Cổ Vương lơ lửng trên không trung, ánh mắt lục bảo lóe lên tia hưng phấn tột độ. Lão đã chờ đợi khoảnh khắc này vạn năm.
Khí tức của một linh hồn mang nặng oán hận, nếm trải mọi đắng cay khổ cực thế gian đang phơi bày trước mắt. Lão khẽ gật đầu, đôi tay thon dài bắt đầu kết nên những thủ ấn kỳ dị.
"Rất tốt. Ngươi quả là một hạt giống hiếm có. Hãy thả lỏng tâm trí, mở rộng linh đài. Nỗi đau của ngươi sẽ là kiệt tác vĩ đại nhất của ta."
Từ mười đầu ngón tay của Cổ Vương, hàng ngàn sợi tơ màu xanh lục mỏng như sương bay lượn lờ trong không trung, dệt thành một trận đồ bát quái khổng lồ bao phủ lấy thân thể Y Thiên.
Những sợi tơ ấy mang theo tính chất xâm nhập cực kỳ tinh vi, lặng lẽ luồn lách qua các lỗ chân lông, len lỏi vào huyết quản, tiến thẳng vào trung khu thần kinh và linh đài của hắn.
Y Thiên đứng bất động, hoàn toàn buông lỏng phòng bị. Hắn nhắm mắt lại, tự phơi bày những vết thương chưa bao giờ rỉ máu ngừng lại trong tâm hồn. Ký ức về đêm diệt môn thê lương, sự cô độc cùng cực khi mất đi mọi người thân yêu, cơn lăng trì thể xác khi dung hợp Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi, và cả sự tuyệt vọng ngột ngạt khi bị nhấn chìm dưới đáy Hàn Băng Hồ. Tất cả những thứ đó, hắn chủ động đẩy lên bề mặt ý thức.
"Rút đi. Càng nhiều càng tốt." Hắn thầm gào thét trong tâm trí.
Những sợi tơ lục bảo bắt đầu cắn nuốt. Một cơn rùng mình chạy dọc cơ thể Y Thiên. Hắn cảm nhận rõ rệt những gánh nặng đè ép ngực mình bấy lâu nay đang từ từ bị bóc tách. Nỗi đau nhói buốt như kim châm, sự dằn vặt dai dẳng như tằm ăn rỗi, từng chút, từng chút một bị kéo ra khỏi linh hồn hắn theo đường dẫn của những sợi tơ.
Cùng với sự rời đi của đau đớn và giày vò, một thứ cảm giác vô cùng xa lạ ập đến.
Thanh thản, thoải mái, nhẹ nhõm.
Cơ thể hắn nhẹ bẫng như một sợi lông vũ phiêu du giữa không trung. Không còn sự trói buộc của oán hận, không còn sự căng cứng của đề phòng. Thế nhưng, đi kèm với sự thanh thản ấy là một khoảng trống rỗng đáng sợ. Tâm hồn hắn như một chiếc hố đen bị tước đoạt đi lõi trọng lực. Không có đau đớn, hắn bỗng thấy mình chơi vơi, mất phương hướng, tựa như một thanh gươm bị tước đi sự sắc bén vốn dĩ làm nên bản sắc của nó.
Bên ngoài, Cổ Vương đang dồn toàn lực thao túng. Khí sắc của lão rạng rỡ chưa từng có. Trên đỉnh đầu lão, hai quầng sáng bắt đầu ngưng tụ từ những luồng năng lượng tiêu cực tinh khiết nhất mà lão vừa rút ra được từ Y Thiên.
Quầng sáng thứ nhất mang màu đỏ rực như huyết. Từ trong luồng sáng ấy, một sinh vật kỳ dị từ từ thành hình. Nó mang hình hài của một con bọ cạp, nhưng toàn thân không phải lớp vỏ giáp thông thường, mà được chắp vá từ vô số mảnh vỡ thủy tinh lởm chởm, sắc lẹm.
