Không gian thức hải của Mạc Y Thiên tựa như một vũ trụ hỗn mang, cuồn cuộn những luồng tinh thần lực sắc lạnh và cuồng bạo. Đóa Đóa thu liễm toàn bộ tâm trí, linh thể vừa lột xác thăng lên Linh Phàm Cảnh - Nhất Tinh của nàng hóa thành một đạo lưu quang màu bạc, dứt khoát xé rách màng chắn ý thức, đâm sầm vào đại dương ký ức tối tăm nhất của chủ nhân.
Ngay khoảnh khắc màng chắn vỡ vụn, một cơn cuồng phong tanh tưởi xộc thẳng vào khứu giác linh hồn nàng. Khung cảnh trước mắt không phải là núi non hùng vĩ hay mây xanh lững lờ, mà là một huyết hải mênh mông không thấy bờ bến. Bầu trời mang một sắc đỏ quạch như tạng phủ thối rữa. Từ dưới mặt biển máu, vô vàn những cánh tay khô xương, những khuôn mặt vặn vẹo gào thét vươn lên chực chờ kéo kẻ xâm nhập xuống đáy sâu.
Đóa Đóa cắn chặt răng, nén lại cơn buồn nôn trào sục nơi cổ họng. Nàng tận mắt chứng kiến những mảnh vỡ ký ức lướt qua như phù du.
Cảnh cảnh Bạch Tư Mi buông lời từ hôn lạnh nhạt, Mạc gia đầu rơi máu chảy, cảnh Độc Nhãn Vương Chi Địa tàn sát vạn thú, cảnh máu thịt bầy nhầy lúc bị Hồn Điện của Lục Lăng đâm xuyên.
Những nỗi đau đớn thấu tận tâm can ấy, bất kỳ một tu sĩ bình thường nào nếm trải qua một phần vạn cũng đủ để tẩu hỏa nhập ma, linh đài sụp đổ. Thế nhưng, thiếu niên gầy gò mang chiếc mặt nạ trắng kia lại nhai nuốt tất cả, dùng sự thù hận làm củi lửa, thiêu đốt chính mình để bước tiếp.
"Y Thiên, chàng rốt cuộc đã phải nhẫn nhịn những thứ kinh hoàng gì để đổi lấy nụ cười ngạo nghễ dối người ấy?" Đóa Đóa thì thầm, trái tim khẽ nhói lên một nhịp đồng cảm xót xa.
Nhưng nàng không cho phép bản thân chìm đắm vào bi ai. Mục tiêu của nàng vô cùng rõ ràng: Tìm kiếm khởi nguồn của Huyết Ma Thần Thể.
Nàng đẩy nhanh tốc độ, lướt qua hàng vạn lớp lang sương mù. Suy cho cùng thì trong kí ức của một người không chỉ có những thứ mà họ đang nhớ, nó còn bao gồm những thứ họ gặp qua nhưng chẳng hề để ý. Thứ họ để ý cũng chỉ nằm gọn trong hai mắt, còn kí ức thì không. Nó là toàn bộ những gì diễn ra mà lại không tuân theo trình tự nào cụ thể, vì vậy cuộc tìm kiếm tưởng chừng dễ dàng lại vô cùng khó khăn.
Thật ra còn một cách dễ hơn, nhưng cách đó có một điểm yếu. Chính là đồng dạng toàn bộ tâm thần, thể xác. Việc này khiến cho chỉ có thể thấy được những gì mà người được đồng dạng thấy được. Nhưng điều thực sự khiến Đoá Đoá không dùng chính là bởi vì khi đồng dạng thì nàng cũng phải cảm nhận được những gì mà Y Thiên cảm nhận, chỉ nhìn thôi đã khiến nàng mắc ói, cơ thể bủn rủn chứ nói gì đến bản thân cũng trải qua việc tương tự. Đó vốn là điều không thể, nên nàng bây giờ chỉ có thể tìm và tìm.
Cho đến khi không gian xung quanh đột ngột ngưng đọng. Cảnh tượng Cửu U Băng Nguyên quen thuộc hiện ra. Đó là thời khắc sau khi Y Thiên sử dụng tuyệt kỹ Bỉ Ngạn Huyết Nộ, thân thể kiệt quệ vỡ nát, ý thức chìm vào cõi tử vong.
