Trong màn sương ấy, một bóng hồng lao vút đi như tia chớp, xuyên thẳng vào trung tâm Hồn Ma Đại Trận.
Bạch Tư Mi!
Nàng không còn giữ được vẻ lạnh lùng thường ngày. Đôi mắt nàng đỏ hoe, nước mắt đã khô từ lúc nào, chỉ còn lại sự quyết tuyệt và điên cuồng. Trên trán nàng, một ấn ký hình phượng hoàng lửa đang cháy rực - nàng đã xuất khiếu, triệu hồi Khí Linh bản mệnh!
"Thân mang huyết mạch phượng hoàng, vốn dĩ là một loại thần thú vĩnh sinh bất diệt. Lại chẳng thể bảo vệ được người mình yêu, há chẳng phải là chuyện cười sao?"
PHỤNG!
Từ trong người nàng, một con phượng hoàng lửa khổng lồ lao ra, đôi cánh dang rộng che chở lấy Y Thiên. Lông vũ màu vàng kim của nó tỏa ra hàng vạn tia lửa, thiêu rụi tất cả linh hồn ma quái dám lại gần.
Không gian Hồn Ma Đại Trận bắt đầu rung chuyển, những tiếng rên rỉ thảm thiết biến thành tiếng thét kinh hoàng khi bị hỏa diễm thiêu đốt.
"Bạch... Bạch Tư Mi?!" Lục Lăng trợn mắt kinh hãi:
"Cô điên rồi sao? Xuất khiếu giữa lúc này, nếu bị thương, Khí Linh tổn hại, cảnh giới của cô sẽ..."
"IM ĐI!" Bạch Tư Mi quát lớn, giọng nàng vang vọng cả khu rừng băng.
Nàng không thèm nhìn Lục Lăng, chỉ nhìn chằm chằm vào thân thể đầy máu me, sắp tan rã của Y Thiên. Đôi tay nàng run run vươn ra, định chạm vào hắn, nhưng luồng Tử Khí từ người hắn vẫn bắn ra như những tia chớp, ngăn cản mọi tiếp xúc.
Nhưng nàng không bỏ cuộc.
Con phượng hoàng lửa của nàng xòe cánh, bao bọc lấy cả hai, dùng hỏa diễm của mình đốt cháy từng mảnh hồn ma đang bám vào người Y Thiên. Nàng đứng đó, giữa biển lửa và băng giá, giữa hàng vạn linh hồn đang gào thét chỉ để bảo vệ hắn.
"Đáng chết! Mười chiêu, tận mười chiêu cớ sao lại lựa chọn ngay lúc này phá đám?"
Lục Lăng tức giận gầm lên, vung tay điều khiển đàn hồn ma còn sót lại lao vào. Nhưng phượng hoàng lửa của Bạch Tư Mi quá mạnh, nó xoay tròn, quét sạch tất cả trong chớp mắt.
Hắc Vụ Phiên vung lên cao, định dồn hết tất cả lượng lực hồn nô tiếp tục tràn vào áp đảo cuồng quét. Thế nhưng, một dòng suy nghĩ khiến hành động lão chợt dừng lại:
"Bạch Tư Mi, cô ta chính là thiên kiêu của Vân Tiêu Tông. Còn ta chỉ là một tán tu không có chỗ dựa, chỉ dựa vào mỗi lời hứa của tiểu hồ ly kia thật sự không thể bảo vệ được ta trước sự truy sát… Haizzz… đành ngưng thôi."
Lục Lăng nhìn quanh, nhìn đàn hồn ma dần tan biến, trong đôi mắt hiện rõ vẻ không can tâm. Bất quá, chiêu này bị đã có sự can thiệp từ phía bên ngoài khế ước có lẽ cũng sẽ không thành.
"Mười… mười chiêu đã kết thúc, khế ước đã hoàn thành. Ta thắng rồi!"