Mỗi cử động của nó đều phản chiếu những góc cạnh chết chóc. Đáng sợ hơn, chiếc đuôi của nó không có ngòi nọc, mà là một chiếc lưỡi câu rỉ sét loang lổ vết máu đen đặc, không ngừng nhỏ xuống những giọt máu sôi sùng sục. Đôi cánh mỏng tang của nó rung lên bần bật, không tạo ra tiếng gió mà phát ra âm thanh ken két nhức óc, tựa như có ngàn móng tay đang cào xé lên bề mặt sọ người.
Đau Đớn Cổ!
Bất thình lình, sắc bén, tàn phá và một khi đã ghim vào thì càng giật ra càng rách nát.
Quầng sáng thứ hai mang một màu xám xịt u ám. Bên trong ngưng kết thành một hình hài tựa như con đỉa khổng lồ, đen kịt và nhớp nháp. Toàn thân nó không có mắt miệng rõ ràng, nhưng lại mọc ra vô số những chiếc gai nhọn hoắt uốn cong ngược vào trong. Nó co rút, tự cuộn mình lại thành một cái nút thắt rắc rối không có điểm gỡ. Bao quanh cơ thể nó là một lớp sương mù nặng nề, ngột ngạt đến mức chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta cảm thấy nghẹt thở, tuyệt vọng.
Giày Vò Cổ!
Sự bám víu dai dẳng, hút máu âm ỉ, tự dằn vặt bản thân, càng vùng vẫy càng đâm sâu vào xác thịt.
Hai con vương cổ trứ danh cuối cùng cũng được luyện thành. Cổ Vương thu hồi thủ ấn, ngửa mặt lên trời phát ra một tràng cười cuồng dại, vang vọng khắp lăng mộ tăm tối.
"Thành công rồi! Vạn năm chờ đợi, cuối cùng ta cũng luyện thành! Thật là hoàn mỹ! Quá mức tinh khiết! Tiểu tử, ngươi làm tốt lắm, ta vô cùng mãn nguyện!"
Cổ Vương hạ mắt nhìn xuống Y Thiên, bàn tay khẽ vươn ra như đang vuốt ve hai con vương cổ đang lơ lửng quanh Y Thiên. Lão vẫn giữ thái độ bề trên, ra vẻ hào phóng.
"Ta là người trọng chữ tín. Đã hứa cho ngươi thù lao, ta tuyệt đối không nuốt lời. Hai con vương cổ này, một con mang tính sát phạt đột ngột, một con chuyên giam cầm tâm trí. Ngươi muốn lấy con nào, hãy mau chọn đi rồi đưa ta con còn lại."
Y Thiên từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt sau lớp mặt nạ mở bừng, không còn sự trống rỗng hay thanh thản nữa.
Thay vào đó là một luồng sát khí bạo tẩu, điên cuồng và lạnh lẽo đến cùng cực. Việc mất đi sự giày vò không làm hắn trở nên mềm yếu, mà ngược lại, sự trống rỗng đó kích phát bản năng sinh tồn tàn khốc nhất của loài dã thú.
Khí tức trong lăng mộ bỗng chốc đông đặc lại, lạnh lẽo tựa như hơi thở của tử thần phả vào gáy.
"Đa tạ tiền bối ban ân." Y Thiên nhẹ giọng thốt lên, thanh âm trầm tĩnh đến rợn người:
"Nhưng tiểu bối vốn là một kẻ tham lam mạt hạng. Một con làm sao đủ thỏa mãn? Ta muốn lấy tất cả!"
Khoảnh khắc chữ cuối cùng vừa dứt, không gian tức khắc bạo động!
Y Thiên không hề lao lên tấn công trực diện linh thể Cổ Vương như một tên thất phu ngu ngốc. Hai tay hắn dứt khoát vươn ra, tốc độ nhanh như thiểm điện, trực tiếp chộp lấy cả Đau Đớn Cổ và Giày Vò Cổ đang lơ lửng ngay sát bên cạnh.
Cùng lúc đó, Huyết Ma Dịch trong đan điền sôi trào như một ngọn núi lửa bị dồn nén nay triệt để phun trào. Lớp da thịt hai bên hông hắn rách toạc, máu tươi cuồn cuộn ngưng tụ thành hai cái Huyết Ma Thủ khổng lồ mang theo sát khí bạo ngược vươn ra.