Tại ranh giới mỏng manh giữa sống và chết ấy, Đóa Đóa nín thở nhìn thấy một bóng hình hư ảo từ từ ngưng tụ phía trên lồng ngực đẫm máu của Y Thiên. Dấu ấn Huyết Ma Ấn mang hình rễ cây chằng chịt bỗng rực sáng.
Từ trong đó, tàn hồn của Trương Bất Phàm - Huyết Ma Lão Tổ không biết từ đâu thức tỉnh.
Nam nhân mang bộ dạng tiều tụy, đôi mắt hằn in sự phản bội và tuyệt vọng tột cùng.
Đóa Đóa lập tức nhận ra, đây không phải là ý chí độc lập, mà chỉ là một đoạn chấp niệm được cài cắm sâu thẳm, chờ đợi thời cơ chín muồi để bộc phát.
Trương Bất Phàm phiêu bồng giữa hư không, cúi đầu nhìn sinh mệnh đang leo lét của hậu nhân, cất giọng khàn đục mang theo sự uất hận vạn cổ.
"Số mệnh trêu ngươi! Kẻ mang tấm lòng xả thân vì thiên hạ lại bị chính thiên hạ ruồng bỏ, bị huynh đệ bán đứng, nữ nhân của bản thân bị làm nhục, bị dồn vào tử cục không lối thoát. Thật nực cười, thật nực cười thay!
"Thiếu niên kia ban cho ta hạt giống Huyết Ma Thần Thể ngay khoảnh khắc ta tuyệt vọng nhất, có lẽ vì hắn biết, chỉ có kẻ thấu hiểu tận cùng sự khốn nạn của nhân tâm mới đủ tư cách bước lên con đường nghịch thiên này."
Tàn hồn Trương Bất Phàm dang rộng hai tay, hồi quang phản chiếu những ký ức kinh thiên động địa.
Nàng thấy được cảnh tượng Trương Bất Phàm điên cuồng thiêu đốt thọ nguyên, dùng vạn sinh linh, đồ sát vô số tu sĩ để lấy máu đúc thành bản nguyên ác linh cho Huyết Ma Thần Thể.
Nhờ sự hy sinh tàn bạo đó, nền móng huyết mạch mới được lấp đầy, giúp các truyền nhân sau này sở hữu ấn ký rễ cây hoàn chỉnh trên ngực. Nhưng hắn vẫn thất bại, không thể chạm tới tối thượng.
"Sát khí, oán khí, ma khí, hận khí... tất cả những thứ uế tạp nhất thế gian đều hội tụ trong linh hồn ngươi, Mạc Y Thiên. Ngươi thù hận cõi đời này còn sâu sắc hơn cả ta năm xưa. Rất tốt! Cực cảnh sinh bi, bi sinh nộ, nộ hóa thành ma. Thời khắc đã điểm!"
Đóa Đóa kinh hãi chứng kiến Trương Bất Phàm đưa ra một quyết định tàn nhẫn với chính bản thân.
Hắn vận dụng chút bản nguyên lực cuối cùng, cưỡng ép thu gom toàn bộ sương máu đang bốc lên từ những vết thương trí mạng của Y Thiên. Hàng vạn giọt huyết dịch dưới sự nhào nặn điên cuồng của tàn hồn Trương Bất Phàm bắt đầu hiện lên những ký tự mơ hồ.
Sát. Ma. Hận. Oán. Huyễn. Tà. Si. Chấp. Vong. Nghiệt.
"Đây chính là mười chữ ấy sao?" Đoá Đoá thầm nghi hoặc.
Mười chữ cái tà ác luân chuyển, dung hợp hàng vạn giọt máu thành những vạch đỏ tươi chói lọi.
"Huyết Ma Thần Văn!" Nàng điên cuồng thốt lên, không thể giữ nổi vẻ bình tĩnh:
"Vậy mười chữ hoàn chỉnh chắc chắn là nó rồi."
Hàng trăm Huyết Ma Thần Văn điên cuồng đan bện vào nhau, cuối cùng ngưng kết thành một ký tự cổ xưa mang uy áp hủy diệt. Cùng với bên trong cơ thể Y Thiên tràn ra vô số ký tự cổ như thể đang giúp nhau viết nên một cuốn sách.
