Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 145: BẤT CHẤP!



"Bằng đây cũng muốn bức chết ta?" Y Thiên ngẩng đầu gầm rú, hai tay nắm chặt đến mức xương cốt gãy ra.

RẸT!

Toàn thân Y Thiên bùng nổ năng lượng, Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi từ trong máu nổ lan ra bạo liệt ép ra phá huỷ Hồn Điện đang phát nổ.

Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi quả danh bất hư truyền, Hồn Điện của Lục Lăng vừa chạm vào đã bị nghiền tan ngay lập tức.

"Vô Diện!" Lục Lăng trố mắt quát lên, hắc vụ xung quanh người lão rít gào điên cuồng, xoay chuyển như một trùm mây trước cuồng phong:

"Ngươi làm sao có thể phá huỷ được Hồn Điện của ta? Trong cơ thể ngươi rốt cuộc chứa thứ gì vậy!?"

Hồn Điện tuy vẫn đang cuồng loạn bắn tới, cho dù có làm Y Thiên đau đớn đến mức độ nào đi nữa thì đứng trước Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi cuồng bạo trong nội thể cũng sẽ mãi không kết liễu được hắn.

"Không thể dựa vào Hồn Điện nữa rồi. Đây chính là lúc tốt nhất để kết liễu, hắn hoàn toàn bị Hồn Điện vây đến không thể cử động rồi."

Không đợi trận mưa Hồn Điện kết thúc, Lục Lăng đã vẽ một vòng tròn trên băng bằng máu của chính mình, cắm Hắc Vụ Phiên vào trung tâm. Lập tức, một toà trận pháp khổng lồ hiện ra dưới chân Y Thiên.

"Hắc Vụ Phiên Đệ Bát Thức - Cửu U Hồn Trận!"

Trong khoảnh khắc, xung quanh vòng tròn bắt đầu hiện lên dòng phù văn đỏ tươi.

Những phù văn huyết sắc đó chuyển động, xoay tròn, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ rực như máu tươi. Từ trong trận, vô số cánh tay ma quái vươn lên, tùm lấy chân Y Thiên, kéo hắn xuống dưới.

Y Thiên nghiến răng nén đau dốc sức vung kiếm chém.

Thiên Bình Kiếm chém đứt mười cánh tay, Huyết Kiếm cắt lìa mười cánh tay khác. Nhưng ngay khi vừa đứt, chúng lại mọc ra từ trận pháp, càng lúc càng nhiều, càng lúc càng mạnh.

Từng cánh tay vươn lên cao đến tận qua đầu hắn, ép chặt từ đầu hắn kéo xuống dần. Sức lực đã tiêu hao kha khá, lại bị Hồn Điện quấy phá từ bên trong, phải cùng lúc sử lý cả Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi cùng Huyết Ma Dịch. Nỗi đau cực hạn từ thể xác truyền đến đại não khiến toàn thân hắn cứng đờ.

"Đã đến đây rồi. Không thể thất bại!" Y Thiên hào khí bừng bừng.

Sát Khí đột nhiên trở nên cuồn cuộn biến đổi không ngừng. Huyết Ma Dịch theo ý niệm hóa thành sáu cái Huyết Thủ gai góc được bao bọc trong lớp Sát Khí nặng nề, mỗi khi Huyết Thủ nắm lại vô số cánh tay ma quái tuyệt nhiên bị nghiền nát.

Thế cục đã định chớp mắt bị phá huỷ bởi thủ đoạn dễ dàng như vậy. Lục Lăng tuyệt đối không can tâm. Thời cơ này lão nhìn rất lâu mới thấy, không thể để Y Thiên dễ dàng như vậy hoá giải.

"Liều thôi!" Đáy mắt Lục Lăng bắt đầu chảy máu, Hắc Vụ Phiên nâng lên vung vẩy như cầu mưa. Bỗng nó đột ngột xoay đầu, cán phiên hướng lên cao phóng lên cắm thẳng vào trần băng.

"TRẤN SÁT!" Lục Lăng nộ hống.

Một vòng tròn đầy huyết sắc từ trên đầu Y Thiên xuất hiện, bắt đầu hạ xuống. Tầng tầng lớp lớp uy áp đè nặng xuống. Từng cái Huyết Thủ run rẩy không thể cử động, nhân cơ hội các cánh tay ma quái lập tức tăng thêm uy lực.

Hai tay Lục Lăng bắt quyết, Kim Đan Cảnh khí tức bạo quyết tăng lên, linh lực cuồng bạo tràn đến hai cỗ trận pháp một trên một dưới như hai đại thủ ép chặt thân thể Y Thiên.

