Lục Lăng cắm Hắc Vụ Phiên xuống băng, hai tay kết ấn với tốc độ chóng mặt. Khuôn mặt lão già nua bỗng nhiên biến dạng, môi mấp máy đọc chú ngữ bằng một thứ ngôn ngữ cổ xưa không ai hiểu nổi.
"Hắc Vụ Phiên Đệ Tứ Thức - Hồn Khiếu Sát!"
Từ trong chiếc phiên, một luồng sóng vô hình lan tỏa. Không phải âm thanh, không phải hình ảnh, mà là một thứ dao động đánh thẳng vào linh hồn.
"Linh hồn! Hắc Vụ Phiên vậy mà có thể động đến cả linh hồn!" Y Thiên kinh hãi kêu lên.
UỲNH!
Y Thiên cảm thấy như có ai đó vừa đóng một cái đinh vào não mình. Hắn loạng choạng, hai thanh kiếm trong tay suýt rơi. Một cơn đau khủng khiếp, không phải từ thể xác mà từ sâu thẳm tâm hồn, ập tới xé nát ý thức hắn.
Thất khiếu hắn bắt đầu chảy máu. Máu từ mắt, từ mũi, từ tai, từ miệng trào ra, nhuốm đỏ cả lớp mặt nạ trắng.
"Không sao, ta không sợ nhất chính là loại công kích tinh thần này. Vốn dĩ đối với ta thể xác không tổn hại là tốt." Y Thiên nhếch khoé môi, bình thản nói lên. Tư thế vẫn thẳng đứng, không lùi nửa bước.
"Khốn đản! Một Luyện Khí đỡ được hơn hai chiêu của ta đã bất khả thi, đằng này đã dùng tới đường đánh vào linh hồn để vượt qua thể chất của hắn vẫn không được." Vẻ mặt Lục Lăng thoáng kinh hoàng, nhưng cố giấu lại bằng nụ cười gượng:
"Tốt lắm! Ngươi đã nói không sợ tinh thần công kích, vậy thì ta xin phép thỏa thích."
Nói xong, Lục Lăng vung Hắc Vụ Phiên lên trên cao tay lắc lắc cán phiên. Lập tức một làn hắc vụ dày đặc cuồn cuộn như phong thuỷ lưu trào ra ào ào đổ ập về phía Y Thiên.
Hắc vụ đó chỉ là bề mặt che giấu, vốn là để đối phương mất tầm nhìn. Y Thiên chỉ cần nhìn đã thấu, một chút kế nhỏ này đã muốn qua mặt Y Thiên thật sự Lục Lăng đang mơ giữa ban ngày sao?
Trong cơn đau đớn tột cùng, Y Thiên cố gắng tập trung ý chí tăng cường Âm Dương Nhãn cảm nhận luồng sóng tấn công kia.
Trong mắt hắn, ở sâu trong làn hắc vụ điên cuồng dữ dội, luồng sóng vô hình bỗng hiện ra như những gợn sóng trên mặt hồ, lan tỏa đều đặn từ Hắc Vụ Phiên.
Hắn nhắm mắt, buông thả bản thân theo những gợn sóng ấy. Khi luồng sóng đập vào người, hắn không chống cự, mà để nó xuyên qua, như một tảng đá giữa dòng nước chảy.
"Y Thiên, chàng quả thực rất biết đánh cược. Chúng ta chỉ có một con bài tẩy, thế mà đối phương ra giá mười chiêu chàng vẫn đồng ý. Thật đáng làm đấng nam nhi mà!" Đóa Đóa trong thức hải gào lên, cố gắng bảo vệ linh hồn hắn bằng tất cả sức lực.
Linh lực trong người hắn tiêu hao với tốc độ kinh hoàng, nhưng hắn vẫn đứng vững. Y Thiên hừ lạnh một tiếng, tràn đầy ý cười đáp:
"Chẳng phải khi nghe đến vật cược nàng mới chính là người kích động nhất sao? Ta làm vậy khác gì vì nàng?"