Giọng Y Thiên vang lên, yếu ớt nhưng vẫn đầy kiên định. Hắn nhìn Lục Lăng, khóe miệng nở một nụ cười đầy máu và gian xảo.
Lục Lăng sững người, không hiểu đáp:
"Ngươi muốn nói cái? Thắng rồi ư? Không thể nào!"
"Chiêu thứ mười đã hạ, khế ước chắc cũng nên thực hiện rồi chứ?" Y Thiên chỉ còn mấy cái hơi tàn, Huyết Ma Dịch vận chuyển quá sức chịu đựng, xém chút nữa khiến hắn mất kiểm soát, linh lực cũng vì đó mà tiêu hao quá thể.
"Mười chiêu đã xong, khế ước cũng nên thực hiện rồi." Y Thiên chỉ còn mấy cái hơi tàn, Huyết Ma Dịch vận chuyển quá sức chịu đựng, xém chút nữa khiến hắn mất kiểm soát, linh lực cũng vì đó mà tiêu hao quá thể.
"Nhưng chiêu thứ mười là ta tự tay huỷ đi mà. Không phải là do có người khác can thiệp sao?" Lục Lăng tức giận, giọng gằn lên như muốn ăn tươi nuốt sống đôi nam nữ trước mặt.
Bạch Tư Mi đôi mắt ngập trong nước, ánh mắt long lanh nhìn thân thể bị tàn phá không ra hình ra dạng của Y Thiên. Đôi tay mảnh vươn ra định sờ vào an ủi, nhưng lại lần nữa bị luồng Tử Khí nồng nặc trong người hắn chặn lại, chỉ có thể run rẩy nói:
"Y… Không, Vô Diện đạo hữu có sao không? Trong túi ta có mấy viên Phục Hồi Đan, để ta lấy cho đạo hữu…"
"Không cần đồ của cô, cứ để lại đó tự dùng. Ta không quen nợ người khác, nhất là ân tình thì càng không. Ta sợ ăn của cô một viên đan, sau này chết cũng không trả nổi."
Bước chân Bạch Tư Mi loạng choạng, nàng định tiến tới nhưng lời nói của hắn như hàng vạn mũi băng đâm xuyên tâm can. Đôi vai Bạch Tư Mi run rẩy, nàng cúi gầm mặt để mặc những giọt nước mắt rơi xuống mặt băng lạnh giá, môi mím chặt đến mức rỉ máu:
"Nhưng… đạo hữu bị thương quá nặng. Nếu lúc này không nhanh chóng có biện pháp phục hồi thì sẽ để lại chấn thương trong căn cơ, vô cùng không tốt."
Y Thiên khẽ ngước mặt, nụ cười dưới lớp mặt nạ đầy châm chọc:
"Bạch cô nương, cô nói như vậy hệt như là quan tâm ta lắm. À không, đúng ra là quan tâm Y Thiên lắm mới chuẩn, cơ mà tại sao lúc đó ta lại hay tin Bạch tiểu thư đến Mạc gia huỷ hôn?"
"Ta… ta…" Gương mặt Bạch Tư Mi cắt không còn giọt máu, nàng lùi lại một bước, đôi môi run bần bật không thốt nên lời.
"Á khẩu rồi? Cô thực sự nghĩ rằng bản thân mình làm như vậy là muốn tốt cho hắn ư? Nực cười, nếu muốn tốt cho hắn vậy sao không để lúc hắn còn sống thì làm đi, đợi lúc hắn chết rồi mới trân trọng."
Dứt lời, Y Thiên hừ lạnh một tiếng rồi lê cái chân loạng choạng về phía trước. Bàn tay tàn hại loang lổ máu của hắn đưa lên, chỉ về phía Lục Lăng đang vò đầu nói:
"Chuyện cũng xong rồi, không lẽ bậc tiền bối như ngươi lại bịp kèo?"