Thân thể Y Thiên thoáng chốc biến dạng, kẹp ở giữa hai luồng áp lực bức người như vậy, nội thể lại không thể nào phá huỷ hết Hồn Điện. Máu đặc từ trong miệng không ngừng tuôn trào ra ngoài, không thể nào kìm nỗi.

"Y Thiên, hay là chúng ta dừng lại đi…" Đoá Đoá nhìn cảnh tượng thảm khốc này, lòng nàng đau như cắt.

"Không, tuyệt đối không. Nàng đừng lo cho ta, nàng cũng từng nhìn thấy một ta bị hành hạ nhiều hơn thế này, mười phần thì chết chín phần. Lúc này là chín phần sống, sao lại sợ?" Y Thiên quyết tuyệt từ chối.

Đột nhiên Đoá Đoá nổi giận, nàng thét lên:

"Sao ta lại không lo cho được. Sao ta lại không sợ cho được, ta sợ chính là vì chín phần chết khi đó đấy. Lục Lăng lão già kia chỉ mới qua tám chiêu, chàng phải biết lão lúc nào cũng dùng những sát chiêu nhưng lại không tất sát. Lão muốn dùng sự chênh lệch tu vi để tiêu hao chàng, buộc chàng phải sử dụng ra những con bài tẩy để giữ mạng. Bản thân lão thì giữ lại độc chiêu, đợi đến lần cuối sẽ tung ra."

Đối với sự tức giận quát tháo của Đoá Đoá, Y Thiên không có chút nào giao động, cũng không giải thích mà chỉ cười mỉm:

"Ta đã có đối sách. Đến lúc đó nàng sẽ rõ."

Hắn nhắm mắt, lần nữa tập trung toàn bộ tinh thần vào Âm Dương Nhãn. Trong mắt hắn, trận pháp hiện ra với đầy đủ các điểm yếu. Có lẽ lão thực hiện quá gấp gáp, cho nên có thể thấy trong đó nhiều nơi phù văn lỏng lẻo, những chỗ linh lực không liên tục.

Lục Lăng cũng đã đoán được Y Thiên sẽ phát hiện ra điểm yếu, nhưng đó không phải là điều quan trọng khi mà hắn đã bị khống chế hoàn toàn không thể cử động được.

Có điều Lục Lăng không biết, Y Thiên còn có một chiêu nữa.

Đột nhiên, đôi mắt của hắn mở to. Âm Dương Nhãn ngay lúc này lại biến hoá. Một bên đen tuyền như vực thẳm, một bên trắng muốt như tuyết đầu mùa. Cả hai đều cháy rực lên ngọn lửa âm tà.

Y Thiên không cố sức đẩy lùi áp lực. Ngược lại, hắn thu liễm hoàn toàn ngũ hành linh lực, đồng thời từ trong nội thể bùng phát ra Âm Dương Khí. Thoáng cái, toàn bộ Âm Dương Khí vừa trào ra đã bị Âm Dương Nhãn điên cuồng hút lấy.

Từ đôi mắt ấy, hai luồng khí cực hạn Âm Khí đen tuyền và Dương Khí trắng buốt phóng ra, nghịch chuyển hoàn toàn theo chiều xoay của Thái Cực.

"Thái Cực Nghịch Diệt!"

Một vòng xoáy Thái Cực nghịch khổng lồ hình thành ngay tại trung tâm, nơi Y Thiên đang bị kẹp chặt.

Lực ép khổng lồ từ hai trận pháp thay vì hướng vào trong để nghiền nát Y Thiên, thì bị lực xoáy nghịch chuyển làm cho lệch hướng, va chạm vào nhau. Chính sự cuồng bạo của Lục Lăng đã trở thành ngòi nổ tự hủy diệt.

Những tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Phù văn vỡ vụn, linh lực hỗn loạn bùng nổ, xé nát không gian xung quanh. Huyết Thủ và các cánh tay ma quái bị lực xoáy tàn khốc nghiền thành tro bụi. Trần băng nứt toác, đá tảng rơi xuống như mưa.

"Thật kinh khủng, đến mức này mà vẫn còn có thể xoay chuyển tình thế." Lục Lăng nghiêm mặt, hừ lạnh một tiếng:

"Cuối cùng cũng chỉ là ngoan cố."

Ngay khi Y Thiên vừa thoát khỏi hai trận pháp trấn sát, chính là lúc Lục Lăng hoàn thành tuyệt kĩ tiếp theo.

Chỉ thấy trong người Y Thiên dậy sóng, toàn bộ Hồn Điện đang nổ trong người hắn đột ngột bay ra thu hồi về lại hết trong Hắc Vụ Phiên. Khoảnh khắc kế tiếp, Hắc Vụ Phiên trong tay lão bỗng nhiên phình to như một con quái vật khổng lồ.