Đoá Đoá lắc đầu, cười thật sâu nhưng cũng không nói gì thêm. Lực lượng linh hồn tấn công từ Lục Lăng càng lúc càng bị Đoá Đoá điều khiển Huyết Ma Dịch trong người Y Thiên đẩy lùi.
Sau mười mấy nhịp thở, luồng sóng cuối cùng cũng ngừng lại. Y Thiên mở mắt, hai dòng máu từ mắt vẫn chảy dài trên má. Nhưng hắn vẫn đứng thẳng, hai tay vẫn nắm chặt song kiếm.
Lục Lăng nhìn hắn với ánh mắt không còn khinh thường. Lão nhận ra, đối thủ này không hề đơn giản.
"Dám cùng ta đánh cược mười chiêu. Vô Diện đạo hữu chỉ có đi con đường chưa ai từng đi mới có thể làm được những chuyện hoang đường này. Nhưng hoang đường đến đâu, nghịch thiên đến đâu. Sao có thể nghịch ta! Dòng tu vi như lưu hà luân chuyển, muốn nghịch hà mà bơi. Chỉ e là có mỗi giao long mới được."
Lục Lăng mở toang Hắc Vụ Phiên.
"Hắc Vụ Phiên Đệ Ngũ Thức - Vạn Hồn Triệu Hoán!"
Lần này, chiếc phiên không phát ra khói, không phát ra sóng, mà phát ra... linh hồn.
Hàng trăm, hàng nghìn linh hồn từ trong phiên bay ra. Có những linh hồn của người già, trẻ nhỏ, nam nữ, có cả linh hồn của yêu thú, ma vật. Tất cả đều mang trên mình dấu vết của sự dày vò, đau đớn, những hồn nô bị Lục Lăng giam cầm hàng chục, hàng trăm năm.
Chúng xếp thành đội hình, mắt đỏ rực nhìn Y Thiên như nhìn kẻ thù truyền kiếp. Rồi, đồng loạt, chúng lao vào hắn từ mọi hướng.
Y Thiên hít sâu một hơi. Đây cũng đâu phải là lần đầu tiên hắn phải đối mặt với một đàn linh hồn đông đến vậy. Hắn chỉ nhắm mắt, để Âm Dương Nhãn cảm nhận từng chuyển động của từng linh hồn.
Rồi hắn mở mắt.
Vút!
Hai thanh kiếm trong tay hắn vung lên. Không phải một đường, mà là hàng trăm đường cùng lúc. Thiên Bình Kiếm vẽ nên những đường cong trắng xóa, Huyết Kiếm tạo ra những vòng cung đỏ rực. Hai màu sắc hòa quyện vào nhau, tạo thành một vòng tròn kiếm khí bảo vệ hoàn hảo.
"Tiến tới, tiến tới hết cho ta! Một không được thì hai, hai không được thì ba, cùng nhau phá!" Lục Lăng điên cuồng rống lên, Hắc Vụ Phiên run lên bần bật. Từng đợt lớn hồn nô không ngừng thoái trào như thác đổ.
Những linh hồn lao tới, nhưng không thể xuyên qua vòng kiếm ấy. Mỗi lần chúng chạm vào kiếm khí, chúng lại tan biến thành làn khói mỏng, rồi tái tạo từ Hắc Vụ Phiên và lao tới tiếp.
"Muốn phá! Chỉ dựa vào đám hồn nô yếu ớt này, chưa đủ tư cách!" Đôi mắt Y Thiên loé lên một tia hàn quang, không hề cho chúng cơ hội.
Hắn vung kiếm liên tục, không phải Thiên Bình Kiếm thì là Huyết Kiếm, cứ thế luân phiên nhau tạo thành một vòm tròn hình quả trứng, kiếm khí bùng nổ đến nổi hoá thành một lớp cương khí cứng cáp.