Từ trong hai cái Huyết Ma Thủ ấy, cuộn quanh là Song Hỗn Ma Xích đen kịt rít lên những tiếng chói tai, bắn vọt đi tựa như hai con hắc long mang theo ngọn lửa tà ác, tàn bạo quấn chặt lấy linh thể của Cổ Vương. Hắc hoả bùng lên, trực tiếp thiêu đốt vào thần hồn.
"Tiểu súc sinh! Ngươi muốn chết!"
Thoáng qua một nhịp bất ngờ ngắn ngủi, Cổ Vương lập tức định thần. Sự từ ái trên khuôn mặt anh tuấn biến mất sạch sẽ, nhường chỗ cho cơn thịnh nộ kinh thiên động địa nhấn chìm toàn bộ lý trí.
Gương mặt linh thể của lão nhăn nhúm lại, từng đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn, trông cực kỳ kinh dị và vặn vẹo.
Cổ Vương gầm lên một tiếng rúng động đất trời, chỉ khẽ gồng mình một cái, uy áp bạo phát.
BÙM!
Song Hỗn Ma Xích vốn là pháp khí trứ danh chuyên đánh vào thần hồn cũng không chịu nổi uy lực từ linh thể viễn cổ, lập tức nổ vang rồi đứt đoạn, bung ra thành hàng trăm mảnh sắt vụn rơi lả tả xuống mặt băng. Khoảng cách sức mạnh giữa cả hai là thứ không thể dùng khắc chế để rút ngắn.
Lão trừng mắt nhìn Y Thiên, hai bàn tay thon dài đan vào nhau tạo thành những thủ ấn phức tạp với tốc độ mắt thường không thể bắt kịp. Lão không dùng linh lực thuần túy để đánh trả, bởi lão là một Cổ Vương, vạn vật trong tay lão đều là cổ.
"Mở mắt chó của ngươi ra mà nhìn xem, cái kết của kẻ không uống rượu mời là như thế nào!"
Từ trong hư không xung quanh linh thể của Cổ Vương, không gian vỡ nát, hàng loạt những điểm sáng nhấp nháy xuất hiện. Dù chỉ là linh thể, lão vẫn có thủ pháp đặc biệt để nuôi dưỡng và triệu hoán những cổ trùng cấp thấp hay tầm trung bám và ký sinh trên chính tàn hồn của mình.
"Toái Cốt Ngô Công! Phệ Huyết Ma Nghĩ!"
"Nuốt chửng hắn cho ta!"
Hàng chục con rết khổng lồ toàn thân xám ngoét, mang theo hàm răng sắc lẹm chuyên nhai nát xương cốt, cùng một bầy kiến đỏ rực to bằng nắm tay với đôi cánh sắc như dao cạo túa ra như một trận cuồng phong.
Chúng không mang năng lực lay trời chuyển đất như vương cổ, nhưng số lượng và sự hung hãn của chúng dư sức nghiền nát bất kỳ tu sĩ Kim Đan Cảnh nào xui xẻo chạm mặt.
Y Thiên đứng giữa tâm bão, hoàn toàn không có cơ hội để phòng ngự chứ đừng nói đến phản công. Tu vi Trúc Cơ Cảnh Sơ Kỳ của hắn đứng trước Cổ Vương hệt như một chiếc thuyền thúng đối mặt với vòi rồng trên đại dương.
KENG! PHẬP! XUYỆT!
Lớp cương khí bảo hộ mỏng manh của hắn bị Toái Cốt Ngô Công dễ dàng cắn nát. Hàng vạn con Phệ Huyết Ma Nghĩ bâu vào, xé rách lớp hắc y, cắn phập vào da thịt hắn. Máu tươi tức khắc tuôn trào, xương sườn rạn nứt, cơ bắp bị xé rách từng mảng.
Thế nhưng, điều khiến Cổ Vương phải nhíu mày kinh ngạc chính là thái độ của kẻ đang bị hành xác. Gương mặt dưới lớp mặt nạ vô diện lạnh tanh như băng tảng, không hề tỏ ra chút nào hoảng hốt. Trong suy nghĩ của Cổ Vương, nhẽ ra đứng trước áp lực kinh thiên này, Y Thiên phải sớm tuyệt vọng rồi mới phải.
