lại tự hỏi liệu mình có đang mù quáng khi nhìn vào đôi mắt có thể giết người của Y Thiên, nơi chứa đựng Ma Khí, Oán Khí và Hận Khí nồng đậm như thể hắn đã đồ sát cả một lục địa.

"KENG!"

Một tiếng va chạm chói tai vang lên, Y Thiên bị đẩy lùi, hàng loạt tia Dị Lôi phóng ra găm vào đám ảo ảnh làm bọn nó tan biến trong nháy mắt, nhưng chỉ trong chớp mắt một đường kiếm sắc lẹm đã vung tới, hoàn toàn cho hắn một cơ hội nào tiến tới.

Hắn cảm nhận được mình đang sa lầy trong một trận chiến vô tận, nơi mỗi ảo ảnh đều là những kẻ vô thần, chuyển động điên cuồng, không hề màng tới sống chết.

Nếu không phải vì Y Thiên có tốc độ kinh người, có lẽ đã bị bọn nó chém thành ngàn mảnh cả rồi.

Nhị Kiếm Ảnh một công một thủ đứng trước làn sóng kiếm ý công kích như vũ bão ùn ùn kéo đến cũng đã có dấu hiệu nứt vỡ.

Càng cố gắng tiến sâu vào trung tâm, Thanh Vân Kiếm từ đám mây sương phóng tới càng dày đặc, khiến Nhị Kiếm Ảnh bảo hộ của Y Thiên bắt đầu xuất hiện những vết nứt vỡ vụn.

Thiên Bình Kiếm uy lực tuy rằng rất lớn, kiếm thuật của hắn cũng rất hoàn hảo nhưng chém vào bọn chúng như chém vào đám bông gòn, chỉ lướt qua một đường rồi lại tự động hồi phục.

Hơi thở của hắn trở nên dồn dập, hối hả giữa làn sóng kiếm ý nan quạt liên tục ập tới không cho hắn một giây nghỉ ngơi. Trong cơn bất lực, hắn nghiến răng hỏi Đóa Đóa:

"Thức kiếm này của hắn làm sao để phá? Nàng có cách nào không?"

Đoá Đoá trầm ngâm một lúc rồi đáp bằng giọng điệu vô cùng nghiêm trọng:

"Chỉ có hai cách."

Ánh mắt Y Thiên loé lên hàn quang:

"Cách gì?"

"Thứ nhất, một thức chiêu cho dù lớn đến đâu thậm chí là có thể bao trùm cả không gian ở Băng Ngọc Lâm hiện tại cũng luôn có một nhược điểm chung."

Ngừng lại một lúc, nàng nhẹ nói:

"Linh lực. Thứ đó có thể đối với chàng có lẽ rất dồi dào do chàng sở hữu ngũ linh căn, lại là Huyết Ma Dịch uy thế trùng trùng có thể dùng tinh huyết đổi lấy. Suy cho cùng cũng không thể phủ nhận nhiệm vụ của nó chính là năng lượng duy nhất để sử dụng các chiêu thức. Cho nên càng là đại chiêu thì linh lực tiêu hao càng nhiều."

"Vậy là nàng muốn ta dựa vào sức mình tiêu hao hết linh lực của hắn?"

Đoá Đoá gật đầu, Y Thiên cảm thấy như bầu trời sắp sụp xuống, kế hoạch điên rồ này không phải là không thể làm được. Nhưng mà thực sự rất khó, chưa kể đến mức linh lực chênh lệch giữa Luyện Khí Đỉnh Phong như hắn với Trúc Cơ Đỉnh Phong như Thanh Vân thì nhỡ đâu Thanh Vân mà theo đan dược thì chẳng phải đánh đến trời long đất lở cũng không thoát ra nổi à?

"Cách còn lại thì sao?"

"Đơn giản thôi, tất nhiên là phải đánh bại đúng chủ thể Thanh Vân là được."

Nghe xong cách này, tâm trạng Y Thiên lập tức chùng xuống, hắn làm sao chưa nghĩ đến hai cách duy nhất này. Bất quá, cách nào hắn cũng không muốn chọn. Cho nên mới ở đây dựa vào trí óc của Đoá Đoá giúp mình nghĩ cách, nào lại chính là hai cách này.

Y Thiên thầm thở dài một cái, tuy rằng hắn thực sự không muốn tiêu hao thêm bất cứ thứ gì vào Thanh Vân nhưng nếu không bỏ ra vốn liếng, trận đánh này thật sự không thể kết thúc nổi.

Nhưng muốn tìm ra Thanh Vân trong đám ảo ảnh này là không thể. Trừ khi… trừ khi hắn kích hoạt Âm Dương Nhãn.