Một khắc… hai khắc… ba khắc trôi qua.
Y Thiên vẫn đứng đó, hai tay vẫn vung kiếm không ngừng. Mồ hôi và máu hòa vào nhau, nhuốm đỏ cả mặt băng dưới chân hắn. Nhưng hắn một chút cũng không lùi, ngược lại dường như hắn sẽ tiến nếu có thể vậy.
Cho đến khi các hồn nô không còn dám tiến lên, những hồn nô đó cuối cùng cũng rút lui trở về Hắc Vụ Phiên. Lục Lăng thở dốc, miệng không ngừng chửi thề nhìn Y Thiên với ánh mắt không thể tin nổi.
"Ngươi... ngươi đã đỡ được năm chiêu rồi đấy."
"Chỉ mới qua phân nửa, không đáng tự hào." Y Thiên nhẹ đáp, tuy giọng nói bình thản không chút gợn sóng nhưng lại mang một uy lực nặng nề đến khó tin, đến cả Lục Lăng đứng xa cũng cảm giác được sự áp bức này.
"Không đâu, ngươi tự cao như vậy sẽ mãi không hiểu được năm chiêu của Lục Lăng ta, lão hắc bào nhân này có trọng lượng đến cỡ nào. Nhưng năm chiêu không được cũng không thể nói năm chiêu còn lại không được. Đừng trách ta không nhắc trước, càng về sau sẽ càng là thực lực tăng vọt. Giữ tinh thần đi, Vô Diện."
Gần như ngay lập tức, Lão ném Hắc Vụ Phiên lên không trung.
"Hắc Vụ Phiên Đệ Lục Thức - Hắc Phiên Trấn Sát!" Chiếc phiên bắt đầu xoay tròn và xoay tròn, rồi bỗng nhiên lớn dần, lớn dần, cho đến khi che khuất cả một vùng trời.
Nó to như một tảng đá khổng lồ, đen kịt, nặng nề, từ từ hạ xuống đầu Y Thiên.
Y Thiên ngước nhìn lên. Trong mắt hắn, chiếc phiên đang hạ xuống chậm hơn bình thường nhờ Âm Dương Nhãn. Hắn thấy rõ từng đường vân, từng phù văn huyết sắc trên mặt phiên, thấy cả những linh hồn đang bị ép chặt bên trong.
"Chết cho ta!" Lục Lăng nộ hống.
Song Hỗn Ma Xích từ hai cổ tay lão phóng ra, vòng quanh lấy chiếc phiên kéo mạnh xuống, tốc độ cấp tốc tăng nhanh, thực lực tăng cao gấp bội. Khí tức nó tỏa ra đầy áp bức, trong lòng Y Thiên không ngừng gào thét:
"Không ổn rồi!"
Đoá Đoá cũng nhận ra vấn đề, hoảng hốt cất tiếng:
"Chỉ dựa vào bản thân không thể đỡ được đòn này. Bắt buộc rồi, phải sử dụng Huyết Ma Dịch thôi."
Nhận được sự đồng ý từ Đoá Đoá, Y Thiên thầm cười. Nụ cười man rợ đến đáng sợ, nụ cười mà đã lâu không thấy, nụ cười mà cho dù chết cũng không muốn thấy trở lại.
"Uy Uy Hiển Hách - Trùng Trùng Vạn Kích - Huyết Dịch Hoá Khí."
"Vạn Khí Tru Diệt!"
Huyết Ma Dịch trong người Y Thiên sôi sục như núi lửa phun trào, từ khắp thân thể hắn tràn ra lượng lớn Huyết Ma Dịch, chúng nó vừa ra đã lập tức hoá thành hàng chục vũ khí từ thương đến chuỳ, kiếm, khiên, kích,... mọi thứ chồng lắp lên nhau, đan xen như một chiếc rỗ, chỉ mũi khí vào chiếc phiên hứng đòn.
"RẦM! RẦM! RẦM!"