Lục Lăng lúc này đã hoàn toàn mất bình tĩnh, lão không thể tin nổi, không thể chấp nhận rằng một tên Luyện Khí Kỳ lại có thể đỡ được tám chiêu của mình. Lão phải kết thúc. Phải kết thúc ngay lập tức!

"Nhục nhã thay, mục đích không phải là diệt sát nhưng hôm nay một lão tiền bối như ta phải ra tay tàn độc với Vô Diện đạo hữu. Thất lễ rồi!"

Hắc Vụ Phiên lơ lửng giữa không trung, hai tay Lục Lăng nhanh chóng kết ấn, nhanh đến nỗi chỉ thấy mỗi tàn ảnh để lại.

"Hắc Vụ Phiên Đệ Cửu Thức - Hắc Vụ Thôn Thiên!"

Một đầu quái vật trong phiên trồi ra, nó há miệng. Từ bên trong miệng sâu hun hút tựa như hố đen phun ra một luồng hắc vụ dày đặc nuốt chửng toàn bộ không gian quanh y Thiên.

Bóng tối tuyệt đối bao trùm. Trong bóng tối ấy, Y Thiên không thấy gì, không nghe gì, không cảm nhận được gì. Cảm giác cứ như khi ấy ở trong trận pháp của bảy tên Y Thiên kia, nhưng lần này đã khác rồi.

Ý chí của hắn đã mạnh tới nỗi phân biệt được bản thân đã bị giam cầm. Bất quá, nơi đây còn có những tiếng gào thét thảm thiết của vạn hồn văng vẳng bên tai, như đang gọi tên hắn, như đang muốn kéo hắn xuống vực sâu bầu bạn cùng bản thân.

Nhưng hắn vẫn đứng vững như bàn thạch, tựa hồ như không có bất kì phong ba nào có thể đẩy được hắn ngã xuống.

Trong thứ bóng tối tuyệt đối ấy, hắn không thể thấy gì, nhưng hắn có thể cảm nhận được Huyết Ma Dịch trong người mình đang sôi trào, cảm nhận được Âm Dương Nhãn đang đốt cháy Âm Dương Khí để duy trì hoạt động.

Hắn bắt đầu vung kiếm, vung một cách loạn xạ. Không phải để chém, để đỡ mà đây là cách duy nhất để hắn vẫn còn cảm nhận được bản thân đang ở ngoài không gian vô lực này.

"Kết thúc rồi, Vô Diện." Lục Lăng chậm rãi nói, lão như thể một vị thần chết tới đòi một linh hồn tới hạn, chân lão khẽ bước lên trước.

"Chưa đâu!" Y Thiên bỗng chốc thoát ra khỏi vùng bóng tối, ý chí sắt đá đã giúp hắn không tốn sức mà phá toạc tuyệt cảnh, đôi mắt hiện rõ ý chí sinh tồn mãnh liệt.

"Chiêu này vốn dĩ cũng chỉ để che mắt, ngươi ý chí mạnh mẽ đến vậy chắc hẳn sẽ vượt qua. Quả không ngoài dự đoán mà." Lục Lăng bình thản lắc đầu, dường như đang tận hưởng không khí lúc này.

Trước sự nín thở của toàn trường, Y Thiên cất tiếng gầm như sấm rền:

"Nhưng vẫn là nên kết thúc rồi. Mau ra chiêu thứ mười, định đoạt kết quả đi!"

Thiên Bình Kiếm chỉ thẳng mặt Lục Lăng, ánh sáng phản chiếu trên lưỡi kiếm lại càng làm rực rỡ dòng tinh huyết trên đó.

"Được thôi." Lục Lăng lạnh lùng đáp.

CẠCH!

Mặt băng dưới chân Lục Lăng nứt toác, lão hít một hơi thật sâu, đôi mắt già nua bỗng nhiên sáng rực lên thứ ánh sáng đen kịt như vực sâu. Lão cắm Hắc Vụ Phiên xuống băng, hai tay kết ấn với tốc độ kinh người, mỗi ngón tay vẽ ra trong không trung những đường nét phù văn huyết sắc đang rỉ máu tươi.

"Cả đời Lục mỗ chỉ sáng tạo ra được mỗi một sát chiêu. Lần này dùng lên người của ngươi, ngươi cho dù có xuống địa phủ cũng nở mày nở mặt!"

"Hắc Vụ Phiên Thập Thức - Tuyệt Hậu Sát Chiêu!"

RẦM! RẦM! RẦM!

Ba tiếng nổ liên tiếp vang lên từ lòng đất. Toàn bộ mặt băng trong bán kính trăm trượng bỗng nhiên nứt toác, vô số vết rạn lan ra như mạng nhện.