Đóa Đóa đếm nhẩm trong đầu, tốc độ lướt qua cực nhanh nhưng linh thức của nàng lập tức ghi nhận con số chuẩn xác: Sáu trăm sáu mươi sáu ký tự.
"Phá nát cho ta!" Trương Bất Phàm gầm thét, hai tay bóp nát toàn bộ sáu trăm sáu mươi lăm ký tự và ký tự vừa mới thành hình.
Sức mạnh từ sự tự bạo của hàng trăm ký tự vô cùng khủng khiếp, đến mức xé toạc ranh giới thực tại. Một vết nứt đen ngòm mở toác ngay giữa hư vô, hút trọn ý thức của Y Thiên vào một chốn tăm tối vĩnh hằng.
Trương Bất Phàm mỉm cười mãn nguyện, tàn hồn triệt để tan biến thành những đốm sáng mờ ảo.
"Còn việc ta giao phó cho ngươi, nhất quyết không được quên."
Nghe lời này của Trương Bất Phàm, Đoá Đoá nhíu chặt đôi mày. Nhưng rồi cũng thôi, đây chưa phải lúc nàng có thể suy nghĩ về điều này.
Đóa Đóa tiếp tục nương theo ý thức của Y Thiên, bước chân vào chốn tăm tối. Xung quanh không có âm thanh, không có ánh sáng, không có cả khái niệm về thời gian hay không gian.
Chỉ có một ngai vàng khổng lồ đúc từ vô số xương cốt tu sĩ, phía trên tỏa ra một luồng áp bách khiến linh hồn Linh Phàm Cảnh - Nhất Tinh của nàng cũng phải run rẩy quỳ gối.
Trên ngai vàng, một thân ảnh nam nhân vĩ đại ngồi bất động. Mái tóc đỏ rực như thác máu xõa tung. Đôi mắt nhắm nghiền nhưng khí tràng phát ra lại tựa như có thể cắn nuốt cả chư thiên vạn giới.
Nam nhân ấy chính là Viêm Hàn - Huyết Ma Chi Thần.
Giọng nói của Viêm Hàn vang lên, không phát ra từ miệng mà dội thẳng vào tâm thức, uy nghiêm, cuồng ngạo và phảng phất sự khinh miệt càn khôn.
"Ta lấy máu làm đạo. Luyện hóa chư thiên tinh tú, dùng sinh linh thương sinh làm củi lửa, tế nguyệt hóa huyết, nhuộm đỏ cả thương khung, tự phong Huyết Ma Chi Thần. Vạn tỷ năm bôn ba, ta mới đúc thành công Huyết Ma Thần Thể. Thể chất này là đạo quả của ta. Nào ngờ, kẻ đến từ Thiên Ngoại kia mang theo thần thông quỷ dị, ép ta vào đường cùng."
Viêm Hàn khẽ mở mắt, một luồng huyết quang xuyên thấu vạn vật chiếu thẳng vào hình bóng nhỏ bé của Y Thiên.
"Ta không cam tâm vẫn lạc. Thần có thể chết, nhưng Huyết Đạo tuyệt đối không thể đứt đoạn. Ta tự bạo bản nguyên, hòa tan mệnh cách bản thân vào Huyết Ma Thần Thể, biến hoá Huyết Ma Thần Thể thành huyết mạch bất diệt."
"Sau đó, Huyết Ma Thần Thể của ta bị đem trao cho một tên tiểu bối tên Trương Bất Phàm, tên đó thực sự điên cuồng nhưng tu vi nông cạn. Cuối cùng vẫn là kết cục thần tử đạo tiêu, bất quá luận về thể chất hay huyết mạch thì Huyết Ma Thần Thể vẫn là bất diệt. Nhưng điều này cũng giúp cho đám chuột nhắt ở Nam Vực tự xưng Huyết Ma Thần Tộc, ôm lấy chút huyết mạch pha loãng mà dám xưng hùng. Công pháp chúng tự sáng tạo ra chỉ là thứ phế thải, tàn khuyết không chịu nổi một kích, làm sao thấu hiểu được chân lý của Huyết Ma Thần Thể mà cũng gọi là Huyết Ma Thần Công?"