Nhiều tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, từng lớp từng lớp Huyết Thương, Huyết Kích,... vỡ tan, nhưng điên cuồng nhất chính là nó bất tận bất diệt. Không những từ thân thể Y Thiên mà từ chính nó vỡ tan mà tự sinh.
Nhưng áp lực từ chiếc phiên vẫn quá sức khủng bố, mặt băng dưới chân Y Thiên vỡ tan, hắn lún sâu xuống dưới, băng giá văng tung tóe khắp nơi. Toàn thân hắn rung lên bần bật, xương cốt kêu lên ken két dưới sức nặng khủng khiếp.
Máu từ miệng hắn trào ra như suối, nhuộm đỏ cả ngực áo. Huyết Ma Dịch trong người hắn sôi trào, cố gắng hồi phục vết thương, nhưng sức nặng của chiếc phiên khiến mọi nỗ lực đều trở nên vô ích.
Mười nhịp thở, hai mươi nhịp thở, ba mươi nhịp thở. Vạn Khí Tru Diệt càng lúc càng điên cuồng chém tới, Y Thiên càng cười càng điên rồ. Còn Hắc Vụ Phiên chỉ ngưng không thể tiến, Lục Lăng tốn công tốn sức vẫn không thể công phá được Vạn Khí Tru Diệt của Y Thiên.
"Haizz… quá sức biến thái. Vô Diện, tên nhóc này quá sức biến thái. Công pháp cỡ này, không biết là truyền thừa của vị đại năng nào. Bất quá, luận là vật trên thế gian đều không hoàn hảo, kể cả công pháp mạnh tới cỡ nào đi chăng nữa vẫn có điểm yếu." Tự trấn an bản thân xong, Lục Lăng vẫn là không nhịn được thở dài.
Chỉ là lão sẽ mãi không biết yếu điểm của thứ sức mạnh Y Thiên đang sử dụng là thứ nỗi đau kinh khủng khắp toàn thân thể, nhưng đó cũng chính là thứ Y Thiên đã quá quen thuộc, đến mức gọi nó là bạn cũng không ngoa. Đáng tiếc, dùng quá nhiều sức mạnh cũng có thể khiến căn cơ Y Thiên bị nghiền nát, bản tâm bị phá vỡ. Nếu không thì hắn sớm dựa vào lực lượng vô hạn này trở nên vô địch.
"KENG! KENG! KENG!"
Vạn Khí Tru Diệt rít gào, bùng nổ vung lên hoàn toàn đem chiếc phiên làm bia tập chém mà điên cuồng chém vào.
"Đã sáu chiêu mà vẫn không thể tìm thấy đường thắng! Chết tiệt thật, phải nhanh chóng tung ra sát chiêu kế tiếp. Cứ mãi thế này cũng chỉ tổ tiêu tốn thêm linh lực mà thôi."
Mắt thấy cục diện đã không thể lay chuyển, lão cũng chỉ đành tiếc nuối thu Song Hỗn Ma Xích về cổ tay. Chiếc phiên từ từ bay lên, trở về kích thước ban đầu. Lục Lăng thu phiên về tay, mặt lão đã trắng bệch vì tiêu hao quá nhiều linh lực.
Y Thiên vẫn đứng đó, hai chân lún sâu trong băng vỡ, hai thanh kiếm vẫn giơ cao. Hắn nhìn Lục Lăng, khóe miệng nở một nụ cười đầy máu.
"Làm sao? Mau ra chiêu đi, ta đã nóng lòng muốn thử Hỗn Ma Xích của ông rồi."
Lục Lăng nghiến răng, lão không thể tin nổi. Một tên Luyện Khí Kỳ, dù có là Thiên Phẩm đi nữa, sao có thể chịu được sáu chiêu liên tiếp của lão? Lão phải kết thúc trận đấu này ngay lập tức.
"Ngông cuồng!"
Lão cắn đầu ngón tay, máu tươi từ đầu ngón tay nhỏ xuống Hắc Vụ Phiên.