Lục Lăng kinh dị nhìn Y Thiên, gầm lên một tiếng đầy phẫn uất:
"Sao lại nói ta bịp kèo? Cũng vì có người khác xen vào nên ta mới phải dừng, giao kèo này không có hiệu lực!"
Y Thiên hừ lạnh một tiếng, nhìn vào Lục Lăng một cách hả hê:
"Không có hiệu lực chỉ dựa vào một lời nói của ngươi? Hahaha, hiệu lực hay không khế ước tất sẽ tự định đoạt."
Khoảnh khắc tiếp theo, đột nhiên ba viên Băng Chi Tâm cùng với song Hỗn Ma Xích và Lung Linh Khấu tỏa ra một luồng huyết quang.
"Không lẽ nào. Rõ ràng là giao kèo đã sai lệch, sao có thể cứ thế hoàn thành?"
Y Thiên mỉm cười gian xảo, kí ức nhớ lại khi đọc tờ khế ước đó. Ánh mắt ươn ướt khi Bạch Tư Mi nhìn hắn, thật sự là quá tuyệt hảo mà. Bàn tay to lớn của hắn đưa ra phía trước, giọng đầy khinh thường:
"Lục Lăng tiền bối, ông chưa từng ghi vào khế ước bất cứ điều lệ vi phạm nào. Chắc là ông cũng không nghĩ tới kết cục mình sẽ phải từng chiêu từng chiêu xuất thủ đúng chứ? Tự tin quá cũng không tốt đâu, đến cuối cùng phần thiệt cũng phải tự mình chịu."
Tất cả những vật trong khế ước bỗng nhiên cháy lên, hệt như có sinh lực mà tự động bay lên. Thoáng cái, chúng đã bay thẳng vào tay Y Thiên.
Nhưng Lục Lăng bây giờ đã vô cùng tức giận, ba viên Băng Ngọc Tâm ông ta cất công tìm ra, Linh Lung Khấu - một bảo vật duy nhất mà ông dùng để nâng cao chất lượng hồn nô, thêm cả bảo khí chính của ông là song Hỗn Ma Xích cùng lúc mất hết vào tay một tên tiểu tử, nỗi nhục này làm sao có thể nguôi ngoai.
"Vô Diện ngươi thật vô sĩ. Có phải ngươi đã từ ngay lúc đầu ngắm vào điểm sai lệch này mà giở trò không?" Lục Lăng tức giận gầm thét.
Y Thiên một cái ánh mắt cũng không dành cho ông, chỉ ngây ngẩn nhìn vào ba bảo vật trong tay, trong lòng không ngừng reo hò trong sung sướng. Nhưng cũng không quên đâm chọc ông ta một câu, dùng vô sĩ trả vô sĩ:
"Ông thế này là thế nào? Ta từ đầu đến cuối đều chính trực, ông như thế là nghĩ oan cho người tốt đấy."
Lục Lăng đưa tay siết chặt lấy ngực áo, hơi thở trở nên đứt quãng, khuôn mặt già nua vặn vẹo vì uất hận tột cùng. Tuy giao kèo đã ước định, ông đã thua, vật đã trao nhưng ngay từ ban đầu ông cũng không phải người tốt. Chợt nhiên Lục Lăng nở nụ cười đầy nham hiểm:
"Ngươi thắng cũng tốt, dù sao cũng ăn trọn của ta chín chiêu. Linh lực của ngươi bây giờ chắc hẳn đã cạn kiệt."
Thấy tình hình bỗng chốc vượt quá tầm kiểm soát, ý đồ nham nhở hiện rõ trong đáy mắt Lục Lăng đã bị Hồ Kỳ thấy được. Hắn lập tức lao lên, quát lớn:
"Lục Lăng! Ông định làm gì?"
Lục Lăng nâng cao hắc vụ phiên, cười khà khà:
"Còn chưa rõ sao? Ta là muốn giết người đoạt bảo, không đường đường chính chính lấy được thì có thể cướp mà!"