Đóa Đóa lắng nghe từng lời, nàng lúc này đã triệt để kinh sợ.
Bản công pháp Huyết Độc Thần Ti mà Tô Liệt sở hữu chính là một mảnh rách nát biến tấu từ Huyết Ma Thần Công của đám tà tu Nam Vực.
"Ngươi là một biến số. Ngươi mang cơ thể của nhân loại phàm tục, nhưng lại tích tụ lượng sát khí, oán khí mà ngay cả Thần cũng phải kiêng dè. Nhờ sự hy sinh của gã hậu bối Trương Bất Phàm, ngươi mới có cơ hội đứng trước mặt ta. Nhân loại nhỏ bé, ngươi có khao khát sức mạnh đạp nát cửu thiên không? Con đường của ta đã bị chặt đứt, nhưng ngươi có thể đi tiếp. Phương pháp duy nhất chính là... Nhân Thôn Thần!" Viêm Hàn khẽ nhếch môi, ánh mắt bỗng chốc trở nên điên cuồng, thấu triệt sinh tử:
"Khó hiểu phải không? Vì sao phương pháp này lại biến Huyết Ma Thần Thể mà ta dày công luyện ra trở nên hoàn chỉnh. Bởi vì từ lâu nhân và thần đã đồng điệu cùng nhau, mà thứ Huyết Ma Thần Thể ta luyện ra khi đó đã là thần, lần này ngươi phải luyện từ nhân rồi ăn ta để thành thần. Một khi nhân thần hợp nhất, cũng là lúc Huyết Ma Thần Thể hoàn thiện. Lúc đó, e là cả thiên đạo cũng không thể giết được ngươi."
Nhân Thôn Thần!
Ba chữ vang lên như hồi chuông báo tử, chấn động cả linh đài Đóa Đóa. Phàm nhân ăn thịt Thần linh để đoạt tạo hóa. Nhân thần hợp nhất, tẩy luyện càn khôn.
"Công pháp tàn khuyết mà đám rác rưởi kia tạo ra tuy vô dụng, nhưng lại giúp thân thể ngươi phủ lên một lớp vỏ bọc sơ khai, sẵn sàng để tiếp nhận hạt giống của ta. Việc dùng Huyết Ma Dịch tắm rửa thân thể như hôm nay chỉ là nhập môn. Đạo thực sự nằm ở sự cắn nuốt, dùng nỗi đau tận cùng để nắm sinh cơ. Lấy mười giọt máu mang pháp tắc thiên địa, khắc chuẩn xác mười chữ Sát, Ma, Hận, Oán, Huyễn, Tà, Si, Chấp, Vong, Nghiệt. Một khi luyện hóa thành công mười giọt sẽ hóa thành một vạch đỏ, đó là Huyết Ma Thần Văn. Chín trăm chín mươi chín Huyết Ma Thần Văn ngưng kết thành một Huyết Ma Thần Tự."
Bàn tay khổng lồ của Viêm Hàn đột ngột đâm xuyên qua lồng ngực chính mình. Máu thần phun trào như thác đổ, mang theo uy áp nghiền nát tinh tú. Lão tự tay moi ra một quả tim đỏ thẫm, vẫn đang đập thình thịch, tỏa ra hơi nóng đủ sức thiêu rụi cả một đại lục.
"Sáu trăm sáu mươi sáu Huyết Ma Thần Tự mới đủ tư cách quy tụ thành một chiếc chìa khóa, mở ra cánh cửa tiến vào chốn tăm tối này thêm một lần nữa. Khi đó, ngươi sẽ được cắn nuốt một bộ phận khác của ta. Thất khiếu, lục tạng, gân cốt... cho đến khi ngươi ăn sạch sẽ Huyết Ma Chi Thần này. Hôm nay, ta ban cho ngươi khởi nguyên của huyết đạo."
Viêm Hàn vung tay, trái tim thần linh mang theo ngọn lửa diệt thế bay thẳng về phía Y Thiên, dung nhập trực tiếp vào lồng ngực hắn.
