Lão vừa định vung tay ném con cổ trùng mang tính tuyệt sát này về phía Y Thiên đang nằm liệt trên mặt băng.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ngón tay lão vừa nới lỏng, biến cố kinh thiên động địa chợt giáng xuống!
"Phốc!"
Cổ Vương đột ngột khựng lại. Thân hình linh thể của lão run lên bần bật tựa như một ngọn đèn dầu lay lắt trước cơn cuồng phong. Lão mở to miệng, phun ra một ngụm máu đặc sệt mang màu xám ngoét của linh hồn tàn tạ. Hai mắt lão trợn ngược, ngập tràn sự hoảng hốt và không thể tin nổi.
Sự đau đớn truyền đến không phải từ linh thể đang phiêu bồng, mà từ một mối liên kết bản mệnh xa xôi, sâu thẳm vừa bị tàn nhẫn xé toạc. Lão cứng ngắc quay đầu nhìn lại phía sau, nơi bóng tối góc khuất nhất của lăng mộ, nơi lão đã tự tay rải Vô Ảnh Tức Cổ để che đậy bí mật lớn nhất đời mình.
Đập vào mắt lão là một cảnh tượng khiến thần hồn lão muốn nứt toác.
Lớp sương mù che đậy ảo ảnh đã bị xé rách. Đứng sừng sững trên bệ đá ngọc thạch tăm tối là một nữ nhân tuyệt diễm mang dung mạo kiều mị.
Tà áo lụa mỏng manh của nàng tung bay trong hàn khí, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo tựa băng sương ngàn năm.
Nữ nhân ấy đang cầm trên tay một cây đại kỳ đen kịt. Vô Hạn Cấm Phiên tỏa ra uy áp Nguyên Anh Cảnh kinh hoàng, trấn nhiếp mọi loại cổ trùng tà ám xung quanh.
Nàng không dùng cờ để đánh, mà dùng cán cờ nhọn hoắt thô bạo xé toạc lớp da thịt của một cái xác khô héo đang nằm rũ rượi trên bệ đá. Từ trong lồng ngực vỡ nát của cái xác, bàn tay ngọc ngà của nàng dứt khoát thò vào, máu me đầm đìa, hung hăng chạm đến một vật thể vẫn đang phập phồng nhịp đập yếu ớt.
"Không, không được động vào trái tim của ta!" Cổ Vương gào thét bi thương, thanh âm lạc hẳn đi vì tuyệt vọng tột cùng.
Không ngờ rằng, một cường giả tính kế vạn năm, tự tin thao túng vạn vật, cuối cùng lại rơi vào cái bẫy mưu hèn kế bẩn do Y Thiên và Đóa Đóa giăng ra. Ngay từ lúc Đóa Đóa đột phá Linh Phàm Cảnh - Nhất Tinh, với trí tuệ uyên bác của mình, nàng đã lập tức nhận ra một lỗ hổng chí mạng trong sự tồn tại của Cổ Vương.
Lão không hề có trận pháp bảo quản linh hồn, đồng nghĩa với việc lão vẫn còn nhục thân được giấu kín. Y Thiên đã liều mạng vắt kiệt linh lực, tung ra Nhất Kiếm Phá Vạn Giới chỉ để thu hút toàn bộ hỏa lực, câu kéo từng khắc thời gian quý giá cho Đóa Đóa tìm ra đúng chân thân của lão.
Thế nhưng, một cường giả từng xưng bá thiên hạ làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn kẻ khác đoạt lấy tử huyệt của mình một cách chóng vánh như vậy? Giữa lằn ranh của sự hủy diệt, khát vọng sống sót của Cổ Vương bùng nổ thành một sự phản kháng điên cuồng, hung hãn nhất.
"Nha đầu đê tiện! Bỏ bàn tay dơ bẩn của ngươi ra!"
Cổ Vương gầm lên một tiếng rúng động cả lăng mộ. Lão không thèm bận tâm đến Y Thiên nữa, hai tay điên cuồng vung lên, giải phóng toàn bộ số cổ trùng còn sót lại trong không gian linh hồn.
"Lục Dực Ma Huyết Đằng! Hủ Cốt U Linh Mông! Xé xác ả cho ta!"
Hàng vạn sợi dây leo đẫm máu mọc ra sáu cánh dơi gớm ghiếc, cùng vô vàn những con bọ xám xịt mang theo kịch độc ăn mòn nhào tới bệ đá như một cơn bão táp tận thế.