"Ngươi dám!" Tuyết Nhung nộ hống, một luồng băng linh lực lập tức được phóng thích, tràn tới như bão tuyết.
Thế nhưng chẳng kịp nữa rồi, Hắc Vụ Phiên đã nâng lên cao, hắc vụ từ trong đó bay ra đặc quánh. Thoáng cái, hắc vụ đã biến thành một lớp hắc phòng hộ.
"Tuyết cô nương, đây là chuyện của ta và hắn. Tốt nhất cô không nên xen vào, không thì ta không ngại cá chết lưới rách."
Tuyết Nhung hừ lạnh một tiếng, bàn tay thon của cô nắm chặt. Một chiếc cung băng giá hiện ra trong lòng bàn tay, giọng đầy lạnh lẽo:
"Chỉ là một chiếc đèn cạn dầu cũng muốn uy hiếp ta? Mơ đi!"
Băng cung nâng lên, kéo căng. Bỗng dưng Hồ Kỳ bước lên trước, tay vung ngang chặn lại hành động của nàng, không để cho Tuyết Nhung hỏi, hắn liền nói trước:
"Vô Diện công tử chắc chắn không sao. Từ đầu đến cuối, ta vẫn chưa thấy hắn trở nên gấp gáp khi nào. Kể cả ở chiêu cuối, khi bản thân đã gần tan biến cho đến khi Bạch cô nương lao ra ứng cứu… ta cảm thấy chuyện này, dường như đã nằm hết trong tính toán của hắn."
"Được… ta tin chàng." Tuyết Nhung hạ cung xuống, nhưng đôi mày vẫn không nhịn được nhíu lại, cơ thể không hề thả lỏng. Bởi nếu tình huống có vượt tầm kiểm soát thì nàng vẫn có thể kéo lại.
PHỪNG PHỰC!
Hoả Diễm từ con phượng hoàng của Bạch Tư Mi vẫn cháy rực rỡ, nhưng lực lượng càng lúc càng yếu dần. Hệt như thể nó chỉ đến đây theo cơn sóng triều, đến mạnh mà đi cũng nhanh.
Cũng không vì thế mà Bạch Tư Mi lùi lại, nàng vẫn đứng đó chắn trước mặt Y Thiên một cách vững chãi.
"Trúc Cơ Cảnh cỏn con cũng dám đứng đây thị uy? Đôi cẩu nam nữ bọn ngươi! Chết đi cho lão tử!" Lục Lăng gầm thét điên cuồng.
Hắc vụ cấp tốc phóng to, cuồn cuộn như sóng thần dâng trào về phía cả hai.
Đúng lúc sắp nhấn chìm được Bạch Tư Mi, đột ngột Thanh Vân Kiếm chém ngang một đường kiếm khí uy mãnh xé toạc lấy hắc vụ. Thanh Vân miệng vẫn không ngừng chảy máu nhưng vẫn cố gượng người đưa tay ra kéo nàng lại, trong lúc đó cũng không quên tức giận mắng nàng:
"Bạch sư muội, muội điên hả? Dám thiêu đốt bản nguyên để triệu hoán bản thể Khí Linh, chỉ vì một nam nhân không rõ lai lịch. Muội thật làm ta thất vọng."
Bạch Tư Mi vốn đã sức tàn lực kiệt, muốn vùng vẫy thoát ra khỏi bàn tay của Thanh Vân nhưng không thể. Cuối cùng, nàng vẫn không nỡ, ánh mắt luyến tiếc nhìn Y Thiên sắp bị hắc vụ nuốt chửng.
"Xin lỗi, là ta không tốt, không thể bảo vệ chàng chu toàn."
"Cuối cùng cô ta cũng đi, mệt chết ta rồi. Lúc nào cũng phải dùng Tử Khí áp chế không để cô ta chạm vào chàng." Đoá Đoá trong thức hải mệt mỏi kêu than.