Thiên Bình Kiếm trong tay Y Thiên vung lên điên cuồng, chém rụng đầu những con rết khổng lồ, nghiền nát bầy kiến máu. Huyết Ma Dịch trong đan điền sôi sục luân chuyển, mang theo sức mạnh hồi phục kinh hoàng.
Cứ một mảng thịt bị cắn đứt, Huyết Ma Dịch lập tức trào ra, đan bện, kéo da nối thịt lại trong nháy mắt. Hắn liều mạng lấy thân mình làm khiên thịt, đổi thương lấy thương, miễn cưỡng chống đỡ được hàng chục đợt công kích như vũ bão của đám cổ trùng.
Càng đánh, Cổ Vương càng mất kiên nhẫn. Sự tồn tại của tên tiểu bối dai nhẳng như đỉa đói này đâm thẳng vào lòng kiêu hãnh của lão.
"Ngoan cố! Để ta xem thân xác của ngươi chứa được bao nhiêu máu để nhỏ xuống. Ta lại không tin ngươi có thể bất tử bất diệt, chỉ với Huyết Đạo công pháp đã muốn nghịch thiên sao? Hừ! Huyết Đạo tu sĩ chết dưới tay ta không ít đâu."
Cổ Vương hừ lạnh, hai tay bắt quyết, trực tiếp tóm lấy hai con cổ trùng đang bay lượn bên cạnh. Một con mang hình dáng như một luồng gió xoáy nham thạch, con còn lại tựa như một lưỡi đao ánh trăng sắc lẹm.
Lão tàn nhẫn bóp nát cả hai con cổ trùng trong lòng bàn tay, dung hợp tinh hoa của chúng, vặn xoắn lại với nhau bằng linh lực viễn cổ.
"Huyết Nguyệt Toái Không Điệp!"
Từ trong kẽ tay lão, một vầng trăng khuyết đỏ thẫm bạo phát sinh ra, xoay vần điên cuồng với tốc độ xé rách màng nhĩ. Không gian xung quanh vầng trăng bị cắt vụn thành từng mảng tối đen. Sát ý nồng nặc nhắm thẳng vào cổ họng Y Thiên.
Cảm nhận được uy áp mang tính hủy diệt tuyệt đối từ vầng trăng máu đang lao tới, Y Thiên biết rõ, chiêu này cho dù có Huyết Ma Dịch hồi phục cũng sẽ lấy đi nửa cái mạng của hắn.
Hắn không thể để thân xác nát bét lúc này, bởi cuộc chiến chỉ mới bắt đầu, lão quái vật kia chắc chắn còn vô vàn sát chiêu tàn độc hơn đang chờ đợi. Sở dĩ lão dùng chiêu này là vì muốn kết thúc nhanh chóng, đoạt lại đôi vương cổ.
"Đã không còn đường lui, vậy thì phá nát nó!"
Đôi Âm Dương Nhãn của Y Thiên rực sáng. Hắn hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ tâm trí vào Lục Luật Kiếm Pháp.
Thức thứ nhất tuy đơn giản, nhưng uy lực của nó tỷ lệ thuận với cảnh giới và sự liều mạng của người thi triển. Đổi lại, cái giá phải trả là rút cạn kiệt toàn bộ linh lực trong đan điền chỉ trong một đòn duy nhất.
Hai tay hắn nắm chặt chuôi Thiên Bình Kiếm, nâng cao lên khỏi đỉnh đầu. Toàn bộ ngũ hành linh lực của Trúc Cơ Cảnh Sơ Kỳ - Thiên Phẩm bạo động như một cơn sóng thần, từ lục phủ ngũ tạng trào ngược lên, cuồn cuộn tụ hội vào lưỡi kiếm.
"Lục Luật Kiếm Pháp - Thức Thứ Nhất!"
Hắn gầm lên, chiến ý sôi sục bùng nổ, chém xuống một đường kiếm mang theo ý chí không khuất phục:
"Nhất Kiếm Phá Vạn Giới!"
Một đường kiếm khí hình bán nguyệt trắng xóa, rực rỡ và uy dũng tuyệt luân bùng phát, mang theo sức mạnh ngũ hành sinh khắc bổ thẳng vào vầng trăng máu đang lao tới.