Cùng lúc đó, Đoạt Hồn Ảo Cưu Cổ cũng xé gió lao thẳng về phía Đóa Đóa, tiếng rít của nó cào xé màng nhĩ, tạo ra những gợn sóng âm tiêu diệt thần thức.
Đứng trước đợt công kích phô thiên cái địa, Đóa Đóa không hề biến sắc. Nàng khẽ hừ lạnh, dồn linh lực cắm mạnh cán cờ Vô Hạn Cấm Phiên xuống mặt đá.
Quả nhiên Linh Phàm Cảnh - Nhất Tinh thực lực tăng mạnh, đã có thể tự do điều khiển Vô Hạn Cấm Phiên.
"Đã là như vậy, ta cũng không nể mặt nữa. Cho dù có là thiên vương ở đây cũng chưa chắc hạ được ta trong chốc lát đâu." Nàng hừ lạnh một tiếng, rồi quát lớn:
"Mở!"
Từ trong lá cờ đen kịt, Lão Dương phát ra một tiếng gầm gừ đầy uy áp, Nguyên Anh Cảnh cường giả thực lực cực kỳ cường điệu. Một tầng tử khí đen đặc như mực lan tỏa, cuộn xoáy tạo thành một chiếc chuông khổng lồ bảo hộ tuyệt đối, bao trùm lấy cả Đóa Đóa lẫn cái xác khô héo.
ẦM!
Bầy cổ trùng hung hãn vừa chạm vào màng tử khí liền phát ra những tiếng xèo xèo thảm thiết, rụng lả tả hóa thành vũng nước độc bốc mùi hôi thối.
Lục Dực Ma Huyết Đằng bị tử khí cắn nuốt, héo rũ rồi vỡ vụn thành tro bụi. Ngay cả Đoạt Hồn Ảo Cưu Cổ cũng bị lớp phòng ngự cường hãn của Thiên Ngoại Pháp Bảo dội ngược trở lại, linh thể của con chim mỏ vịt mờ đi trông thấy.
Cổ Vương trừng mắt, hai hàm răng nghiến chặt rỉ máu. Lão điên cuồng oanh tạc. Những luồng linh lực hoá thực thể mang theo oán niệm vạn năm hoá thành bàn tay liên tục nện xuống màng bảo vệ của Vô Hạn Cấm Phiên.
Mặt băng sụt lún, không gian vặn vẹo nứt toác, nhưng tầng tử khí kia vẫn vững như bàn thạch. Uy lực của một kiện Thiên Ngoại Pháp Bảo thực sự quá mức khủng bố, một tàn hồn suy yếu như lão căn bản không thể trong thời gian ngắn mà xuyên thủng được.
"Cổ Vương thì sao chứ? Cũng chẳng phải chỉ là một linh thể suy kiệt qua vạn năm sao, nếu là tu sĩ thì ta có thể sợ nhưng cổ sư. Hừ, mấy con cổ trùng mạnh mẽ ông nuôi sớm đã chết đói rồi."
"Nha đầu, cô câm miệng cho ta!" Ánh mắt Cổ Vương ngập tràn sự phẫn uất.
Mắt thấy đôi ngọc thủ của Đóa Đóa đã bắt đầu luồn qua những chiếc xương sườn mục nát, chuẩn bị phá vỡ lớp màng bảo vệ cuối cùng của trái tim, sự tuyệt vọng trong lòng lão chạm đến cực hạn.
Cùng lúc đó, cái xác khô héo tưởng chừng vô tri vô giác bỗng nhiên rùng mình bạo động. Những chiếc xương sườn đột ngột mọc ra hàng vạn gai nhọn hoắt, tựa như một chiếc bẫy gấu khép chặt lại, hung hăng kẹp lấy cánh tay của Đóa Đóa.
Từ trong khoang ngực rỗng tuếch, vô số những con bọ hung mang màu xanh lục dạ quang túa ra điên cuồng cắn xé.
"Hộ Tâm Thực Cốt Cổ?" Đoá Đoá thất kinh thốt lên.
Độc tính của nó bá đạo đến mức khiến tầng quang mang bạc bảo vệ cánh tay Đóa Đóa bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt li ti.
Cơn đau thấu tủy truyền đến khiến đôi chân mày thanh tú của nàng nhíu chặt, nhưng tuyệt đối không có nửa điểm lùi bước. Nàng dồn linh lực chống trả kịch độc, quyết tâm moi bằng được trái tim.