Từ những khe nứt ấy, hàng ngàn, hàng vạn cánh tay ma quái trồi lên, sau đó hàng triệu linh hồn bò ra, trườn ra, mỗi cánh tay đều mang theo tiếng rên rỉ thảm thiết của những linh hồn bị giam cầm.

Hắc Vụ Phiên trên tay Lục Lăng bốc cháy ngùn ngụt, nhưng không phải lửa đỏ, mà là một thứ hỏa diễm đen tuyền, thiêu đốt chính linh hồn bên trong phiên để lấy sức mạnh.

Khuôn mặt lão già nua biến dạng, nửa khóc nửa cười, máu từ thất khiếu trào ra nhuốm đỏ cả chòm râu bạc.

"THIÊN MA GIÁNG LÂM - VẠN HỒN ĐỒNG TẬU!"

Lão gầm lên, đôi tay giơ cao Hắc Vụ Phiên. Chiếc phiên bỗng nhiên vỡ tan thành hàng ngàn mảnh vụn, mỗi mảnh lại hóa thành một linh hồn ma quái, kết hợp với vô số cánh tay từ dưới băng chồi lên, tạo thành một tòa Hồn Man Đại Trận khổng lồ bao phủ toàn bộ không gian.

Trong trận, không còn phân biệt được đâu là trên, đâu là dưới, đâu là thực, đâu là ảo. Hàng vạn linh hồn xoay tròn, bay lượn, lao điên cuồng, tạo thành một cơn lốc hồn phách kinh khủng. Mỗi lần chúng lướt qua người Y Thiên, lại lấy đi một mảnh linh hồn nhỏ của hắn, để lại những vết thương vô hình nhưng đau đớn khôn tả.

Y Thiên đứng giữa trận, cơ thể vốn đã bị tàn phá sau chín chiêu giờ càng thêm thảm hại. Huyết Ma Dịch trong người hắn sôi trào, cố gắng hồi phục vết thương, nhưng mỗi lần lành lại một vết, hàng trăm vết khác lại mở ra.

Hai tay hắn nắm chặt vào song kiếm, cố gắng vung lên như thể đang bám vào hai mái chèo, bất lực chèo ra khỏi vĩnh hải.

Phập! Phập! Phập!

Những mảnh linh hồn bị xé ra, hòa vào cơn lốc, khiến trận pháp càng thêm mạnh mẽ. Y Thiên cảm thấy ý thức mình đang dần tan biến, những ký ức về Đóa Đóa, về Linh Nhi, về những ngày tháng lang thang bắt đầu nhòe đi, mờ đi, như một bức tranh bị nước cuốn trôi.

Đóa Đóa trong thức hải gào thét, nhưng tiếng nói của nàng cũng bị cơn lốc hồn phách bóp nghẹt, chỉ còn là những âm thanh rời rạc, vô nghĩa.

Lục Lăng cười điên dại, máu me đầy mặt, nhìn Y Thiên sắp bị xé tan thành trăm mảnh linh hồn:

"Chết đi! Chết đi! Trở thành hồn nô mạnh nhất của ta, vĩnh viễn phục tùng dưới chân Lục Lăng này!"

Sức mạnh lần này hoàn toàn khác biệt, đến mức Y Thiên không chỉ không thể làm gì mà Huyết Ma Dịch cũng không thể làm gì.

Lớp da trâu thịt dày ngày thường cứng cáp của Y Thiên đứng trước những công kích này cũng không đáng là gì. Bên trong linh hồn, bên ngoài thể xác. Tất thảy đều đang chảy ra như những dòng mực đỏ.

"SÁT CHIÊU TUYỆT DIỆT - HẮC HỎA VỤ ĐIỂN!"

Hai tay Lục Lăng nhanh chóng kết ấn, giữa hai lòng bàn tay úp lại xuất hiện một làn xoáy hắc vụ, luồng năng lượng ở đó cực kỳ mãnh liệt. Lão bước lên một bước, từ bên trong hắc vụ bắn ra một luồng năng lượng hắc sắc mang theo đạo lực trên cả Kim Đan nhắm thẳng vào người Y Thiên.

Trong khoảnh khắc, Y Thiên sắp hoàn toàn tan biến, lại thêm một tuyệt chiêu khác bồi vào. Cái chết đã định sẵn.

Thế nhưng, một tiếng phượng hót chói tai xé toạc màn đêm vang lên!

PHỤNG!

Một luồng hỏa diễm màu vàng kim rực rỡ bùng lên từ phía sau, nóng đến mức mặt băng xung quanh tan chảy thành nước, bốc hơi thành màn sương trắng xoá.