"Bỏ qua đi, nàng cũng có thể để cô ta chạm vào ta mà. Cớ sao tự làm tự mệt rồi tự than vậy?"
"Hừ! Tiểu ngốc tử, chàng đúng là không hiểu nữ nhân mà."
"Thôi kệ, cũng phải chờ cô ta không có mặt ở đây mới được." Y Thiên mỉm cười gian xảo.
Đoá Đoá trong thức hải đã giận đến phồng má, nghe lời này của hắn liền giãn ra, hiếu kỳ hỏi:
"Hử, để làm gì?"
"Sợ chết đến mức cứng đờ người rồi hả?" Lục Lăng kinh dị thét lên.
Hai tay lão siết chặt Hắc Vụ Phiên đến mức chảy máu.
RẦM!
Hắc Vụ Phiên được lão cắm sâu xuống mặt đất, từ xung quanh hắc vụ xuất hiện ra hàng loạt vòng xoáy cực kì mãnh liệt. Sở dĩ hắn muốn một chiêu giết gọn Y Thiên, nhưng nghĩ lại thì sau khi giết xong thì hắn phải làm gì với lũ bên ngoài đây?
Thôi thì triệu hồi hết một lượt tất cả các quỷ hồn, hồn nô, hồn tướng,... sau đó ở trong đây cắn xé Y Thiên cho đến chết, rồi luyện hoá cả Cấm Phiên của hắn.
Nghĩ đến đây, Lục Lăng lập tức sướng đến rùng mình. Đôi mắt lão mở to, điên loạn gầm thét, khí tức của các hồn lập tức nổi lên như gió bão, quét ngang tứ phía:
"Lên cho ta! Giết hắn!"
Đứng trước tình hình ngàn cân treo sợi tóc, Y Thiên thế mà không chút nào sợ hãi. Khí tức của hắn thản nhiên đến đáng sợ, hệt như không có bất cứ thứ gì ở đây ngoài hắn và Đoá Đoá.
Đôi mắt hắn đầy dục vọng nhìn sâu vào Đoá Đoá, kéo nàng ra bên ngoài. Chiếc mặt nạ trắng muốt gỡ xuống, để lộ ra gương mặt cực kì tinh xảo của hắn, so với tuyệt sắc mỹ nam tử ở bất kì thời đại nào, hắn cũng trên nhiều bậc.
"Để làm như thế này."
Dứt lời, hắn lập tức hôn nàng vô cùng mãnh liệt. Như thể hắn muốn cắn nát đôi môi căng mọng như dâu tây, muốn nuốt trọn chiếc lưỡi ngọt ngào hơn mật của nàng.
Lục Lăng đứng ở xa, đôi mắt sớm đã nhuốm đỏ màu máu cho nên không thể thấy dáng vẻ trăng xuân bên này của cả hai. Tuy nhiên, hắn chỉ cảm thấy Y Thiên đang bất động ở kia là sợ chết đến mức buông thả rồi, cho nên sai khiến các hồn xông lên từ từ, bản thân bên này vào tư thế thiền định, nhanh chóng hồi phục linh lực chuẩn bị ứng phó với lực lượng bên ngoài.
Bỗng, Y Thiên từ từ thả đôi môi Đoá Đoá ra. Ánh mắt nhìn nàng đầy tình tứ, như thể muốn quyến rũ nàng. Giọng hắn hiếm khi nhẹ nhàng đến vậy, nói mà như không nói:
"Đến lúc rồi, nhờ vào nàng hết."
Đúng lúc này, nàng mới trong cơn mê say tỉnh lại. Lập tức nhớ đến việc hắn nhờ, chính xác là con bài tẩy mà hắn luôn luôn giữ lại.
"Được rồi, nể tình chàng nhiệt tình như vậy lấy lòng. Bổn cô nương đây sẽ thể hiện ra cho chàng xem thế nào là thực lực thật sự của Cấm Phiên khi có chủ hồn!"