"Là các ngươi dồn ta vào đường cùng! Vậy thì tất cả cùng táng mạng tại đây đi!"
Cổ Vương gầm rống, thanh âm vỡ vụn mang theo sự bi phẫn. Lão biết nhục thân đang gặp nguy hiểm chí mạng, những đòn công kích vật lý tầm thường căn bản không thể lay chuyển Vô Hạn Cấm Phiên.
Hai mắt lão ứa ra những dòng huyết lệ tà ác. Lão đưa tay đâm phập vào chính lồng ngực linh thể của mình, moi ra hạch tâm linh hồn đang tỏa sáng rực rỡ nhất, sau đó bóp nát nó.
"Hiến tế thần hồn! Vạn Cổ Tà Linh Thể! Thức tỉnh cho ta!"
Một luồng uy áp mang tính hủy diệt từ vị trí của Cổ Vương bùng nổ, quét sạch mọi luồng gió tuyết trong lăng mộ. Lão há miệng, trực tiếp nuốt chửng con Đoạt Hồn Ảo Cưu Cổ.
Không chỉ vậy, tàn dư của đám Toái Cốt Ngô Công, Phệ Huyết Ma Nghĩ cùng vô số cổ trùng tạp nham khác đang rơi rụng đều bị một lực hút vô hình kéo tuột vào cơ thể lão.
Cơ thể Cổ Vương bắt đầu vặn vẹo, phình to một cách dị hợm. Linh thể bắt đầu nứt toác, mọc ra những lớp vảy đen kịt. Sau lưng lão xé toạc ra sáu chiếc cánh khổng lồ được ghép lại từ vô số những khuôn mặt oán hồn đang gào thét.
Đôi tay lão biến thành hai chiếc vuốt chim sắc lẹm, ngập tràn tử khí. Một thân ảnh ma thần cao hơn ba trượng giáng lâm, đôi mắt đỏ rực như hai vũng máu nhìn chằm chằm vào chiếc chuông tử khí của Vô Hạn Cấm Phiên.
Cổ Vương đã từ bỏ cơ hội chuyển sinh hoàn mỹ. Lão hiến tế toàn bộ căn cơ, dung hợp với vạn cổ tà vật để đổi lấy sức mạnh cường hãn nhất trong nửa nén hương cuối cùng.
"Lĩnh Vực: Tuyệt Vọng Cổ Cung!"
Âm thanh khàn đục phát ra từ cái miệng đầy nanh nhọn của Tà Linh. Toàn bộ không gian lăng mộ rung chuyển dữ dội. Trọng lực đột ngột tăng lên gấp vạn lần.
Những luồng khí xám xịt từ dưới lòng đất phun trào, hóa thành vô số những sợi xích linh hồn khổng lồ vươn lên quấn chặt lấy Vô Hạn Cấm Phiên, bắt đầu ăn mòn tử khí.
"Chết đi!"
Tà Linh Cổ Vương vỗ mạnh sáu chiếc cánh oán hồn, thân hình đồ sộ xé toạc không gian, lao thẳng về phía bệ đá.
Chiếc mỏ nhọn hoắt mang theo ngọn lửa lục bảo há rộng, ý đồ muốn một ngụm đục thủng Vô Hạn Cấm Phiên, nuốt chửng cả Đóa Đóa lẫn cái xác khô héo.
Tốc độ và uy lực của đòn thế này vượt xa ranh giới của Nguyên Anh Cảnh, dù không có cổ trùng sức mạnh chủ chốt, riêng thể chất của linh thể Cổ Vương bây giờ đã mang theo sức mạnh đủ sức chẻ đôi một ngọn núi càng lúc càng tăng cường, dường như có thể vượt tới Hoá Thần Cảnh.
Dưới sức ép của một Tà Linh đang bạo tẩu, Vô Hạn Cấm Phiên bắt đầu chấn động kịch liệt, lớp bảo vệ lung lay dữ dội. Cũng may, lão chỉ có thể trực diện tấn công bình thường, nếu lão có thêm công pháp chủ đạo, e là Vô Hạn Cấm Phiên còn mà Đoá Đoá đã thần hồn tan nát.
Đã là nàng có thể nghĩ đến, Cổ Vương cũng thấy. Lão nhanh chóng gầm lên một tiếng đau đớn thấu xương, có lẽ dưới sức ép linh thể của lão đang chịu tổn thương rất lớn. Càng là trái tim sắp bị moi ra, lão đã có chút không thể chịu nổi. Lập tức đạp mạnh một cái, bay về phía trước đầy mạnh mẽ.