BÙM!!!
Hai luồng năng lượng khổng lồ va chạm trực diện giữa không trung. Một vụ nổ chấn động thiên địa nổ ra, ánh sáng chói lòa nuốt chửng toàn bộ lăng mộ. Sóng xung kích quét ngang, nghiền nát hàng ngàn trụ đá xung quanh thành bột mịn.
Y Thiên bị phản lực đánh bật ngửa về phía sau. Hắn hộc ra một ngụm máu lớn, nhuộm đỏ cả mặt băng. Linh lực trong cơ thể bị rút sạch sành sanh khiến hắn cảm giác cả thân thể rã rời, trống rỗng, không còn lấy một tia sức lực để nhấc nổi cánh tay. Toàn bộ cơ thể đổ nhào xuống mặt đất, không thể động đậy.
Thế nhưng, điều kỳ diệu đã xảy ra. Nhất Kiếm Phá Vạn Giới được hội tụ từ linh lực Thiên Phẩm tinh khiết nhất thế mà không hề bị Huyết Nguyệt Toái Không Điệp phá hủy hoàn toàn.
Nó xẻ đôi vầng trăng máu, mang theo phần uy lực còn sót lại, hóa thành một đường kiếm khí sắc lẹm tiếp tục hung hãn xông phá, truy kích thẳng tới vị trí của Cổ Vương.
Ánh mắt Cổ Vương thoáng dao động một tia kinh ngạc. Lão không ngờ một tên Trúc Cơ Cảnh tép riu lại có thể tung ra một đòn kiếm ý ngưng thực và bá đạo đến mức xuyên thủng sát chiêu của mình.
"Coi như ngươi có một chút tài mọn. Từ trước đến nay ta luôn coi trọng người tài, nay sẽ cho ngươi chết một cách dễ xem."
Lão hừ lạnh, tay áo phất nhẹ. Một con cổ trùng kỳ dị mang hình dáng giống như một lớp da khô héo xám xịt từ trong ống tay áo bay ra. Hai tay lão kết thủ ấn cực nhanh, rót linh lực vào con cổ trùng.
"Bất Hoại Thiết Bì Cổ!"
Lớp da khô héo thoắt cái phình to lên gấp trăm lần, dày đặc và kiên cố như một bức tường thành được đúc từ huyền thiết, ôm trọn lấy không gian trước mặt lão, dang rộng đón đỡ tàn dư của Nhất Kiếm Phá Vạn Giới.
RẸT... PHẬP!
Kiếm khí chém thẳng vào lớp da khổng lồ. Âm thanh kim loại ma sát chói tai vang lên. Bất Hoại Thiết Bì Cổ bị rạch một đường dài sâu hoắm, tứa ra những giọt chất lỏng xanh lè tanh tưởi trước khi nó hoàn toàn triệt tiêu được uy lực của đường kiếm.
Cổ Vương khẽ nhíu chặt mày. Đáy mắt lão ánh lên sự ngưng trọng. Một chiêu toàn lực của một tên Trúc Cơ Cảnh lại có thể gây ra vết thương sâu đến vậy trên phòng ngự kiên cố của Thiết Bì Cổ.
"Nếu để tên tiểu tử này có đủ thời gian và linh lực tung ra đòn thứ hai, e rằng mọi chuyện sẽ biến số khôn lường!" Lão thầm nghĩ, sắc mặt thoáng ngưng trọng:
"Đùa giỡn đủ rồi. Sự nhẫn nại của lão phu đã cạn."
Lão quyết định dồn sức tung ra một sát chiêu chí mạng, diệt sát hoàn toàn, không để lại bất kỳ kẽ hở nào cho Y Thiên lật lại.
Từ trong hư không, lão triệu hoán ra một con cổ trùng cực kỳ quỷ dị. Nó mang hình dáng của một con chim mỏ vịt, toàn thân đen bóng, đôi mắt tỏa ra thứ ánh sáng u hồn có khả năng khóa chặt thần thức kẻ địch.
"Đoạt Hồn Ảo Cưu Cổ! Đi!"