Đúng lúc này, đột ngột xoay chuyển cục diện. Y Thiên mở bừng đôi mắt, tự tay đâm vào lồng ngực của Viêm Hàn. Không ngờ, trái tim đã dung nhập vào lồng ngực hắn lại ở trong này mở ra lần nữa.
Đây có lẽ là thử thách cuối cùng của Viêm Hàn dành cho Y Thiên để xem hắn có đủ tư cách ăn hay không. Nếu hắn dám do dự nửa giây thì trái tim bị moi ra khỏi lòng ngực tức khắc sẽ là của hắn. Đương nhiên, Y Thiên sẽ không hề do dự mà lập tức ăn nó một cách ngấu nghiến.
Khoảnh khắc trái tim hòa làm một, Huyết Ma Dịch yếu ớt trong cơ thể thiếu niên lập tức sôi trào, biến dị, bạo tẩu hóa thành Huyết Ma Dịch đặc quánh chứa đầy Sát Khí. Một sức mạnh kinh thiên động địa bừng tỉnh, đánh dấu bước ngoặt lột xác từ phàm thai bước lên con đường thành Huyết Ma Chi Thần.
Ký ức đến đây đột ngột khép lại. Sức ép từ uy năng của Viêm Hàn quá lớn khiến linh thể Đóa Đóa bị hất văng ra khỏi thức hải. Nàng bừng tỉnh, toàn thân đầm đìa mồ hôi lạnh, hơi thở dồn dập, linh lực vừa thăng cấp trống rỗng rã rời. Nhưng trong đôi mắt nàng lại rực sáng một tia minh ngộ.
Với trí thông minh của mình, nàng biết được Viêm Hàn trước mắt chính là một người chơi cờ, mà người chơi cờ này lại không hề bình thường.
Viêm Hàn như thể biết trước mọi việc, lão tự tay làm tất cả mọi việc. Từ giải thích cặn kẽ cho đến phong ấn đi kí ức ở đoạn này của Y Thiên. Dường như lão biết Y Thiên lúc đó không có đủ sức mạnh để biết được sự thật này, lão càng biết sẽ có một Đoá Đoá có thể đồng dạng kí ức tìm lại về bản nguyên lúc này giúp Y Thiên có thể nghe được đoạn kí ức bị phong ấn này.
"Thật quá đỗi kinh khủng!" Đoá Đoá thoáng chốc thất thần, trong lòng không ngừng từng tràn thất kinh.
Mọi mảnh ghép đã hoàn chỉnh. Chỉ cần thêm thời gian nguyên cứu, dù sao thì vẫn còn nhiều thứ mơ hồ trong đó, Viêm Hàn luyện là khi lão là thần, Trương Bất Phàm luyện bằng cách hiến tế thọ nguyên. Dù sao thì đã đến bước này, sống sót quan trọng hơn cả.
"Xong rồi, bắt đầu kế hoạch thôi." Nàng suy yếu truyền âm cho Y Thiên, mang theo sự mệt mỏi nhưng vững chãi.
Lão Cổ Vương bên ngoài vẫn đang mơ mộng về đôi vương cổ hoàn mỹ.
Y Thiên nghe thấy âm thanh của Đóa Đóa, khóe môi dưới lớp mặt nạ khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong quỷ dị:
"Khổ cho nàng rồi, nàng nghĩ ngơi cho tốt. Chuyện còn lại cứ để ta."
Hắn chậm rãi mở mắt, thu liễm lại toàn bộ Huyết Ma Dịch đang sôi sục sau màn tấn thăng Trúc Cơ Cảnh - Thiên Phẩm. Bầu không khí trong lăng mộ tĩnh mịch, mùi máu tươi của Băng Ngọc Hồ Vương đã bị hấp thu sạch sẽ, chỉ còn lại sự lạnh lẽo bủa vây.
"Tiền bối." Y Thiên từ tốn đứng dậy, hai tay chắp lại cung kính, giọng điệu thể hiện sự thần phục tuyệt đối:
"Tiểu bối đã củng cố xong kinh mạch. Trúc Cơ Cảnh - Thiên Phẩm dù cho chỉ mới Sơ Kì đã linh lực dồi dào, thân thể hiện tại của tiểu bối đã cực kì hoàn hảo. Xin mặc xác tiền bối điều khiển."