"Không ổn!" Đoá Đoá tròn mắt nhìn, đôi ngọc thủ đang moi trái tim cũng bắt đầu trở nên gấp gáp đầy run rẩy.
"Đóa Đóa! Cứ moi nó ra cho ta!" Một tiếng rống bạo liệt, khàn đục liền trấn an nàng, tiếp thêm sức lực cho nàng.
Mạc Y Thiên, kẻ tưởng chừng đã cạn kiệt toàn bộ linh lực và nằm liệt chờ chết, đột ngột bật dậy.
Đôi mắt Âm Dương Nhãn của hắn đỏ ngầu tơ máu, rực sáng quang mang sinh tử. Hắn không còn một giọt linh lực nào, nhưng hắn còn Huyết Ma Dịch.
Toàn bộ lượng máu tươi vừa hộc ra nhuộm đỏ mặt băng lập tức bị hắn cưỡng ép thu hồi. Hắn điên cuồng thiêu đốt sinh mệnh lực, dùng thọ nguyên quý giá của bản thân đổi lấy sự bạo phát cực hạn trong nháy mắt.
"Bạo cho ta!"
Y Thiên dậm mạnh chân, mặt băng dưới gót giày nứt toác thành một hố sâu thăm thẳm. Thân ảnh hắn hóa thành một đạo huyết tiễn lao thẳng lên không trung, bỏ qua mọi sự tự vệ, trực tiếp dùng lồng ngực của chính mình chắn ngang đường bay của Tà Linh Cổ Vương.
OÀNH!
Tà Linh đâm sầm vào ngực Y Thiên. Một âm thanh gãy nát vang lên rõ mồn một. Toàn bộ xương sườn trước ngực hắn vỡ vụn, cắm phập vào tạng phủ.
Y Thiên cảm giác thần hồn mình như bị vạn thanh đao cùn xé làm ngàn mảnh, thất khiếu ứa máu đen đặc. Chiếc mỏ sắc nhọn của Tà Linh đâm xuyên qua vai hắn, găm chặt vào xương bả vai, cắn xé những thớ thịt đẫm máu.
"Sâu kiến, cút cho ta!" Tà Linh Cổ Vương gào thét, ngọn lửa lục bảo từ cơ thể lão lan sang, thiêu đốt da thịt Y Thiên bốc khói khét lẹt.
Lão điên cuồng vung hai chiếc vuốt khổng lồ, cào xé liên tục vào cơ thể thiếu niên, khoét ra những mảng thịt lớn.
Trận chiến lúc này không còn là sự so kè của thuật pháp mỹ miều, mà là sự giằng co đẫm máu của bản năng sinh tồn.
Y Thiên không hề lùi bước. Hắn vươn hai bàn tay đầy máu tươi, găm mười ngón tay sắc lẹm vào hai bên đầu của Tà Linh.
Hắn dùng sự lỳ lợm đến vô lý của Huyết Ma Thần Thể, dùng ý chí tàn nhẫn của một kẻ đã quá quen với cái chết, gồng mình cản lại lực đẩy kinh hoàng. Cơ thể hắn bị đẩy lùi lết trên không trung, nhưng tuyệt đối không cho Tà Linh tiến thêm nửa bước về phía Vô Hạn Cấm Phiên.
Ở phía bên kia, Đóa Đóa cũng đang bị ép đến cực hạn. Độc tính của Hộ Tâm Thực Cốt Cổ đã ngấm sâu, cánh tay nàng bắt đầu tê dại.
Đúng khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, ánh mắt của Y Thiên và Đóa Đóa chạm nhau giữa không trung đẫm máu.
Không cần một lời nói, không cần một âm thanh truyền âm. Giữa bọn họ là sự đồng điệu tuyệt đối của một đôi phu thê đã cùng nhau vào sinh ra tử, cùng chia sẻ chung một nhịp đập, cùng một sinh mệnh. Đóa Đóa gật đầu thật khẽ, đôi mắt kiên định không chút sợ hãi.
Y Thiên nở một nụ cười man rợ, máu tươi trào ra khỏi kẽ răng, nhỏ giọt xuống tận mặt băng.
"Lão cẩu... Ngươi nghĩ ta hết bài rồi sao?"
Bàn tay phải của Y Thiên đột ngột buông lỏng đầu Tà Linh, chậm rãi đưa lên chạm vào chiếc mặt nạ Vô Diện đang che khuất dung nhan.