Ở trong Độc Nhãn Vương Chi Địa thì Âm Dương Khí có vô hạn, ở bất cứ nơi đâu cũng có thể thụ động hấp thu. Ở đây thì khổ rồi, số lượng rất có hạn lại thêm xui rủi khi trước đánh với Lôi Thiên Dực hắn đã dốc cạn Âm Khí tích tụ trong cơ thể cùng với Âm Khí trong Cửu U Băng Nguyên hấp thụ vào.

"Hết cách rồi."

Y Thiên cắn chặt răng, kích hoạt con bài tẩy cuối cùng để kết thúc trận giằng co vô tận này.

"Âm Dương Chi Lực - Âm Dương Quái Khí."

"QUY!"

Đôi mắt hắn lập tức cháy rực thứ ánh sáng xanh rờn của âm ti, mọi chuyển động nhanh như chớp của biển mây bỗng chốc chậm lại trong nhãn giới.

Xuyên qua lớp sương khói mờ mịt, hắn cuối cùng cũng nhìn thấy một thân thể bằng da bằng thịt đang ẩn nấp:

"Thanh Vân! Cuối cùng ta cũng tìm ra ngươi rồi!" Y Thiên kinh hoàng gầm lên.

Đôi Huyết Dực từ lưng mọc ra, dốc sức tung cánh bay nhanh tới vị trí của chủ thể, khắp người hắn mọc ra các xúc tua dị dạng để đánh bật những đạo kiếm ý ngăn cản.

Đóa Đóa trong thức hải thất thanh hét lên:

"Y Thiên! Chàng mau dừng lại, ngay lập tức cho ta!"

Y Thiên tuy trong lòng rất để tâm, nhưng hắn cũng đã có suy tính riêng, Thanh Vân hắn ta trong lúc này vô thần vô hồn. Ở trong Độc Nhãn Vương Chi Địa và trong trận chiến điên cuồng nhất của hắn với Hắc Nhân Đội đã dạy cho hắn một điều. Chỉ cần nhanh và chuẩn sát, một chém ngay cổ lúc không có cương khí bảo hộ thì cho dù có là Nguyên Anh cũng không đỡ nổi.

PHÙ! PHÙ!

Hắn lướt ngang từng đường kiếm ý mềm mại như gió, áp sát Thanh Vân với Thiên Bình Kiếm mang theo toàn bộ đạo lực, trảm xuống một đường nứt cả đất trời.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc kiếm sắp chạm đích, thời gian bỗng dưng ngưng đọng, thần sắc của Thanh Vân đột ngột trở lại bình thường với đôi mắt dữ tợn.

Thanh Vân Kiếm nâng cao, hút sạch biển mây và ảo ảnh vào lưỡi kiếm, tỏa ra một màn kiếm quang u ám:

"Phong Vân Thập Nhị Thức! Tam Thức Luyện Hợp: Vân Trọng - Phong Đình - Vân Phủ." Máu từ trong đáy mắt Thanh Vân chảy ra, nhìn chằm chằm vào Y Thiên.

"Thiên Địa Vô Lực!"

Thanh Vân quát lớn, đường kiếm của gã tạo ra một lớp cương khí phong vân hút cạn toàn bộ sức mạnh của Thiên Bình Kiếm ngay khi vừa chạm vào.

Thanh Vân nhìn Y Thiên bằng ánh mắt sát tuyệt, máu từ đáy mắt gã chảy dài xuống má:

"Y Thiên, ngươi quả thực không nên khinh địch như vậy. Ta đánh với ngươi không hề coi như một Luyện Khí tu sĩ, mà ngươi đánh với ta như một Trúc Cơ tu sĩ. Kết quả đã từ ban đầu mà ra."

"Phản!" Tiếng hô của Thanh Vân vang lên như một bản án tử hình, toàn bộ đạo lực mà Y Thiên vừa dốc ra đột ngột quay ngược lại tấn công chính chủ nhân của nó.

Y Thiên cảm thấy toàn thân vô lực, linh lực trong cơ thể dường như đã bị màn sương kia rút cạn sạch sẽ trong khoảnh khắc hắn lầm tưởng mình đã thắng.

Hắn hoàn toàn trúng kế, trân trối nhìn Thanh Vân nặng nề nâng kiếm lên lần nữa, dốc cạn sức bình sinh để hạ xuống một đòn kết liễu tàn khốc nhất.

"Nhưng Thanh Vân à. Ngươi lại bỏ qua một điều, nếu không có gì làm sao một Luyện Khí có thể khinh Trúc Cơ?"