"Lại là lấy tinh huyết tẩy pháp bảo. Nhưng đã đến mức dùng đến nó cho thấy ông cũng đã có hơn bốn phần bất lực rồi!"
"Hừ, Vô Diện đạo hữu có điều không biết. Tinh huyết không chỉ có mỗi công dụng dùng để tẩy bảo mà còn có thể dẫn chiêu. Xem ta đây!"
"Hắc Vụ Phiên Đệ Thất Thức - Hồn Điện Xuyên Tâm!"
Chiếc phiên hấp thụ máu lão, bỗng nhiên phát ra hàng ngàn tia sáng đen như những mũi kim nhỏ, lao thẳng vào Y Thiên.
Đây là Hồn Điện - những tia sáng đánh xuyên qua thân xác, phóng thẳng vào linh hồn, xuyên thủng nội thể thành hàng ngàn lỗ nhỏ bắn ra ngoài. Đau đớn từ những tia này không phải thể xác có thể chịu được.
Y Thiên thấy chúng lao tới. Hắn thấy rõ từng tia một nhờ Âm Dương Nhãn. Nhưng chúng quá nhiều, quá nhanh, quá dày đặc.
Lập tức vận dụng ý niệm điều khiển Vạn Khí Tru Diệt bao quanh bản thân như một cỗ thành trì không thể xuyên phá.
"Xuyên!"
Không thể ngờ, Vạn Khí Tru Diệt thế mà không thể ngăn cản một chút nào Hồn Điện.
Hồn Điện ranh mãnh nhưng cuồng diệt, không hề nặng nề hay to lớn để cho Vạn Khí Tru Diệt dựa vào lợi thế số lượng ngăn cản.
Gấp gáp vung song kiếm. Thiên Bình Kiếm vẽ nên một vòng tròn bạc trước mặt, Huyết Kiếm tạo thành một vòng tròn đỏ sau lưng. Hai vòng tròn xoay chuyển, tạo thành một quả cầu bảo vệ bằng kiếm khí bao quanh cơ thể hắn.
Ngũ hành linh lực vận chuyển hoá thành một lớp cương khí bảo hộ, Sát Khí hoá thành thực thể cũng bao quanh thân thể hắn một lớp huyết sắc đỏ thẫm.
Những tia Hồn Điện lao tới, va vào quả cầu kiếm khí, tan biến thành những đốm sáng lấp lánh. Nhưng có những tia xuyên qua được lại va vào cương khí bảo hộ, rồi lại xuyên qua được, sau đó nhanh chóng công phá qua lớp Sát Khí mà găm vào người hắn.
"Phập! Phập! Phập!"
Y Thiên rú lên đau đớn. Mỗi tia Hồn Điện xuyên qua người là một nhát dao đâm thẳng vào trong nội thể rồi mới bùng phát năng lượng, nổ thành vạn tia sét bắn ra phía ngoài.
"Không được! Không được ngừng lại, không được ngừng lại!"
Hắn cảm thấy mình như đang bị xé thành trăm mảnh, nhưng vẫn cố gắng vung kiếm, vung kiếm, vung kiếm không ngừng. Vạn Khí Tru Diệt cũng đang điên cuồng chống đỡ bên ngoài nhưng vẫn là quá miễn cưỡng.
"Thì ra là vậy, thì ra là vậy! Chỉ cần công phá từ ngoài vào trong, từ trong ra ngoài làm sao ngươi có thể đỡ được cơ chứ! Hồn Điện, mau mau lên giết hắn cho ta!" Lục Lăng thấy được kỳ tích, lập tức hô vang điên cuồng.
Hồn Điện từ trong Hắc Vụ Phiên càng lúc càng nhiều, nhiều đến mức vốn bọn chúng chỉ là một tia sáng nhỏ mà trong khoảnh khắc này đã chói sáng nguyên một vùng hắc vụ bao trùm.