"Bất Khứ Hồi Quang Cư... Giải trừ!"
Khoảnh khắc mệnh lệnh được ban ra, chiếc mặt nạ trắng toát lập tức tan chảy tựa như tuyết đọng gặp kiêu dương. Dòng chất lỏng ánh bạc lấp lánh mang theo sức mạnh can thiệp pháp tắc không thời gian chảy dọc xuống cánh tay phải của hắn, dung hợp cùng Huyết Ma Dịch đang cuộn trào sôi sục. Cơ bắp cánh tay hắn phồng rộp lên, gân xanh nổi chằng chịt, bạo phát ra một luồng ánh sáng chói lòa, tà dị.
Dòng chảy ánh sáng ngưng tụ, kéo dài, hóa thành một thanh kiếm ánh sáng bán trong suốt, tỏa ra những luồng khí tức vặn vẹo không gian.
Khứ Quang Kiếm Vũ.
Đây chính là hình thái vũ khí tối thượng của Bất Khứ Hồi Quang Cư. Một khi giải trừ mặt nạ, Y Thiên sẽ mất đi khả năng che giấu thiên cơ và phòng ngự thần hồn, nhưng đổi lại, hắn nắm trong tay lưỡi đao có thể trảm đứt vạn vật, chém vỡ cả nhân quả luân hồi.
"Nhất kiếm trảm càn khôn! Nát cho ta!"
Y Thiên gầm lên, vung Khứ Quang Kiếm Vũ chém xuống một đường ngang trời. Không có kiếm khí kinh thiên động địa, không có âm thanh chấn động màng nhĩ. Chỉ có một vệt sáng bạc mỏng tang lướt qua hư không, tĩnh lặng nhưng mang tính hủy diệt tuyệt đối.
XUYỆT!
Mọi thứ dường như bị đọng lại trong nửa cái chớp mắt.
"Được rồi!" Cuối cùng bàn tay của nàng đã xuyên qua được lớp phòng thủ. Lộ ra phía trong là một con Xương Cốt Cổ bao trùm toàn bộ thân thể, nhưng đã bị đói quá lâu. Cho dù thực lực có lớn thì đã không còn nghe theo lời của Cổ Vương nữa rồi. Bất quá, nó vẫn cực kỳ cứng cáp.
Đóa Đóa không chút lưu tình, Vô Hạn Cấm Phiên trong tay rung lên dữ dội. Tử khí cuồn cuộn hoá thành một bàn tay khổng lồ dứt khoát thọc sâu vào tận cùng khoang ngực, nắm trọn lấy vật thể đang phập phồng nhịp đập, rồi hung hăng giật mạnh ra ngoài.
"PHỐC!"
Một tiếng động nghẹn ngào, ẩm ướt vang lên. Nhục thân khô héo của Cổ Vương giật nảy lên một cái, rồi triệt để cứng đờ. Làn da nhăn nheo hóa thành một đống tro bụi mục nát, đổ sụp xuống bệ đá ngọc thạch.
Cùng lúc đó, lĩnh vực Tuyệt Vọng Cổ Cung bị chẻ làm đôi, sụp đổ thành những mảng không gian vỡ nát. Tà Linh Cổ Vương rú lên thảm thiết, sáu chiếc cánh bị vệt sáng bạc chém đứt gốc, linh thể bị xẻ làm hai nửa.
Giữa không trung, Cổ Vương linh thể mờ nhạt, phát ra một tiếng rên rỉ thê lương tột độ.
"Không… Thật không thể nào! Ta thế mà lại thua ư? Làm thế nào… thật sự là làm thế nào, ta thua thế nào?"
Không còn nhục thân làm điểm tựa, không còn trái tim duy trì nhân quả, thể xác của lão bắt đầu vỡ vụn từ dưới lên trên. Lão vươn cánh tay về phía Đóa Đóa, ánh mắt cuồng nộ đã biến mất, chỉ còn lại sự tiếc nuối mông lung, dường như muốn chạm vào thứ gì đó rất đỗi quý giá đang trôi tuột khỏi tầm tay.
"Không... Giấc mộng vạn năm của ta... Ta chỉ muốn... một lần nữa..."
"Đoá Đoá, mau lùi ra!" Y Thiên bộc phát gần như toàn bộ Huyết Ma Dịch. Sát Khí trong cơ thể tản phát ra như thiên khung, hoàn toàn che lấp khoảng không phía sau.